Nhờ đội ngũ y bác sĩ chuyên nghiệp và khuôn viên tuyệt , khi tăng phí, Viện điều dưỡng Phúc Ân nhanh ch.óng thu hút nhiều khách hàng thượng lưu.
tiền từ giàu dù dễ kiếm đến cũng thể sánh bằng "tiền bẩn".
Cơ duyên đưa Khương Văn Bằng đến với con đường tội bắt nguồn từ một vị đại gia. Con trai ông lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t trong một vụ ẩu đả và đối mặt với án tù.
Biết chuyện, Khương Văn Bằng gợi ý thể giả hồ sơ bệnh án tâm thần để giúp quý t.ử thoát tội, đổi là một khoản tiền khổng lồ.
Vị đại gia chỉ một mụn con nối dõi, đương nhiên gật đầu cái rụp. Hai bên nhanh ch.óng đạt thỏa thuận: kẻ tiền, thoát tội.
Lúc , lương tri của Khương Văn Bằng lòng tham ăn mòn. Sau phi vụ trót lọt, quyết định tập trung phát triển khoa Tâm thần thành "mỏ vàng".
Ban đầu, Phúc Ân chủ yếu giúp các đại gia hoặc con cái họ "chạy án" bằng giấy chứng nhận tâm thần.
loại khách hàng lúc nào cũng , vả nhiều dễ cảnh sát sờ gáy. Khương Văn Bằng chọn cách hoạt động cầm chừng theo phương châm "ba năm khai trương, khai trương ăn ba năm".
Dần dà, thấy cách rủi ro cao mà thu nhập bấp bênh, mở rộng sang mảng dịch vụ mới: phục vụ những khách hàng như Lâm Trí Minh.
Chỉ cần khách hàng chịu chi, sẵn sàng giả hồ sơ tâm thần và giam giữ bất kỳ ai theo yêu cầu.
Dịch vụ tuy lợi nhuận mỗi vụ thấp hơn "chạy án", nhưng rủi ro ít và nguồn thu định. Về , đây trở thành nguồn thu chính của Phúc Ân.
Tất nhiên, để che mắt thiên hạ, vẫn nhận một bệnh nhân tâm thần thực sự. Dù thì viện phí cho bệnh nhân tâm thần ở đây cũng cao hơn nhiều so với bệnh nhân thường.
Kim Thi Đình chỉ đến vài nạn nhân cùng cảnh ngộ, nhưng thực tế con lên đến hàng chục . Những gì cô chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Trước Khương Văn Bằng là bác sĩ ngoại khoa tài năng, nhưng khi vợ mất, buông d.a.o mổ. Giờ đây, cả thể xác lẫn tinh thần của đều cho phép nghề y.
Hơn nữa, một khi nếm mùi "tiền bẩn", cũng chẳng mặn mà gì với công việc cứu lương thiện nữa.
Sau khi Phúc Ân đóng cửa, Khương Văn Bằng bán sạch nhà đất, tìm một khu đất hẻo lánh hơn để xây viện điều dưỡng mới.
Viện điều dưỡng Thánh Ân tuy nhỏ hơn Phúc Ân nhưng xây dựng sang trọng và cảnh quan hơn. Dù phí dịch vụ cao ngất ngưởng, giới nhà giàu vẫn đổ xô đến.
Tuy nhiên, công chúng quên nhưng ai cũng mất trí nhớ. Biết viện trưởng là Khương Văn Bằng, nhiều vẫn nhớ đến vụ bê bối hai năm và cảnh giác với khoa Tâm thần.
Thư Sách
Để tránh soi mói, Khương Văn Bằng tạm thời loại bỏ khoa Tâm thần ở Thánh Ân, chỉ nhận bệnh nhân đến an dưỡng thuần túy.
Hắn điều nhờ tiềm lực tài chính tích lũy từ .
Bác sĩ ở Mỹ Hương Giang đều thu nhập cao. Hơn nữa Khương Văn Bằng còn mát tay đầu tư. Thời trẻ từng mua cổ phiếu Lệ Vinh và nhiều bất động sản, tích cóp khối tài sản kếch xù. Nếu chỉ dựa lương bác sĩ, thêm mười năm nữa cũng đủ tiền mở viện điều dưỡng.
Tuy nhiên, để xây Phúc Ân, bán sạch cổ phiếu và phần lớn bất động sản, thậm chí còn vay nợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-349.html.]
Dù đó nhờ "tiền bẩn" mà trả hết nợ nhanh ch.óng, nhưng chi phí vận hành viện điều dưỡng và thói ăn chơi trác táng (nhất là ma túy) ngốn sạch tiền mặt của .
Xây Thánh Ân tuy nhỏ nhưng tốn kém, vay mượn. Hai năm đầu hoạt động lãi, đến giờ vẫn chỉ đủ đắp đổi qua ngày.
Khương Văn Bằng duy trì cuộc sống xa hoa hiện tại là nhờ bán dần những bất động sản còn sót .
"miệng ăn núi lở". Hiện tại chỉ còn ba căn nhà, mỗi năm bán một căn thì cũng chỉ cầm cự ba năm nữa (tính cả căn đang ở).
Dễ thấy rằng, Viện điều dưỡng Thánh Ân sớm muộn gì cũng sẽ vết xe đổ của Phúc Ân, trở thành công cụ kiếm tiền bẩn thỉu của Khương Văn Bằng.
tiếc, khi gặp Ôn Nguyệt, sẽ còn cơ hội đó nữa.
Rời nghĩa trang, xe, Ôn Nguyệt bắt đầu cùng hệ thống tổng hợp chứng cứ.
Mọi bằng chứng về tội ác của Phúc Ân: từ việc giả hồ sơ tâm thần, hợp đồng phi pháp với những kẻ như Lâm Trí Minh, lịch sử giao dịch ngân hàng bất thường, cho đến danh sách y bác sĩ liên quan... tất cả đều trong tay cô.
Cô dự định sẽ gửi một bản cho các đài truyền hình và tòa soạn báo, đồng thời gửi một bản cho Kim Thi Đình. việc đợi đến khi Kim Thi Đình chính thức khởi kiện Khương Văn Bằng.
Lý do là điểm "hóng dưa" tính từ thời điểm cô sử dụng chứng cứ. Nếu gửi cho Kim Thi Đình bây giờ thì sẽ mất điểm, mà gửi cho truyền thông ngay thì sợ hỏng kế hoạch của cô .
Tuy nhiên, một việc Ôn Nguyệt quyết định ngay: gửi những bức ảnh Khương Văn Bằng giao dịch ma túy cho Cục Cảnh sát (O Ký).
Khương Văn Bằng nghiện hơn chục năm, đầu mối cung cấp t.h.u.ố.c cho đổi liên tục.
Dù chỉ tiếp xúc với những kẻ buôn bán nhỏ lẻ, nhưng Ôn Nguyệt tin rằng những bức ảnh thể giúp cảnh sát đường dây ma túy lớn hơn.
Dù giúp gì thì cũng chẳng . Điểm "hóng
dưa " cô kiếm đủ để sống thọ đến 90 tuổi, tốn chút ít để việc cũng đáng.
Trở trụ sở Bách hóa Lệ Vinh chuyến gặp Khương Văn Bằng, trong thang máy, Ôn Nguyệt sực nhớ một việc. Vừa lên đến tầng, cô thẳng văn phòng Tổng tài.
Khi cô còn Quyền Tổng tài, văn phòng chỉ hai nhân viên. Một là Vivian - phân công theo cô từ ngày đầu. Hai là Trần Kế Khang - nhân viên cũ giữ nhờ năng lực và phẩm chất .