[Bà Trần, xin hỏi ông Ôn hôm nay đến dự phiên tòa ? Nếu , bà rõ nguyên nhân là gì ?]
Từ khi Ôn Gia Kỳ và Ôn Gia Đống cảnh sát bắt , Trần Bảo Cầm đêm nào ngủ ngon, đặc biệt là đêm qua, bà gần như thức trắng đến sáng.
Lúc , các phóng viên dồn dập hỏi như xát muối tim, lửa giận trong lòng bà bùng lên. Nếu vệ sĩ ngăn cản, chắc chắn bà nổi cơn tam bành.
Tuy nhận câu trả lời, nhưng sắc mặt đen như đ.í.t nồi của Trần Bảo Cầm từ lúc xuống xe đến khi tòa, các phóng viên cũng cảm thấy thỏa mãn, ít nhất cũng nội dung giật tít cho trang nhất ngày mai.
Chỉ tiếc là cho đến khi phiên tòa bắt đầu, họ vẫn thấy bóng dáng Ôn Vinh Sinh, Ôn Nguyệt Ôn Gia Hân .
Thôi thì, Ôn Vinh Sinh đến là chuyện bình thường. Bị chính con ruột hạ độc, sức chịu đựng phi thường cỡ nào mới thể mặt biến sắc đến dự phiên tòa chứ?
Huống hồ Ôn Vinh Sinh đến giờ vẫn xuất viện. Nói khó thì ông cũng sắp "về chầu ông bà" , dù đến xem phiên tòa thì chắc bác sĩ cũng chẳng đồng ý.
Thư Sách
Hai còn đến cũng dễ hiểu. Ôn Gia Hân đến giờ vẫn rửa sạch hiềm nghi, nên lúc càng kín tiếng càng . Còn Ôn Nguyệt thể do bận rộn công việc, dù cũng mới tiếp quản Lệ Vinh, trăm công nghìn việc.
Hơn nữa, quan hệ giữa họ với hai chị em phòng nhì cũng phức tạp, dù đến thì về phía nào cũng khó xử.
Haizz, tuy về tình cảm thì thể thông cảm cho sự vắng mặt của họ, nhưng đối với cánh phóng viên mặt tại đây, đây quả thực tin lành gì.
...
Thực tế, lý do Ôn Gia Hân hôm nay đến tòa đơn thuần là để tránh sự chú ý, mà còn bởi cô việc quan trọng hơn.
Cô thuê thám t.ử tư điều tra nguyên nhân cái ch·ết của Từ Mỹ Phượng một thời gian, nhưng mãi vẫn kết quả.
Thật chuyện khó tra. Báo chí đây từng đưa tin về nguyên nhân cái ch·ết công khai của Từ Mỹ Phượng, rằng bà một nữ tù nhân họ Lỗ s·át h·ại trong một cuộc ẩu đả.
Liên kết với việc Từ Mỹ Phượng khi ch·ết nhờ em trai của Lỗ Quyên đưa thư cầu cứu, dễ để xác định mục tiêu.
Vấn đề ở chỗ Lỗ Quyên vẫn đang thụ án, Ôn Gia Hân bứt dây động rừng nên thể đường hoàng tù gặp Lỗ Quyên. Còn em trai Lỗ Quyên thì khi Từ Mỹ Phượng ch·ết lâu cũng bặt vô âm tín, rõ sống ch·ết .
Ôn Gia Hân thuê thám t.ử điều tra tài khoản ngân hàng của Lỗ Quyên và em trai cô , nhưng tài khoản công khai của họ chẳng gì khả nghi. Tuy nhiên, thông qua đám bạn bè hư hỏng của gã em trai, cô vớ một món tiền bất chính cách đây vài tháng.
tìm thì những điều đó cũng bằng thừa.
Thời gian qua, thám t.ử tư của Ôn Gia Hân chủ yếu tập trung truy tìm tung tích em trai Lỗ Quyên, và cuối cùng, hai ngày họ tìm nơi ẩn náu của .
Nhận tin, Ôn Gia Hân lấy cớ nghỉ phép, nhờ thư ký sắp xếp cho nghỉ hai ngày. Sau đó, cô mang theo vệ sĩ, cải trang cùng thám t.ử gặp em trai Lỗ Quyên và tóm sáng nay.
Địa điểm gặp mặt là phòng khách của một nhà nghỉ tồi tàn ở khu Tân Giới. Em trai Lỗ Quyên trói gô hai tay lưng, mắt bịt kín bằng vải đen.
Hắn ai bắt cóc , lúc điệu phòng khách, bắp chân run lẩy bẩy. Do thấy đường nên khó giữ thăng bằng, vệ sĩ của Ôn Gia Hân buông tay là ngã sóng soài đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-426.html.]
Nằm rạp sàn nửa phút mà thấy động tĩnh gì, càng thêm sợ hãi, cố lết sát tường, run rẩy hỏi: "Các rốt cuộc là ai? cho các , đây là b·ắt c·óc, là phạm tội đấy!!"
Ôn Gia Hân lạnh: "Mày mà cũng thế nào là phạm tội cơ ." Nói cô hất cằm hiệu cho vệ sĩ tháo dải băng đen mắt xuống.
Được thấy ánh sáng trở , em trai Lỗ Quyên nheo mắt một chút, khi mở hẳn mới rõ khuôn mặt Ôn Gia Hân, sững sờ: "Là cô?"
"Vẫn còn nhận tao ." Không đợi đối phương trả lời, Ôn Gia Hân tiếp, "Nếu nhận tao, chắc mày cũng tao mời mày đến đây để gì chứ?"
Họ đang ở trong phòng khách của căn phòng thuê. Vì là nhà nghỉ bình dân nên nội thất cũng tuềnh toàng, dù đây là phòng nhất.
Phòng khách nhỏ hẹp, đến hai mươi mét vuông. Bên trái sát tường là ghế sofa nơi Ôn Gia Hân đang , giữa là bàn , bên sát tường là kệ TV đặt một chiếc TV cũ kỹ.
Hắn lúc đang dựa lưng bức tường đối diện cửa , Ôn Gia Hân nghiêng , mặt hướng về phía .
tất cả những điều đó là trọng điểm. Trọng điểm là bên cạnh kệ TV một đàn ông trung niên mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai đen, vai vác một chiếc máy phim đang chĩa thẳng .
Hắn gượng gạo: "Cô Ôn, hiểu cô đang gì."
Ôn Gia Hân định vòng vo với , thẳng: "Tao kẻ nào bỏ tiền thuê Lỗ Quyên s·át h·ại tao. Mày là đưa thư cầu cứu của tao cho tao, đừng là mày gì."
Hắn đương nhiên , nhưng đang máy ghi hình, nào dám , đành ngậm miệng đáp.
Ôn Gia Hân thấy liền liếc mắt hiệu cho vệ sĩ. Tên vệ sĩ hiểu ý, bước tới đ.ấ.m thẳng mặt em trai Lỗ Quyên khiến đau đớn kêu oai oái.
Đánh xong, Ôn Gia Hân hỏi nữa xem là ai , cảnh cáo: "Đừng tưởng gào to là đến cứu mày. Cả cái nhà nghỉ tao bao trọn , trong ngoài một ai cứu mày . Chỉ cần mày thành thật khai báo, tao sẽ thả mày . Còn nếu mày dám giả ngu, đừng trách tao cho mày khiêng ngoài."
Em trai Lỗ Quyên đau đến nhe răng trợn mắt, sắc mặt dần trắng bệch, mếu máo : "Cô Ôn, hợp tác, mà là thực sự dám ."
Ôn Gia Hân thèm đôi co, hiệu cho vệ sĩ tiếp tục đ.á.n.h.
Cứ hỏi một câu đ.á.n.h một trận, bốn hiệp, em trai Lỗ Quyên chịu nổi nữa, bẹp đất thều thào xin tha: " , khai hết, xin cô tha cho ."
"Nói mau! Kẻ thuê chị gái mày s·át h·ại tao rốt cuộc là ai?"
"Là dì hai của cô, Trần Bảo Cầm."
"Bà đưa cho bọn mày bao nhiêu tiền để mua mạng tao? Có bằng chứng ?"
"Ba trăm vạn. Có... lịch sử chuyển tiền, nhưng tên đó là tên bà ."
"Là ai?"
Em trai Lỗ Quyên một cái tên. Ôn Gia Hân cảm thấy quen tai, đang suy nghĩ thì thám t.ử tư lên tiếng: "Đó là em trai của Trần Bảo Cầm."