Cách chẳng lấy gì thông minh, tần suất dày đặc càng dễ khiến Ôn Vinh Sinh phiền lòng. Đến nỗi trong giờ việc ông chẳng gặp ai, tan sở cũng chẳng thiết tha gì chuyện ăn cơm ai nấu.
ba con Nhị phòng tính toán kỹ. Kết quả với họ thực tệ. Dù họ cũng sống cùng nhà với Ôn Vinh Sinh. Chỉ cần ông công tác, kiểu gì sáng tối cũng chạm mặt, thiếu cơ hội tiếp xúc.
Ôn Gia Hân thì khác. Thiếu những cơ hội , cô khó gặp Ôn Vinh Sinh.
Tuy cách hại mà chẳng ích , nhưng "mèo trắng mèo đen, bắt chuột là mèo ". Với ba Nhị phòng, chỉ cần phá hỏng kế hoạch của Ôn Gia Hân, ngăn cho cô lôi kéo Ôn Vinh Sinh, thì coi như thành công.
Lần khả năng hành động của ba cực mạnh. Hôm bàn bạc xong, hôm ai việc nấy theo kế hoạch.
Kết quả rõ rệt: mấy ngày Ôn Vinh Sinh chán ngấy, dặn dò đến công ty tìm ông, việc gì thì gọi điện thoại. Ông cũng liên tiếp từ chối lời mời ăn cơm của Trần Bảo Cầm và Ôn Gia Hân.
Ôn Gia Hân tuy sớm nhận âm mưu của Nhị phòng nhưng lực bất tòng tâm. Sau khi từ chối thêm một nữa, cô tức tối đập phá đồ đạc trong nhà, nghiến răng ken két: "Ôn Gia Đống! Trần Bảo Cầm! Các cứ đợi đấy!"
Trong khi Ôn Gia Hân tức đến dậm chân, Ôn Nguyệt đang tận hưởng kỳ nghỉ tại Singapore.
Trước khi xuyên , cô chỉ là một sinh viên. Dù điều kiện gia đình tệ nhưng quan hệ với cha lắm, cô xin tiền họ nên luôn thêm, gia sư.
Trường cô học khá , tiền dạy kèm tính theo giờ rẻ, cộng thêm các khoản thu nhập lặt vặt khác, một năm cũng đủ trang trải học phí và sinh hoạt phí.
tiêu xài thoải mái thì khó. Cô thể như những sinh viên điều kiện khác, mỗi năm tự thưởng cho một, hai chuyến du lịch.
Thư Sách
Thế nên khi xuyên , cô mấy nơi, càng đừng đến chuyện xuất ngoại.
Sau khi xuyên tuy tiền nhưng quá bận, cô cũng chơi . Mãi đến gần đây khi từ chức, để chọc tức Ôn Vinh Sinh và khiến Nhị phòng, Tam phòng lơ là cảnh giác, cô mới du lịch biển vài ngày bay thẳng nước ngoài.
Tuy ở Hương Giang, nhưng động tĩnh ở đó Ôn Nguyệt đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Nghe hệ thống kể về kế hoạch "hại ích " của ba con Nhị phòng, Ôn Nguyệt ngất. Cô xem phát sóng trực tiếp liền mấy ngày nên bỏ lỡ khoảnh khắc Ôn Gia Hân tức đến hộc m.á.u.
Xem xong, Ôn Nguyệt lập tức gọi cho Dịch Hoài đang ở Hương Giang, nhờ gửi bức thư .
Ôn Nguyệt xuyên đến đây lâu, ngoài Dịch Hoài giúp cô tìm hơn mười vệ sĩ thì trong tay cô chẳng mấy dùng . Vì thế một việc cô mượn tay , ví dụ như vụ mua chuộc phát đoạn ghi âm trong bữa tiệc, như là sắp xếp tiếp cận nữ tù nhân giường bên cạnh Từ Mỹ Phượng.
Dịch Hoài là một trợ thủ đắc lực, gặp chuyện bao giờ hỏi đến cùng, việc cực kỳ đáng tin cậy. Đến giờ Ôn Vinh Sinh vẫn tra ai là phát đoạn ghi âm trong bữa tiệc.
Tất nhiên, điều đó ngăn cản việc Ôn Vinh Sinh nghi ngờ cô.
Ôn Nguyệt cũng chẳng bận tâm, thậm chí còn thấy đó là chuyện . Ông nghi ngờ, giận dữ thì mới chịu cúi đầu cô, từ đó chuyển hướng sang những khác, gieo hy vọng cho Ôn Gia Đống và Ôn Gia Hân.
Quay chuyện bức thư, Dịch Hoài việc gọn gàng. Anh thuê một đứa bé mười mấy tuổi, canh lúc Ôn Gia Hân rời công ty thì lao đ.â.m sầm cô .
Vì đứa bé mặt mũi lấm lem, quần áo bẩn thỉu nên khi va , Ôn Gia Hân biến sắc, định giơ tay đẩy thì cảm thấy lòng bàn tay nhét một vật.
Ôn Gia Hân sững . Đứa bé chạy biến. Nhìn thấy màu sắc vật trong tay, cô truy cứu nữa mà nắm c.h.ặ.t t.a.y, đút túi áo.
Về đến nhà, cô đuổi hầu , một về phòng mới mở bức thư xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-399.html.]
Vừa mở thư, Ôn Gia Hân nhận ngay nét chữ của Từ Mỹ Phượng. Lông mày cô nhíu , nếp nhăn giữa trán càng lúc càng sâu. Đặc biệt khi những lời c.h.ử.i rủa và lên án của , cô tức giận vo tròn lá thư ném xuống đất dậy ăn cơm.
lúc ăn cơm, Ôn Gia Hân kìm mà nhớ lá thư đó.
Cô chột vì những lời mắng mỏ của Từ Mỹ Phượng. Cô tình cảm với , nhưng so với lợi ích, tình cảm đó quá mỏng manh. Sự áy náy vì thấy c.h.ế.t cứu cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hơn nữa, Từ Mỹ Phượng bảo chuyện xa đến nông nỗi đều vì cô , cô tin lắm.
Nếu tất cả vì cô , thư hại cô ? Sao bà yêu thương cô mà khi c.h.ế.t lo cho cô thêm chút nữa?
Nếu Từ Mỹ Phượng c.h.ế.t, chứng tỏ bà yêu cô nhiều đến thế, càng vì cô mà việc ác, mà là vì thỏa mãn dã tâm của chính . Đợi đến khi sự thật bại lộ, vì sống sót nên bà kéo cô xuống nước, khiến cô cũng cha ghét bỏ.
Ôn Gia Hân oán hận , nên đương nhiên thấy áy náy những lời c.h.ử.i rủa.
Lý do khiến cô cứ nghĩ mãi về nó, là bởi đó là thư tuyệt mệnh của Từ Mỹ Phượng.
Dù rõ lắm, nhưng thông qua câu chữ, cô cảm nhận sự phẫn hận và tuyệt vọng của Từ Mỹ Phượng khi thư. Cảm giác đó ám ảnh đến mức cô thấy như ai đang siết c.h.ặ.t cổ .
Ăn qua loa xong bữa cơm, Ôn Gia Hân buông đũa về phòng, do dự một hồi nhặt cục giấy đất lên, nữa.
Đọc những dòng mô tả cảnh Lỗ Quyên hành hạ Từ Mỹ Phượng, Ôn Gia Hân lạnh toát sống lưng.
Cô đoán tù sẽ sống , nhưng ngờ tình cảnh thê t.h.ả.m đến thế. Qua những trò hành hạ đó, thể thấy Lỗ Quyên hề coi Từ Mỹ Phượng là con .
Quá tàn độc!
Nếu mua hung là Ôn Nguyệt Ôn Vinh Sinh, lẽ Ôn Gia Hân lạnh sống lưng đến thế.
Dù Ôn Khải Từ Mỹ Phượng hại c.h.ế.t là trai, là con trai họ, họ hận và bà c.h.ế.t là chuyện bình thường.