Ta Dùng Nhất Kiếm Phá Tan Kịch Bản Ngược Luyến, Bá Đạo Tiên Tôn Cút Ra Xa - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-04-16 11:18:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ là đáng tiếc, đại thiếu gia thở dài một , hai kiếm tu đó tuy trình độ nhưng đầu óc cho lắm, khi phân định thắng bại hai họ chủ động nhảy xuống, xem mà cũng ngây luôn, vì quá đỗi kinh ngạc nên suýt chút nữa lộ diện ngay tại chỗ.”

 

Hắn nảy ý nghĩ trong lòng, một luồng lực kéo khí cơ khổng lồ bỗng nhiên hiện mạnh mẽ từ phía chân.

 

Luồng lực kéo khí cơ vô cùng lớn, hơn nữa bên trong còn ẩn chứa một luồng khí tức sắc bén và bá đạo khó diễn tả bằng lời, khoảnh khắc đó giống như mũi kiếm sắc lạnh đ-âm xương tủy, khiến trong nhất thời thậm chí khó mà cử động .

 

Hắn là nghĩ đến cái gì, vô thức đưa mắt về phía Tạ Giang Lẫm:

 

“Tạ Giang Lẫm vẫn ở chính giữa Tỏa Thiên Trụ, thần sắc vẫn là một vẻ cợt nhả như cũ, chẳng chút dáng vẻ đoàng hoàng nào.”

 

Chỉ là lúc đây, hai thanh trường kiếm đang lơ lửng phía nàng, và đằng hai thanh trường kiếm đó còn mấy thanh trường kiếm rõ lai lịch.

 

Nếu Hứa Minh Trạch ở đây, chắc chắn thể nhận trong đó thanh bản mệnh linh kiếm đời thứ nhất Tạ Giang Lẫm “mượn" đó.

 

Nhiều thanh trường kiếm lơ lửng hư ảo phía nàng, cái bóng hắt xuống che đôi mắt Tạ Giang Lẫm, khiến thần sắc của Tạ Giang Lẫm lúc .

 

chân Tạ Giang Lẫm, một phương kiếm trận khổng lồ đang lượt sáng lên như dây leo đan xen , ánh kiếm lan tỏa và kiếm khí gần như bao phủ bộ phía Tỏa Thiên Trụ.

 

Phạm vi ảnh hưởng của kiếm trận đó cực rộng, hơn nữa phạm vi bao phủ bộ Tỏa Thiên Trụ và còn thừa một ít.

 

Khiến bộ phía Tỏa Thiên Trụ phong tỏa giống như thiên la địa võng , khiến đại thiếu gia thấy liền bắt đầu đau đầu.

 

Đại thiếu gia:

 

???

 

Không chứ, chẳng chỉ là một trận đại tỉ thí Kiếm Thủ thôi , Tạ Giang Lẫm ngươi cần trận thế lớn như ?

 

Với cái điệu bộ , thì hiểu là đại tỉ thí Kiếm Thủ của Kiếm Các, còn tưởng là tu sĩ trong Kiếm Các đang tiến hành hàng yêu phục ma đấy, tuy đúng thật là một bán yêu thì cũng thôi .

 

Không chỉ đại thiếu gia lúc trong lòng chấn động, ngay cả ba tu sĩ đang vây xem một bên Tỏa Thiên Trụ lúc cũng dường như chấn động thế giới quan , đáy mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

 

Người mở lời là Lý Khinh, tức là nữ kiếm tu dùng trọng kiếm, chỉ nàng :

 

“Không ngờ Tạ đạo hữu chỉ đạt thành tựu phong phú trong Kiếm đạo, mà trong Kiếm trận nhất đạo cũng đạt thành tựu rực rỡ như , thật khiến vô cùng khâm phục!"

 

Bùi Thối một bên Tạ Giang Lẫm, đáy mắt cũng là vẻ tán thưởng:

 

“Ta đây xem thảo luận về Tạ đạo hữu diễn đàn Kiếm Các thấy vô cùng khoa trương, cứ ngỡ là lời đồn thổi quá mức, hôm nay thấy Tạ đạo hữu mới lời đồn hề sai."

 

“Nàng quả thực cực kỳ bản lĩnh."

 

Tạ Thường thấy cảnh cũng , chỉ là trong ngữ khí tránh khỏi vài phần nản lòng.

 

Thật , đó còn nảy ý định phân cao thấp với Tạ Giang Lẫm, nhưng thấy cảnh , ý nghĩ đó cũng tan thành mây khói.

 

Dẫu loại yêu nghiệt như Tạ Giang Lẫm quả thực thường thể so bì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dung-nhat-kiem-pha-tan-kich-ban-nguoc-luyen-ba-dao-tien-ton-cut-ra-xa/chuong-189.html.]

 

Trên Tỏa Thiên Trụ lúc , duy nhất tình hình cho lắm chính là vị yêu tộc đại thiếu gia - Vị Miễn Sinh.

 

Hắn kẹt trong kiếm trận của Tạ Giang Lẫm giống như con gà trống chờ thịt , một bước cũng thể nhúc nhích, chỉ cần di chuyển một chút thôi là chịu đựng sự quấy nhiễu của gió lốc kiếm trận đổ xuống dày đặc.

 

Lúc tình thế đối với bắt đầu thể là tiến thoái lưỡng nan, khiến vô cùng đau đầu.

 

Tiếp tục cầm cự thì sớm muộn gì cũng loại, còn chịu thêm bao nhiêu khổ sở vô ích thế , nhưng trực tiếp mở miệng cầu xin Tạ Giang Lẫm tha thứ thì thật sự hạ cái mặt mũi xuống.

 

Dẫu chuyện thật sự là quá mất mặt .

 

Hai bên cứ như mà giằng co.

 

Trong quá trình đó, Vị Miễn Sinh mấy cố gắng xông khỏi kiếm trận, trực tiếp nhảy xuống để kết thúc nỗi khổ sở .

 

Hiềm nỗi Tạ Giang Lẫm như thể mắt mọc lưng , di động về hướng nào là nàng liền dùng linh lực gia cố kiếm trận ở hướng đó, khiến luồng gió lốc kiếm trận vốn dĩ như cuồng phong trực tiếp biến thành lốc xoáy tăng cường ngay tại chỗ.

 

Vị Miễn Sinh:

 

“Đáng ghét, thổi đến mức ngây dại luôn !”

 

Cuối cùng khi kiên trì thêm một canh giờ ngắn ngủi nữa, vị thiếu gia yêu tộc nổi loạn cuối cùng cũng hạ lộ chân trong kiếm trận của Tạ Giang Lẫm.

 

Chỉ là lúc tình hình của rõ ràng là mấy , sự xâm lấn mãnh liệt của kiếm trận chẳng khác nào sư phụ Vương ở đầu làng uốn tóc của Tạ Giang Lẫm, mái tóc của vị yêu tộc đại thiếu gia rõ ràng là xảy một sự biến đổi thể đảo ngược.

 

Chỉ thấy mái tóc vốn dĩ tiên khí phất phơ, dài đến thắt lưng của như thể sét đ-ánh một nửa, dựng đỉnh đầu với hình dáng trái ngược với trạng thái bình thường, giống như một cột thu lôi sống , đang điên cuồng mọc dài một cách hoang dại.

 

Lại phối hợp với viền mắt bao trọn nguyên bản của một bán yêu của mang cho một cảm giác vô cùng kỳ quặc.

 

Thần sắc Tạ Giang Lẫm ban đầu còn khá bình thường, nhưng thấy cái mái tóc kinh thiên động địa quỷ thần sầu của , nàng vẫn kìm , chỉ nàng mở lời:

 

“Vị đạo hữu , kiểu tóc của ngươi khá cá tính đấy!"

 

Chương 115 (115):

 

Nhất quyết cao thấp

 

Lời , Tỏa Thiên Trụ lập tức rơi một sự im lặng khá ngượng ngùng, vốn dĩ đều đặt sự chú ý lên mái tóc lộn xộn của Vị Miễn Sinh.

 

lúc đây, theo lời của Tạ Giang Lẫm, ánh mắt của hẹn mà gặp đều tập trung mái tóc của Vị Miễn Sinh.

 

Hơn nữa trong ánh mắt rõ ràng là mang theo một tia ý vị kìm nảy sinh , và điều nghi ngờ gì khiến Vị Miễn Sinh càng thêm sụp đổ, đặc biệt là trong đó còn mấy thật sự nhịn mà trực tiếp bật thành tiếng ngay tại chỗ.

 

Dẫu đều là kiếm tu, vốn dĩ thích sự thẳng thắn, suy nghĩ gì trong lòng gần như lập tức hiện khuôn mặt.

 

Bùi Thối song tu Kiếm đạo và Nho đạo nên còn thể kiềm chế một chút, chỉ khóe miệng hiện lên một tia nhạt, còn mấy Tạ Giang Lẫm, Lý Khinh và Tạ Thường bên cạnh thì nụ mặt rạng rỡ bao nhiêu là rạng rỡ bấy nhiêu, và thế nào cũng thấy thật đáng đ-ánh bấy nhiêu.

 

 

Loading...