Ta Dựa Vào Hóng "Drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [Thập Niên 90] - Chương 382:-------

Cập nhật lúc: 2025-12-27 08:47:20
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Vinh Sinh lấy tinh thần, dẫn nhà.

Mãi đến khi ba họ yên vị trong phòng khách, con Nhị phòng mới hồn. Trần Bảo Cầm giật kêu "A" một tiếng, cúi xuống bàn tay Ôn Gia Kỳ đang nhéo mu bàn tay , hầm hầm hỏi: "Làm cái trò gì thế hả?"

"Con xem đang ." Ôn Gia Kỳ thành thật đáp.

Trần Bảo Cầm trợn ngược mắt: "Muốn thì tự nhéo , nhéo tao gì?"

"Nhéo đau lắm." Ôn Gia Kỳ trả lời tỉnh bơ.

Trần Bảo Cầm suýt tắt thở. Muốn "Mày đau mà còn nhéo ?" nhưng thôi. Bà càng ngẫm càng thấy hai đứa con sinh chẳng đứa nào hồn, chẳng đứa nào nhờ cậy !

Bà còn kịp mắng thêm, Ôn Gia Kỳ hỏi: "Mommy, chuyện gì thế ? Cái Trình Uy Liêm , lẽ là em hai?"

"Ta ." Trần Bảo Cầm cau mày, "Nhìn thì giống Daddy mày hồi trẻ y như đúc đấy, nhưng là trùng hợp thực sự quan hệ m.á.u mủ."

Trùng hợp thì , nhưng nếu thực sự quan hệ m.á.u mủ...

Mắt Ôn Gia Kỳ sáng lên: "Vậy Ôn Nguyệt sẽ kế thừa nhà họ Ôn nữa ?"

"Mày chỉ thế thôi ?" Trần Bảo Cầm liếc xéo con gái, vẻ mặt hận rèn sắt thành thép, "Nếu nó đúng là Ôn Khải, chuyện Ôn Nguyệt kế thừa còn , nhưng phần tài sản bọn mày chia chắc chắn sẽ cắt xén, hiểu hả?"

Nghe nhắc nhở, Ôn Gia Kỳ mới giật nhận .

Tài sản nhà họ Ôn giống như cái bánh kem, chỉ bấy nhiêu thôi. Thêm một chia thì phần của mỗi sẽ bé một chút.

Nghĩ đến việc tiền nhận thể ít , Ôn Gia Kỳ nhíu mày: "Thế chúng ?"

"Chưa đến lượt mày lo." Trần Bảo Cầm rũ mắt, "Nếu nó thực sự là Ôn Khải, lo lắng nhất là Ôn Nguyệt."

Đừng cái gì mà " đồng lòng tát biển Đông cũng cạn". Anh em ruột thịt lớn lên bên còn đ.á.n.h vỡ đầu vì quyền thừa kế, huống hồ Ôn Khải lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm.

Giá như Ôn Khải về sớm hơn một năm, khi Ôn Nguyệt còn chẳng mặn mà gì với cái nhà , lẽ em họ sẽ xung đột vì quyền thừa kế.

giờ đây, khi Ôn Nguyệt chỉ còn cách ghế thừa kế một bước chân, đột nhiên nhảy một "Trình Giảo Kim" ngáng đường, liệu cô chịu để yên?

Nghĩ , Trần Bảo Cầm bước phòng khách.

bên trong chỉ mỗi Trình Uy Liêm. Anh em Ôn Vinh Sinh chẳng thấy tăm , rõ ràng là thư phòng bàn chuyện riêng.

Nội dung cuộc chuyện đương nhiên xoay quanh Trình Uy Liêm, chủ yếu là Ôn Vinh Sinh hỏi em gái xem quen .

Dù Trình Uy Liêm ngoại hình giống ông, câu chuyện về thế cũng khớp với cảnh của Ôn Khải – ngã xuống biển, cứu và mất trí nhớ – nhưng ở vị trí của Ôn Vinh Sinh, ông chứng kiến quá nhiều chuyện.

Chưa xa, hai năm đầu khi Ôn Khải mới mất tích, thỉnh thoảng kẻ mang tin giả đến lừa tiền, thông tin đưa cứ mập mờ nước đôi. Có kẻ tham lam hơn còn thề thốt là gặp thật.

Kết quả ông bỏ tiền , đổi chỉ là hết đến khác thất vọng.

Đỉnh điểm là vụ mười năm , một gã thanh niên nét hao hao ông hồi trẻ tìm đến tận cửa nhận con.

Thư Sách

Lần gặp đầu tiên, vì quá kích động, Ôn Vinh Sinh suýt nữa lừa. chỉ vài tiếp xúc, ông phát hiện sự bất thường: hễ nhắc đến chuyện hồi nhỏ là ấp úng, kể về vụ t.a.i n.ạ.n năm xưa thì ông gà bà vịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-382.html.]

Ôn Vinh Sinh sinh nghi, cho điều tra mới vỡ lẽ thế gã là bịa đặt. Ép hỏi thêm mới tình cờ chuyện con trai ông mất tích, bảo giống ông nên nảy lòng tham.

Cũng vì vụ đó mà mấy năm nay ông hạn chế đăng tin tìm báo.

Nếu Trình Uy Liêm cùng Ôn Vinh Chi, Ôn Vinh Sinh chắc chắn sẽ kích động như . Chính vì tin tưởng em gái, ông mới suýt để niềm vui sướng mờ mắt.

cũng chỉ là suýt chút nữa thôi.

Ôn Vinh Sinh nhanh ch.óng bình tĩnh , đề nghị chuyện riêng với Ôn Vinh Chi.

Với trai, Ôn Vinh Chi giấu giếm gì, kể tỉ mỉ quá trình quen Trình Uy Liêm.

Bà gặp Trình Uy Liêm là do công việc của .

Một bạn của bà xây nhà, thuê Trình Uy Liêm thiết kế. Nhà xây xong, bạn mở tiệc tân gia, cả hai đều mời tham dự.

Ôn Vinh Chi kể: "Khoảnh khắc thấy William, em cảm giác như ngược thời gian về mấy chục năm , thấy đang mặt em. Giống quá, hai thực sự quá giống ..."

Ôn Vinh Sinh tuy chứng kiến tận mắt, nhưng thể hình dung biểu cảm của em gái lúc đó. Ông hỏi: "Sau đó thì ?"

"Sau đó em bắt chuyện với , hỏi thăm gia cảnh. Ban đầu nhiều, nhưng quen mới thổ lộ sự thật, bảo rằng lâu đây mới con ruột."

Ôn Vinh Chi vỗ tay một cái: " lúc gọi điện cho em bảo A Khải còn sống. Em nghĩ ngay: Cậu bằng tuổi A Khải, là con nuôi, khi nào là A Khải ? em thấy lạ, lúc A Khải xảy chuyện gần tám tuổi, nhớ gì về ? Em hỏi kỹ hơn mới mất sạch ký ức năm tám tuổi."

Ôn Vinh Sinh hỏi: "Có chắc là mất trí nhớ thật ?"

"Em chắc, nhưng em nghĩ em là ai, lừa em gì?" Ôn Vinh Chi , "Hơn nữa khi về Hương Giang, em đưa xét nghiệm ADN."

Ánh mắt Ôn Vinh Sinh ngưng : "Xét nghiệm ADN?"

"Vâng, em hỏi bác sĩ , cô cháu ruột cũng thể xét nghiệm ADN, chỉ là độ chính xác cao bằng cha con. em nghĩ nếu là A Khải, xét nghiệm với em cũng giá trị tham khảo." Ôn Vinh Chi mở túi xách, lấy một tập tài liệu đưa cho trai, "Đây là kết quả giám định."

Ôn Vinh Sinh mở tập tài liệu, lật thẳng xuống trang cuối cùng xem kết luận.

"Nhóm m.á.u của giống A Khải, kết quả giám định cũng cho thấy chúng em quan hệ huyết thống," Ôn Vinh Chi , "Em nghĩ nếu là kẻ giả mạo, thể nào thông tin đều trùng khớp như , đúng ?"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...