Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 124: Đại sư tỷ Thiên Khóc Phong

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:19:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đừng bày vẻ mặt như sủng mà lo sợ, hoảng hốt bất an như . Đây đều là thứ ngươi xứng đáng nhận . Nếu ngươi dốc hết lực để phấn đấu, để nổi bật lên thì thấy tiềm năng của ngươi?”

“Thực kỳ vọng của đối với ngươi còn lớn hơn cả đối với Cửu Xuyên. Ta đây ngươi từng tông môn ưu ái, ở tầng đáy chịu ít khổ cực, cũng chứng kiến nhiều tàn nhẫn. Ngươi cảm giác thuộc về tông môn là bình thường.”

“Ta đoán rằng, nếu bây giờ kẻ thù xông tới cửa, chắc chắn ngươi sẽ do dự mà cuốn gói chạy trốn, cùng lắm mang theo mấy bạn mà ngươi quan tâm, đúng ?”

Sắc mặt Giang Nguyệt Bạch khựng , gượng hai tiếng: “Sao thể chứ, thung lũng Hoa Khê của còn trồng rau mà……”

Ôn Diệu khẽ khẩy: “Nhìn cái bộ dạng chột của ngươi kìa. Ta giống tông chủ, chuyện cảm tình với ngươi. Chúng chuyện thực tế, chuyện lợi ích. Kể cả sư phụ Cửu Xuyên của ngươi năm đó trải qua kiếp nạn, lạnh nhạt, trong lòng cũng oán hờn với tông môn.”

“Hắn đồng ý ở là vì hứa với : sẽ dốc hết khả năng để tìm cách tu bổ pháp bảo bản mệnh cho . Nếu thể, sẽ giúp phá đan tu . Hắn mà Kim Đan kỳ, sẽ xin tông chủ truyền cho ‘Đại Diễn Kinh’.”

Giang Nguyệt Bạch bình tĩnh . Tuy Ôn Diệu thế, nhưng nàng cảm nhận sư phụ vẫn tình cảm với tông môn, chứ chỉ xem trọng lợi ích.

Ôn Diệu như , ngược càng thẳng thắn và dễ khiến chấp nhận.

“Tu hành chẳng ngoài bốn thứ: tài, lữ, pháp, địa. Ngươi cũng như Cửu Xuyên, trừ ‘Đại Diễn Kinh’ , về tài nguyên tu luyện tông môn sẽ cấp cho ngươi loại nhất. Trong Thiên Diễn Tông, các ngọn núi và thung lũng, hễ gì cần thì cứ dùng.”

“Tàng Thư Các, sách thất phẩm ngươi đều thể xem tuỳ ý, cần điểm cống hiến. Những thứ khác thì dựa theo phận t.ử truyền để nộp cống hiến, như mới công bằng và phục chúng. Ngươi gặp chuyện gì bên ngoài đều thể xin tông môn hỗ trợ. Chỉ cần trái đại nghĩa, việc ác, tông môn sẽ lực giúp ngươi.”

Giang Nguyệt Bạch cúi mắt suy nghĩ kỹ. Đi cũng tu luyện, bốn thứ thể thiếu. Nếu thể nhận tài nguyên nhất ở Thiên Diễn Tông, thì cần gì tự khó ?

“Vậy tông môn cần gì?”

Thấy thế, Ôn Diệu nàng yên lòng hơn nửa.

“Cần ngươi dốc hết sức mà tu luyện. Bây giờ ngươi còn khả năng báo đáp tông môn, nên cần gì nhiều. Chỉ nhớ rằng, bất kể ở , ngươi cũng là t.ử Thiên Diễn Tông, tuyệt đối phản tông.”

“Tương lai khi tông môn cần ngươi, chỉ cần góp một phần sức là . Ngươi yên tâm, ngươi và Cửu Xuyên là nhất mạch chính thống nhất trong Thiên Diễn Tông hiện nay, cũng là mạch hi vọng nhất tới đỉnh cao đại đạo. Nếu thật gặp đại hoạ diệt tông, tông môn sẽ để ngươi và Cửu Xuyên hy sinh, ngược sẽ bảo vệ các ngươi.”

“Được!” Giang Nguyệt Bạch đáp như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, mặt vui rạng rỡ.

Ôn Diệu bất ngờ đưa tay nhéo mặt nàng: “Sau bớt . Lớn từng , quá cẩn thận rước cả đống ‘đào hoa thối’, lúc đó khổ đấy.”

“Đau~” Giang Nguyệt Bạch ôm mặt: “Đào hoa thối mà dám tới, nhéo c.h.ế.t là . Chẳng lẽ vì sợ đào hoa thối mà bắt ? Như thế là sai lý !”

Ôn Diệu bật : “ như Cửu Xuyên , ngươi là kiểu bao giờ khó chính . Tốt đấy, tâm tính cứ thoải mái, về gặp chuyện gì cũng đừng gây khó cho bản cứ gây khó cho khác là .”

“Còn nhắc ngươi một câu: ngươi sắp Trúc Cơ . Năm nay nếu ngoài, hai kiện pháp khí đừng vội đổi, đợi Trúc Cơ xem cần gì đổi cũng . Cơ hội lên tầng cao nhất Tàng Thư Các cũng nên đợi Trúc Cơ.”

“Ngày xưa tổ sư đan, khí, phù, trận đều tinh thông, để bốn mạch truyền thừa. Sau Trúc Cơ ngươi sẽ nhận truyền thừa phẩm cấp cao hơn. Đại trận tầng đỉnh mở một khó, đừng lãng phí.”

Giang Nguyệt Bạch gật đầu: “Vâng, cũng nghĩ .”

“Còn nữa, tông chủ quản cả tông môn dễ. Ngươi tự nghĩ xem, cái thôn phàm tục mà ngươi từng sống, chẳng cũng bọn du nàngn vô ? Ngay cả triều đình của hoàng đế cũng gian thần, chuyện lưng hoàng đế. Ở , ở đó tranh chấp và tăm tối.”

“Lòng hướng về ánh sáng mới thấy thiên quang. Người như Lâm Hướng Thiên, dám trong Thiên Diễn Tông chỉ một . Tông chủ cũng thể đảm bảo tuyệt đối trong sạch. Trước đây , nếu chuyện gì khiến ngươi khó chịu, ngươi cứ đến với .”

“Đại khái hơn một năm nữa, các tông môn Trung Nguyên sẽ hợp lực mở bí cảnh Cương Viêm chi địa gần Xích Nhật Tông. Nếu ngươi tìm linh vật hệ hoả, nhất nên một chuyến. Bí cảnh đóng hơn vạn năm , khả năng tìm linh vật cao hơn nơi khác nhiều.”

“Được, nhất định sẽ .”

“Ừ. Cửu Xuyên chọn xong chỗ cho hai thầy trò các ngươi . Tới Nội Vụ Đường đổi lệnh bài đến tìm .”

Giang Nguyệt Bạch vái một cái, ôm quyển trục Đại Diễn Kinh rời khỏi Thiên Nhàn Phong.

Đổi xong lệnh bài t.ử truyền, Công Tôn Trúc và Hồng Đào vây khen ngợi một hồi, Giang Nguyệt Bạch liền chạy thẳng về Hoa Khê Cốc. Ngay ở cửa cốc nàng thấy sư phụ đang lơ lửng giữa trung, quan sát dãy núi xung quanh.

Nàng cưỡi kiếm bay lên, dừng bên cạnh Lê Cửu Xuyên, buồn bất lực.

“Sư phụ, trong Thiên Diễn Tông bao nhiêu là ngọn núi, chọn… chọn Thiên Khóc Phong chứ. Tên xui quá , chẳng như nguyền chúng ngày nào cũng ?”

Phía đông Hoa Khê Cốc, núi non hiểm trở, mây trôi che đỉnh, hai thác nước như hai con ngân long đổ xuống, khí thế hùng vĩ. Nước chia dòng chảy thung lũng, tạo nên tên Hoa Khê.

Nàng hai thác nước, thế nào cũng thấy như hai dòng lệ tuôn dài—đúng là phụ cái tên Thiên Khóc Phong.

Lê Cửu Xuyên nàng một cái, thấy tu vi nàng tinh tiến, liền gật đầu tán thưởng.

“Chẳng vì nó gần vườn rau của con . Tên Thiên Khóc thật, nhưng đỉnh hàn đàm, núi địa mạch hoả, con luyện đan thì thuỷ luyện hoả luyện đều dùng . Linh khí nơi kém chút, nhưng nhờ Thái Thượng Trưởng Lão tay, sửa hướng linh mạch dẫn Thiên Khóc Phong là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-thet/chuong-124-dai-su-ty-thien-khoc-phong.html.]

Giang Nguyệt Bạch mặt nhăn nhó: “ khi con báo danh, ‘Đại sư tỷ Thiên Khóc Phong Giang Nguyệt Bạch’, thế nào cũng . Họ nhất định sẽ hỏi con ngày nào cũng ở nhà ?”

“Haha—” Lê Cửu Xuyên bật .

“Không thể đổi tên ? Người xem mây cuộn thế , gọi là Thiên Vân Phong Thiên Quyển Phong? Không thì Quyển Khóc Phong? Chứ chữ ‘Thiên’ với ‘Khóc’ đặt cạnh thấy sai !”

“Thiên Khóc lấy từ Thiên Cang ba mươi sáu tinh, liên quan đến khí vận Thiên Diễn Tông và đại trận hộ tông, là tổ sư đặt. Không đổi .”

Giang Nguyệt Bạch tức tối: “Thôi, ai dám con, con đ.á.n.h cho luôn. Cho họ ý nghĩa của ‘Thiên Khóc’ là ngày ngày đ.á.n.h ! À đúng sư phụ, con chuyện , ngăn cách âm thanh .”

Lê Cửu Xuyên vung tay, lập kết giới. Giang Nguyệt Bạch nhanh ch.óng kể chuyện Thẩm Hoài Hi.

“Con chắc chắn Lâm Tố Vãn c.h.ế.t . Thêm đó, Thẩm Hoài Hi trong tiểu tỷ lúc vẻ cố ý gần con, nên chắc chắn vấn đề.”

“Lúc sắp rời tông sửa bản mệnh pháp bảo, con định chuyện đúng ?” Lê Cửu Xuyên hỏi.

Giang Nguyệt Bạch gật đầu. Lê Cửu Xuyên nghiêm giọng: “Nguyệt Bạch, nhớ kỹ. Sau hễ chuyện gì khả năng nguy hiểm đến tính mạng con, bất kể đang sắp gì, con lập tức với . Đừng tự mạnh mẽ, ?”

“Dạ, con nhớ . Vậy còn Thẩm Hoài Hi thì ?”

“Khó xử.” Lê Cửu Xuyên nhíu mày: “Thanh Nang T.ử là y tu danh vọng ở Địa Linh Giới, mang ơn cực nhiều. Thẩm Hoài Hi t.ử duy nhất của hiện tại. Nếu chứng cứ thật sự, thể động đến . Chuyện giao cho , sẽ thử thăm dò Thanh Nang T.ử quyết định.”

“Còn Lâm Tố Vãn, Lâm Hướng Thiên bắt đến Chấp Pháp Đường . Vậy Lâm Tố Vãn ?” Giang Nguyệt Bạch suýt quên mất nàng .

“Ngày đó Chấp Pháp Đường lục soát chỗ ở của Lâm Hướng Thiên, thấy , cũng nữ tu bên cạnh. Như thì Thẩm Hoài Hi càng đáng nghi hơn.”

Nói , Lê Cửu Xuyên đột nhiên đ.á.n.h một luồng sáng giữa ấn đường Giang Nguyệt Bạch.

Giang Nguyệt Bạch ngửa đầu: “Cái gì ?”

“Một đạo thần niệm của . Tu sĩ Nguyên Anh đều sẽ đặt thần niệm lên t.ử truyền. Một khi con gặp nguy hiểm, thần niệm của phản ứng nhanh hơn lệnh bài, cũng giúp tìm con nhanh hơn.”

“Con yên tâm, tuy hiện giờ vô danh vô tiếng, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ khiêu chiến Bảng Chiến Lực của Địa Linh Giới. Đến lúc đó thiên hạ đều con là t.ử của Lê Cửu Xuyên . Ai dám động đến con, cân nhắc kỹ.”

Nghe , Giang Nguyệt Bạch chẳng những vui, mà còn ủ rũ.

“Sư phụ…”

“Sao?”

“Con trả ơn việc con giúp sửa bản mệnh pháp bảo, nhưng cần lo cho con thứ như . Con đứa trẻ mới tập , cũng chim non há miệng chờ ăn. Con đạo của riêng , cũng nên việc .”

“Nếu cứ chăm con quá chu đáo, con sẽ cảm thấy như đang ép báo ân. Nó tổn hại đạo tâm của con, khiến con dần dựa dẫm . Con hy vọng đối với con vì báo ơn, mà vì thật sự xem trọng tài năng của con nên giúp con trưởng thành.”

Lê Cửu Xuyên xong, trong lòng ấm như nước chảy. Được t.ử như , đúng là may mắn cả đời, nhất là sự tỉnh táo của nàng khi tuổi còn nhỏ khiến tự than bằng.

“Được. Sư phụ . Vậy thì quy hoạch Thiên Khóc Phong, sửa sang đại điện, xây phòng ốc, tuyển tạp dịch… tất cả giao cho con. Bước đầu tiên giúp con trưởng thành chính là bắt đầu từ mấy chuyện tạp vụ . Sư phụ tin con, nhất định con .”

Giang Nguyệt Bạch: “…………”

“Khoan, sư phụ, đang cố ý hiểu sai ý con. Cái kiểu trưởng thành con—”

Chưa xong, Lê Cửu Xuyên vung tay áo một cái mặt nàng, biến mất.

“… cần !!”

Một Giang Nguyệt Bạch, hai thác nước, gió thổi tung tóc, ngơ ngác tại chỗ.

Nửa ngày , nàng lao Hoa Khê Cốc, kéo Tề Duyệt đến chân Thiên Khóc Phong.

“…Việc quy hoạch Thiên Khóc Phong, sửa sang đại điện, xây phòng ốc, tuyển tạp dịch đều giao cho ngươi. Ta luôn tin tưởng ngươi, tin ngươi nhất định .”

Tề Duyệt hoảng hốt: “Hả? chỉ là tạp dịch, giờ từng xử lý mấy chuyện .”

Thấy , Giang Nguyệt Bạch đảo mắt một cái.

“Huynh ngươi – Tề Minh – gần đây chẳng đang rảnh ? Gọi ngươi đến giúp. Tóm , Thiên Khóc Phong giao hết cho hai các ngươi quản. Ta còn tìm A Nam tới cửa hàng nhà Tạ Cảnh Sơn, .”

Tề Duyệt ngọn núi Thiên Khóc Phong cao ngất, dậm chân một cái, chạy tìm Tề Minh.

Daisy: Vì nhận sư phụ nên tui đổi xưng hô của Lê Cửu Xuyên với Tiểu Bạch thành -con cho nó thiết hơn nhe.

Loading...