Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 156: Thẳng thắng thành khẩn hòa giải

Cập nhật lúc: 2026-04-13 23:42:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

là ai đem thứ đặt tới, Giang Nguyệt Bạch vẫn kìm lòng hiếu kỳ. Nàng xem qua một lượt, chữ nhiều nhưng nội dung phức tạp đến mức khác thường.

Thẩm Hoài Hi là con của một dị nhân Vũ tộc và hậu duệ Quỷ tộc. Ba trăm năm , trong trận chiến ở Minh Hải, Quỷ tộc phong ấn, song vẫn ít tàn dư trốn thoát.

Nhánh huyết mạch bên ngoại của Thẩm Hoài Hi thuộc về hồn mạch Quỷ tộc, là một chi dung hợp ma huyết tương đối chỉnh. Trải qua ba trăm năm lưu vong, bọn họ luôn lấy việc khôi phục Quỷ tộc chí hướng cả đời.

Chỉ tiếc đến đời mẫu Thẩm Hoài Hi, thứ vẫn thành. Tu luyện thất bại, kết cục vô cùng t.h.ả.m hại, cuối cùng lưu lạc tới Dị Nhân quốc.

Mẫu Thẩm Hoài Hi từng ở thời khắc suýt g.i.ế.c, phụ cứu mạng. Từ đó kết duyên, sinh Thẩm Hoài Hi.

Ở Dị Nhân quốc, chỉ cần tu sĩ lòng xa bắt nô lệ, cuộc sống tuy kham khổ nhưng vẫn tự do.

Trước năm năm tuổi, Thẩm Hoài Hi sống cũng coi như tệ.

Sau đó, Thanh Nang T.ử tìm tới. Mẫu Thẩm Hoài Hi quá mức nóng vội, thể chờ đợi thoát khỏi cuộc sống hiện tại liền nảy sinh ý định g.i.ế.c phụ để xóa vết nhơ của nhân sinh. Kết quả cả hai đều thương nặng, song song qua đời.

May mắn là Thanh Nang T.ử xuất hiện kịp thời, bảo hồn phách cho mẫu Thẩm Hoài Hi, c.h.ặ.t đứt đôi cánh của , dùng đủ loại d.ư.ợ.c liệu áp chế huyết mạch dị nhân trong , dẫn tới Trung Nguyên. Sau đó còn sắp xếp cho phận con của một tiểu gia tộc y tu truyền ba đời, để thuận lợi tiến Thiên Diễn Tông.

Lâm Hướng Thiên gặp Thẩm Hoài Hi chính là trong thời gian . Khi đó, Lâm Hướng Thiên từng tiện tay cứu giúp cha nuôi của Thẩm Hoài Hi.

“Lâm Hướng Thiên đúng là kiểu như , bản chẳng thích chạy khắp nơi cứu .”

Giang Nguyệt Bạch buông lời phàn nàn, trong lòng thầm nghĩ chuyện thể cũng là do Thanh Nang T.ử sắp đặt, cốt để phận của Thẩm Hoài Hi càng thêm chân thực.

Về , Thẩm Hoài Hi thuận lý thành chương tiến Thiên Diễn Tông, trở thành t.ử của Thanh Nang Tử. Hắn mượn thể của Lâm Tố Vãn, hiến tế một nửa thọ nguyên của để mẫu thể ký hồn mới dẫn tới những chuyện xảy cho đến hôm nay.

Cả cuộc đời thao túng, bất do kỷ nhưng bản vùng vẫy cầu sinh. Suy cho cùng vẫn là quá yếu đuối, còn trói buộc bởi tình .

Giang Nguyệt Bạch thở dài mấy tiếng, cất kỹ ngọc giản, chuẩn giao cho Lê Cửu Xuyên.

“Khoan , rốt cuộc là ai đặt ngọc giản ở chỗ ? Nếu là sư phụ thì cần lén lút như , mà cũng thể là chính Thẩm Hoài Hi.”

Giang Nguyệt Bạch nghĩ mãi . lúc , giữa trán nàng bỗng lóe lên một tia hỏa quang. Khi rõ, nàng kinh ngạc kêu lên: “Tiểu Lục? Sao ngươi còn xanh nữa ?”

Chiếc đèn cung đình vốn xanh biếc, giờ đây giống hệt hỏa đạo đài của nàng, bộ l.ồ.ng đèn biến thành màu đỏ sậm, lửa cháy hừng hực.

Lồng đèn rung lắc dữ dội, liều mạng áp chế địa sát hỏa, giấy đèn dần dần xuất hiện những lỗ cháy sém.

“Ngươi tham ăn, lén ăn địa sát hỏa trong cơ thể ?” Giang Nguyệt Bạch tức giận trừng Tiểu Lục.

【Cứu mạng——】

“Ngươi sớm muộn gì cũng tự ăn c.h.ế.t chính !”

Giang Nguyệt Bạch giận lo, hận sắt thành thép, vội vàng lao ngoài tìm Lê Cửu Xuyên.

Lê Cửu Xuyên từ bên ngoài trở về, thần thái sảng khoái, pháp thuật quang hoa còn tan hết, Giang Nguyệt Bạch xông thẳng tới mặt, nhanh mấy câu giải thích tình huống.

Lê Cửu Xuyên tay định bản thể của Tiểu Lục, dẫn nàng tìm Thương Hỏa Chân Quân.

Doanh trướng của Thương Hỏa Chân Quân vô cùng náo nhiệt. Vân Thường, Du Thu Trì, thậm chí cả Triệu Phất Y đều mặt.

“Vấn đề lớn, giao cho .”

Thương Hỏa Chân Quân nhận từ tay Giang Nguyệt Bạch mấy khối t.ử hỏa tinh phẩm chất cực cao, mang Tiểu Lục trong sửa chữa.

“Thương Hỏa Chân Quân, thứ là Tiểu Lục, pháp bảo đèn l.ồ.ng. Ngài ngàn vạn đừng luyện nó đến mức còn nhé!”

Giang Nguyệt Bạch thò cổ trong kêu lên, thật sự lo lắng linh thức mong manh của Tiểu Lục sẽ vị Đại Nguyên Anh sơ suất một chút là thiêu thành tro bụi.

Triệu Phất Y thấy Giang Nguyệt Bạch liền nhớ tới tờ giấy nợ , may mà lúc nàng đang lo cho Tiểu Lục, tâm trạng thúc nợ.

“Cửu Xuyên sư , thể ngoài chuyện vài câu ?” Triệu Phất Y bỗng lên tiếng.

Lê Cửu Xuyên gật đầu. Hai rời khỏi doanh trướng, một một ngự bay xa.

Vân Thường ngoài trướng, liếc hai vị Chân Quân rời , hít sâu một , lấy hết dũng khí với Du Thu Trì: “Ta đáp ứng Thương Hỏa Chân Quân, trở về sẽ bái nhập môn hạ của ngài. Ta sẽ trốn tránh nữa, cũng co nữa, nên… ngươi thể đừng tiếp tục giam cầm chính ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-thet/chuong-156-thang-thang-thanh-khan-hoa-giai.html.]

Du Thu Trì nhíu mày, gì.

Vân Thường tiếp tục: “Trước Tiểu Bạch từng với , thể giận cá c.h.é.m thớt, thậm chí g.i.ế.c ngươi cũng sai. Rất nhiều lúc cũng từng nghĩ như nhưng , như thế là đúng. Ngươi cố ý hại c.h.ế.t bọn họ, mà là bất lực.”

“Sau chuyện , mới hiểu rằng khi nguy cơ ập đến, sống c.h.ế.t chỉ trong khoảnh khắc. Bất kỳ ai cũng chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính , giống như Trịnh Xung và Cố Liễu, bọn họ bỏ rơi chúng , thì gánh lấy hậu quả mất mạng.”

“Khoảnh khắc sắp c.h.ế.t, phát hiện hận ngươi. So với việc chính sống, càng ngươi sống sót. Khi đó, phụ mẫu lẽ cũng nghĩ như . Cho nên còn giận dữ đau buồn nữa. Phụ mẫu còn, mất , tiểu cô cô.”

Hai chữ “tiểu cô cô” thốt , nước mắt của Du Thu Trì lập tức vỡ òa. Nàng che miệng, cố gắng kìm nén.

Cảm giác xiềng xích trong lòng tháo bỏ, sự nhẹ nhõm cuối cùng cũng đến, tựa như một tia nắng chiếu rọi, giúp Du Thu Trì đang ở trong bóng tối tìm thấy lối .

Vân Thường ngượng ngùng : “Sau bái nhập môn hạ Thương Hỏa Chân Quân, chỉ là tiểu cô cô của , mà còn là sư tỷ của nữa. Vậy nên ngươi nhất định mau ch.óng kết đan, như khi các sư sư tỷ khác bắt nạt , ngươi mới thể xuất đầu.”

Du Thu Trì gật đầu, lắc đầu: “Không, ngươi cần giúp xuất đầu. Ngươi còn là tiểu nha đầu yếu ớt ngày xưa nữa, bây giờ ngươi thể bảo vệ . Xin , đây là trói buộc ngươi quá nhiều. Từ nay về , ngươi gì cứ mạnh dạn , tiểu cô cô sẽ luôn ủng hộ ngươi.”

Vân Thường tiến lên, ôm chầm lấy Du Thu Trì.

Giang Nguyệt Bạch bước khỏi doanh trướng, lúc thấy cảnh , khỏi mỉm .

Vân Thường thò nửa cái đầu , bốn mắt với Giang Nguyệt Bạch, vội vàng buông Du Thu Trì , mặt đỏ bừng.

Du Thu Trì lưng về phía Giang Nguyệt Bạch, mặt còn vương nước mắt, đầu để thấy, chỉ xoa xoa đầu Vân Thường.

“Ta về tông môn kết đan. Ngươi theo sư phụ, tự bảo trọng.”

Du Thu Trì rời , Vân Thường thở phào một dài, mang theo tiếng nức nở nhào lòng Giang Nguyệt Bạch.

“Tiểu Bạch, lo cho ngươi quá.”

Giang Nguyệt Bạch cùng Vân Thường cửa doanh trướng của Thương Hỏa Chân Quân, kể cho những trải nghiệm kinh tâm động phách trong bí cảnh.

Thương Hỏa Chân Quân ở bên trong cứu Tiểu Lục, lén trộm. Đặc biệt là đoạn giữa Giang Nguyệt Bạch và Triệu Phất Y, khiến ông đến mức hai mắt sáng rực, vội vàng lấy quyển《Thiên Diễn Tông Bí Văn Lục》, cúi đầu ghi chép những tình tiết đặc sắc.

Ngoài đại doanh, Liệt Phong Hiệp.

Triệu Phất Y và Lê Cửu Xuyên cạnh , xuống doanh trướng trải dài bên , tu sĩ qua trong đó, nhỏ bé như đàn kiến.

“Xin , Lê Cửu Xuyên, lẽ nên xin ngươi từ lâu .” Triệu Phất Y khẽ .

Lê Cửu Xuyên bất ngờ nhướng mày.

Triệu Phất Y sang với : “Thật từng hối hận. Biết rõ gánh nổi, mà còn kéo ngươi xuống nước. Lẽ khi ngươi xuất hiện, nên từ bỏ việc bày trận, cùng ngươi trốn .”

“Thừa nhận là kẻ kiêu ngạo, đê tiện sĩ diện hão khó. Hôm nay những điều với ngươi, để cầu xin tha thứ, mà là để cảm tạ thầy trò các ngươi, khiến tỉnh ngộ.”

“Hư danh giống như gông xiềng, khiến gì cũng cân nhắc đủ điều, từng lúc nào thật sự nhẹ nhõm. Giờ đây tất cả phá vỡ, mới cảm thấy tự tại. Nếu ngươi thật sự thể tha thứ cho , thì bảy năm , tại Vân Long Hội của Địa Linh Giới, nguyện chịu đòn nhận tội mặt ngươi, từ đó cái tên Triệu Phất Y sẽ còn xuất hiện bảng nữa.”

Sắc mặt Lê Cửu Xuyên bình thản, lòng gợn sóng.

“Ngươi cũng , hư danh khiến mệt mỏi. Chịu đòn nhận tội thì cần. Ân oán giữa ngươi và chấm dứt từ ngày tiểu bỉ kết thúc . Điều mong mỏi oán hận gì, cứ để nó tan thành mây khói. Hơn nữa, đối với ngươi cũng quá đáng, coi như huề .”

“Đa tạ ngươi, Cửu Xuyên sư .”

Triệu Phất Y định cảm xúc, xuống đại doanh phía , những kẻ trong mắt nàng chỉ là từng bóng vô danh.

“Ta ngưỡng mộ ngươi, thu một t.ử như Giang Nguyệt Bạch. Chính nàng khiến hiểu rằng, lúc nào cũng . Có những chuyện nhất định . Ngay cả nhỏ bé vô danh, cũng thể phá tan tuyệt cảnh, xoay chuyển càn khôn.”

Lê Cửu Xuyên khẽ : “Tốt thì thật, chỉ là… lòng hiếu học quá mức một chút…”

“Đó là chuyện mà.”

“Tốt thì , nhưng cũng hẳn. Ngươi hẳn là sẽ sớm lĩnh giáo thôi.”

“Vậy ? Thế thì đáng để mong chờ đấy.”

“……”

Loading...