Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:46:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay đó, phụ nhân liền mỉm thu tay , nhanh chân bước đến giường đất, vớt mấy chú rùa nhỏ nhà túi.
Nàng vui vẻ chào .
“Ta mang con về nhà đây!”
“Đi , , thím nó.”
“Mai đan chiếu đừng quên nhé.”
Đến sáng mai, nàng sẽ tiếp tục mang mấy chú rùa nhỏ đến, cùng chăm sóc với những đứa trẻ sơ sinh khác trong tộc.
Đợi thêm một thời gian nữa, khi tộc nhân thể dễ dàng nhận con trong một đám rùa nhỏ hình dáng na ná , Ngôn Vũ sẽ cần ngày nào cũng mang đá kiểm định nữa.
Bóng dáng màu vàng đỏ của mặt trời gần như chìm một nửa xuống đường chân trời.
Trong phòng ấp trứng, các phụ nhân lượt mang con về, rùa nhỏ còn giường đất cũng ngày càng ít .
Mãi cho đến khi chú rùa nhỏ mai vàng cuối cùng cũng nó vui vẻ nhét lòng, phòng ấp trứng cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
Chiếc giường đất ban ngày đầy , mép giường là các cô các thím, trong giường bò đầy rùa con non nớt, giờ đây trống rỗng.
Ngôn Vũ chậm rãi thở , cuối cùng cũng kết thúc một ngày việc, nàng cả lẫn tâm trí đều thả lỏng, lập tức nhón chân lên, vươn vai một cách khoan khoái.
Cơ thể vươn một nửa, ánh mắt của Ngôn Vũ liền lướt đến giường.
Ở chính giữa giường đất, một bộ tã lót trẻ sơ sinh đang đặt ngay ngắn ở đó.
Thế nhưng bên trong tã lót, trống .
“...”
Ngôn Vũ đột nhiên nhớ , hôm nay nàng mang con đến trực ban.
Vậy thì, bây giờ công việc trực ban kết thúc, nhưng đứa con nàng mang theo ?
—— Ngôn Lạc Nguyệt ?
Mơ màng chớp mắt, trong đầu Ngôn Vũ thoáng qua vô khả năng.
Nàng bất giác vén tấm tã lót mềm mại lên, đồng thời đầu về phía cửa, như đang chờ ai đó bế một đứa trẻ sơ sinh , ngượng ngùng xin “Ôi chao, bế nhầm con ”.
Thế nhưng giây tiếp theo, ngón tay nàng chạm một vật gì đó cứng rắn.
Ngôn Vũ đột nhiên cúi đầu, ngay đó đôi mắt kinh ngạc mở to!
Chỉ thấy một chú rùa nhỏ xinh xắn, mai màu xanh nhạt, nhỏ bằng đồng xu, đang ngậm một góc trâm cài.
Nó đang nỗ lực, từng chút một bò khỏi tã lót.
Như cảm nhận góc chăn vén lên đột ngột, chú rùa nhỏ lập tức bất động.
Nó ngậm cây trâm, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen tròn như hai viên ngọc trai.
Chúng dường như đang : Mấy chú rùa nhỏ khác đều đến đón về nhà , ngươi đến đón về nhà ?
Ngôn Vũ thăm dò gọi một tiếng: “... Lạc Nguyệt?”
Chú rùa nhỏ chậm rãi gật đầu.
Ngôn Vũ vui mừng ôm lấy chú rùa nhỏ !
“Lạc Nguyệt, học hóa hình !”
“Muội , hóa rùa thành công !”
Hai tiếng chào hỏi đồng thời vang lên trong phòng.
Ngôn Vũ và Ngôn Lạc Nguyệt theo hướng của tiếng thứ hai, chỉ thấy Ngôn Càn hì hì ngưỡng cửa phòng ấp trứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-thanh-hp-nghien-ep-ca-gioi-tu-chan/chuong-99.html.]
Aiya, hôm nay đến sớm hơn nửa canh giờ, lúc đó các cô vẫn hết.
Thiếu niên nhỏ da mặt mỏng, chút chột , dám thừa nhận đến đón , đành trốn đông trốn tây, vòng quanh tộc địa trốn mèo gần nửa vòng.
Ngôn Càn bước tới, nhận lấy chú rùa nhỏ từ tay Ngôn Vũ, trân trọng cầm trong tay ngắm trái ngắm .
Ngắm một hồi, Ngôn Càn đột nhiên cảm thấy gì đó đúng.
“Xì... Vũ tỷ.” Ngôn Càn do dự gọi bên cạnh một tiếng, “Tỷ đến xem...”
“Hửm?” Ngôn Vũ hiểu ý.
Ngôn Càn ngập ngừng : “Tỷ xem phía , ờm, là học cách biến đuôi ?”
Ngôn Vũ lật qua lật hai : “Hình như, thật sự là thiếu mất cái đuôi.”
Ngôn Càn nhỏ giọng: “... Khụ, cái , hình như, chắc là biến .”
Ngôn Lạc Nguyệt: “...”
, Quy tộc ngoài mai , còn biến cái đuôi nhỏ nữa chứ.
Cô chỉ mải biến tứ chi thành móng vuốt, bất cẩn quên mất còn chuyện cái đuôi!
Ngày hôm , Ngôn Lạc Nguyệt như thường lệ đến lớp học.
Thông thường, tiết học đầu tiên buổi sáng đều là tiết văn, dùng để giảng giải yếu nghĩa tu luyện, cũng như đạo đức mà một tu sĩ nên tuân theo.
hôm nay, khi tiết học đầu tiên bắt đầu, một nữ tu vóc nhỏ nhắn, gương mặt b.úp bê đáng yêu bước lớp học.
Ngôn Lạc Nguyệt lập tức nhận , nữ tu chính là một trong những phụ trách lớp Nguyên tự, Phùng Tiểu Viên.
Phùng Tiểu Viên nhanh chân bước lên, thấp giọng gì đó với đang giảng bài.
Đối phương xong, mặt lộ vẻ hiểu.
Ông về phía Ngôn Lạc Nguyệt, gật đầu, nhường tiết học cho Phùng Tiểu Viên.
Ê, liên quan đến ? Ngôn Lạc Nguyệt mờ mịt chớp mắt.
Phùng Tiểu Viên tủm tỉm đến giữa lớp học, vỗ tay thu hút sự chú ý của . Nàng vẻ ngoài ngọt ngào tinh nghịch, nở nụ , hai bên má liền hiện một lúm đồng tiền sâu.
“Được , hôm nay mượn Mã của các ngươi một tiết, đến giảng cho về ma tộc và phong ma.”
Nhớ ánh mắt Mã khi rời , cùng với từ khóa “ma tộc” mà Phùng Tiểu Viên nhắc đến, Ngôn Lạc Nguyệt lập tức hiểu : tiết học bổ sung , quả nhiên liên quan đến chuyện gặp hôm qua.
Áp dụng theo tình hình của xã hội hiện đại, chính là trường học tin địa phương tội phạm bỏ trốn, liền đặc biệt mở một buổi chuyện chuyên đề cho học sinh trường.
Phùng Tiểu Viên cố vẻ huyền bí, cũng khô khan giảng bài lịch sử cho . Ban đầu, nàng dùng một câu hỏi khéo léo để dẫn dắt chủ đề.
Câu hỏi đó là: “Có ai , tại ở Nhân Giới ngày nay, trong các đại tông môn nhiều yêu tộc như ?”
Câu hỏi thú vị, Ngôn Lạc Nguyệt khỏi trầm tư.
Theo lý mà , Tu Chân Giới là tên gọi chung của Nhân Giới, Yêu Giới, Ma Giới.
Vị trí phân bố của ba tiểu thế giới , đại khái giống như một chữ “phẩm”, giữa chúng thông đạo nối liền.
thông đạo giữa Nhân Giới và Yêu Giới tương đối hẹp, đường còn các loại thiên tai sóng gió, dễ.
Cho nên khi “Phục Ma Chi Chiến” ngày xưa nổ , Nhân Giới và Yêu Giới qua , thường là qua Ma Giới trạm trung chuyển.
Phục Ma Chi Chiến, Nhân Giới và Yêu Giới liên thủ chống Ma Giới, cùng phong ấn lối Ma Giới.
Không còn con đường tiện lợi , việc qua giữa Yêu Giới và Nhân Giới cũng trở nên khó khăn hơn.
Theo lý mà , trong tình huống , yêu tộc cư ngụ tại Nhân Giới thể sẽ kỳ thị, trở thành nhân vật bên lề.
—— Theo như Ngôn Lạc Nguyệt , đời quả thực những kẻ ngốc coi yêu tộc như yêu thú hoặc sủng vật.
đại đa tông môn thế giới , những kỳ thị yêu tộc, vẫn thu nhận yêu tộc môn phái như thường, mà thậm chí còn một nhóm yêu tộc trở thành “truyền pháp t.ử” của tông môn, nắm giữ những điển tịch quan trọng của tông môn.