Trần Bảo Cầm thót tim một cái, vội cầm lấy tờ báo. Dòng tít đập mắt khiến bà hoa cả mắt, nhưng hai tấm ảnh kèm mới thực sự khiến bà tối sầm mặt mũi.
Bối cảnh trong ảnh quen thuộc đến mức bà thể nhận nhầm – chính là chân tòa nhà nơi bà sở hữu một căn hộ và hiện Ôn Gia Kỳ đang sống.
Tấm ảnh thứ nhất chụp trong đêm tối, chỉ ánh đèn đường hắt lên đàn ông, nhưng đủ để bà rõ mặt .
Dáng cao ráo, tầm 1m8 – chiều cao hiếm ở Hương Giang. Gương mặt sáng sủa, mày kiếm mắt sáng, dù 40 tuổi nhưng trẻ trung như mới ngoài 30.
Bảo Ôn Gia Kỳ mê mệt.
Người đàn ông trong ảnh chính là Lâm Trí Minh.
Bà nhận chỉ vì dòng tít ghi rõ tên, mà còn vì hôm qua bà lục tung các báo cũ để tìm hiểu về .
Càng tìm hiểu, Trần Bảo Cầm càng kinh hãi.
Tuy bằng chứng khẳng định Kim Thi Đình tâm thần, vụ hỏa hoạn ở viện điều dưỡng là do Lâm Trí Minh sắp đặt, nhưng sống trong giới hào môn, ai mà chẳng 800 cái tâm nhãn? Ai mà gã đàn ông đầy rẫy sự mờ ám?
Con gái bà thì ngây thơ ( thẳng là ngu), dính thì chỉ nước "bán nhà văn tự".
Thư Sách
Trần Bảo Cầm con gái nếm mùi đời, nhưng kiểu "tan cửa nát nhà" . Dù trai thật đấy, nhưng nguy hiểm quá.
Bà Ôn Gia Kỳ qua với chủ yếu vì tiền. Đang tính hôm nay qua chuyện, cho con thêm tiền tiêu vặt khuyên nó cắt đứt.
Nào ngờ kịp cửa thì tin tức nổ .
Nếu chỉ tấm ảnh ban đêm, bà còn thể tự lừa rằng Lâm Trí Minh tình cờ sống cùng khu. tấm ảnh thứ hai chụp ban ngày, rõ mồn một cảnh hai tình tứ tạm biệt !
Hai bức ảnh đặt cạnh , Trần Bảo Cầm hết đường chối cãi.
Đầu óc đang rối bời thì Ôn Gia Đống đối diện buột miệng: "Giải trí Đông Giang?"
Trần Bảo Cầm ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt con trai đang góc tờ báo, cúi xuống dòng tít lớn. Đầu bà "nảy " cực nhanh.
Chỉ mất vài giây, bà tìm cách chuyển hướng sự chú ý. Bà học theo chồng, đập mạnh tờ báo xuống bàn, mắt đỏ hoe: "Ôn Nguyệt ý gì đây? Gia Kỳ là chị ruột nó, nó cho đăng tin bêu rếu chị thế ?"
Ôn Vinh Sinh vốn cũng đang bực Ôn Nguyệt. Ông hiểu con bé câu "việc trong nhà đóng cửa bảo ". Mỗi nhà chuyện, báo đài khác kịp hó hé thì báo nhà nó đăng rùm beng.
Ôn Nguyệt mặt ở đây, mắng nó cũng vô ích, dễ lạc đề. Ông gạt : "Liên quan gì đến con bé? Nếu Ôn Gia Kỳ tằng tịu với thằng đó thì phóng viên chụp cái gì?"
Trần Bảo Cầm vẫn cố bẻ lái: "Chuyện Gia Kỳ qua với Lâm Trí Minh là một việc, còn chuyện Ôn Nguyệt cho báo đăng tin là việc khác, ông đừng đ.á.n.h lận con đen!"
"Chuyện báo chí sẽ với nó ," Ôn Vinh Sinh dễ dắt mũi, "Giờ bà tính với chuyện con gái bà?"
"... ..." Trần Bảo Cầm cứng họng. Mãi mới nhớ câu hôm qua của chồng, bà vớt vát: "Chẳng ông bảo mặc kệ nó ?"
Ôn Vinh Sinh nghẹn lời, một lúc mới gằn giọng: "Được, mặc kệ! Sau nó chuyện gì đừng tìm đến !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-331.html.]
Nói ông bỏ dở bữa sáng, gọi quản gia chuẩn xe ngay lập tức.
Chồng , Trần Bảo Cầm hối hận. Bà sang hỏi con trai: "Vừa lỡ lời quá ?"
là nên thế thật.
Ôn Gia Đống thấy hả hê, bĩu môi: "Mẹ đúng mà, ? Con thấy daddy thiên vị quá thể đáng. Con gái cưng của ổng gì cũng đúng, còn phòng gì cũng sai."
Trần Bảo Cầm biến sắc, quanh quất, thấy quản gia Hứa mới thở phào, hạ giọng: "Con bé thôi, coi chừng thấy."
"Con đúng sự thật, sợ gì!" Ôn Gia Đống già mồm, nhưng giọng cũng lí nhí dần, "Rõ ràng Từ Mỹ Phượng phạm tày trời mà daddy đuổi con bà . Trong khi chị cả chỉ mới yêu đương nhăng nhít một tí ầm lên."
Thực khi sự thật về giới tính và chuyện hạ dược, Ôn Gia Đống khá với hai chị em phòng Ba.
Lúc còn ở Anh, và Ôn Nguyệt cũng bình thường, bằng Ôn Gia Hân nhưng cũng chẳng xích mích.
Trong cái gia đình trọng nam khinh nữ , con trai sinh ở vạch đích. Nhà cửa, cổ phần, quyền thừa kế... đều trong tay mà chẳng cần tranh giành.
Hắn các chị em bằng con mắt của kẻ bề , bao giờ coi họ là đối thủ. Nên chuyện đấu đá giữa các phòng với chỉ là trò trẻ con.
Thậm chí còn với các em gái hơn là với bà chị cả Ôn Gia Kỳ suốt ngày gây chuyện.
Ở Anh, qua thiết với Ôn Gia Hân, bạn gái còn là bạn học của cô . Hắn từng nghĩ đứa em gái ngoan ngoãn trong mắt đang âm thầm dòm ngó gia sản và tay tàn độc đến thế.
Không chỉ với em gái, còn khá hợp với Từ Mỹ Phượng.
Đàn ông dễ hiểu nhất. Ôn Gia Đống thích đàn ông nhưng bản tính trăng hoa nên thông cảm cho việc cha cưới năm thê bảy .
Từ Mỹ Phượng khi lộ mặt thật luôn tỏ dịu dàng, hiền thục. Trong mắt Ôn Gia Đống, phòng Ba con trai, tức là tính cạnh tranh, nên bao giờ hùa theo và chị gái để bài xích bà .
Chính vì từng thiết nên khi sự thật, mới sốc và hận đến thế. Nghĩ đến kẻ thù vẫn sống nhởn nhơ, còn cha bao che cho con gái bà dọn ngoài để tránh mặt , ăn ngon ngủ yên vì uất ức.