Ôn Vinh Sinh sợ nếu còn tiếp thì tiền ông tốn chỉ dừng ở vài trăm ngàn tệ mà khi viện vì tăng xông, bèn bất đắc dĩ : “Không cần mày trả tiền .”
“Thế thì .”
Ôn Nguyệt hả hê bước ngoài, khỏi cửa liền tóm ngay một kẻ lén. Cô đối phương từ đầu đến chân hỏi: “Chị bò ở đây gì thế?”
Ôn Gia Kỳ vội vàng hỏi: “Mày với Daddy chuyện gì ? Có đến chuyện sa thải Ôn Gia Hân ?”
“Cái ,” Ôn Nguyệt ngẩng đầu bộ nhớ , nhấc chân ngoài , “Có chứ. Daddy hỏi để trấn an cổ đông thì nên điều chuyển Ôn Gia Hân khỏi công ty .”
Mắt Ôn Gia Kỳ sáng lên: “Thế mày ?”
“ là...” Ôn Nguyệt hết câu qua hành lang. Nhìn thấy Ôn Gia Hân đang trong phòng khách giả vờ bình tĩnh, cô nhếch môi khẽ, “ quả thật nên như .”
Ôn Gia Kỳ lập tức mày hớn hở, liếc xéo Ôn Gia Hân, : “Có mà, công ty là cái đuôi vểnh lên tận trời, tưởng chắc chắn lên thừa kế. Kết quả năng lực đủ, đầy một tháng hiện nguyên hình nhỉ?”
“Chị đắc ý cái gì? Dù thừa kế thì cái ghế đó cũng chẳng đến lượt chị .” Ôn Gia Hân sớm điều chỉnh tâm trạng, mặn nhạt đáp trả Ôn Gia Kỳ sang Ôn Nguyệt, “Chị Hai, chúng thể đổi chỗ chuyện một chút ?”
“Vào phòng khách bên .”
Ôn Nguyệt từ chối, xong liền về phía hành lang, tùy ý chọn một phòng khách bước .
Ôn Gia Hân theo ngay , việc đầu tiên cô khi phòng là khóa trái cửa để tránh Ôn Gia Kỳ xông bất ngờ.
Ôn Nguyệt thấy cũng ngăn cản. Đừng Ôn Gia Hân đến bước đường cùng liều, kể cả thật sự phát điên, cô cũng thể tay với cô ngay tại nhà họ Ôn. Cô càng lo Ôn Gia Hân dùng khổ nhục kế tự thương để hãm hại, nếu chuyện đó xảy thật, tốn chút giá trị "hóng dưa" mua bằng chứng là xong.
Vì thế, thấy Ôn Gia Hân đóng cửa, Ôn Nguyệt chỉ tùy tiện chọn chỗ xuống, hỏi: “Cô tìm việc gì?”
Ôn Gia Hân , cúi đầu Ôn Nguyệt hỏi: “Những lời chị thật ?”
“Lời nào?”
“Những lời chị với Ôn Gia Kỳ . Chị bảo Daddy tìm chị chuyện là để hỏi xem nên điều chuyển khỏi công ty , điều đó là thật ?”
Ôn Nguyệt chống tay lên tay vịn ghế, chống cằm Ôn Gia Hân: “Thay vì ở đây hỏi dò , cô hỏi thẳng ý kiến của Daddy?”
Ôn Gia Hân mím môi, lên tiếng.
“Ồ, , cô dám.”
Bị trúng tim đen, Ôn Gia Hân đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt u tối chằm chằm Ôn Nguyệt.
Ôn Nguyệt chẳng thèm để ý ánh mắt đó, tiếp tục: “Có câu 'trăm bằng một thấy', cô ? Câu dùng cho cô cũng hợp, nhưng là theo nghĩa tiêu cực. Cô từ nhỏ phẩm học kiêm ưu, tự thi đậu đại học Cambridge, quanh năm ở Anh Quốc ít khi về nhà. Lâu ngày gặp, chúng cứ tưởng cô ghê gớm lắm, kết quả gặp thật mới cô cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Trước khi gặp Ôn Gia Hân, Ôn Nguyệt luôn cho rằng phòng ba lợi hại, trong lòng phần kiêng dè.
Thư Sách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-231-lua-chon-cua-on-gia-han-2.html.]
giờ nghĩ , trong nguyên tác kế hoạch của họ thành công vì mưu kế cao minh, mà là vì họ luôn nấp trong bóng tối tính kế khác, còn năng lực thực sự của Ôn Gia Hân e rằng cũng hạn.
Nghĩ cũng , 20 năm tới là thời kỳ hoàng kim của bất động sản, mà sản nghiệp chính của nhà họ Ôn là bất động sản, mà Ôn Gia Hân đ.á.n.h mất vị trí giàu nhất trong chính 20 năm .
Có thể thấy sự dẫn dắt của cô , tương lai nhà họ Ôn phát triển cũng chỉ ở mức bình thường.
Chẳng qua đây phòng ba luôn ẩn trong bóng tối nên cô bỏ qua điểm . Giờ Ôn Gia Hân bước ánh sáng, điểm yếu cũng theo đó mà lộ .
Ôn Gia Hân vốn tự phụ, sắc mặt liền đổi, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Lần đúng là phạm sai lầm, nhưng chị Hai cũng đừng đắc ý quá sớm. và Từ Thiên Ân đúng là tiếp xúc vài , nhưng chúng gần gũi đến mấy cũng bằng quan hệ mật thiết giữa chị và Từ Thiên Dương. Chị xem, nếu chuyện chị từng vì Từ Thiên Dương mà tính đường đào hôn lộ ngoài, liệu còn quan tâm đến chút chuyện cỏn con của nữa ?”
Ôn Nguyệt lạnh: “Thế thì vẫn thua kém cô . Hai em nhà họ Từ cô xoay như chong chóng trong lòng bàn tay, tin tức chắc chắn giật gân hơn nhiều so với chút chuyện quá khứ nát bét của .”
Biểu cảm của Ôn Gia Hân cứng đờ, trong mắt thoáng qua tia hoảng loạn: “Chị cái gì, hiểu?”
“Cô hiểu?” Ôn Nguyệt dậy, đến mặt Ôn Gia Hân hỏi, “Cô tưởng ngu thật ? Tưởng cả đời cũng thấu cái trò cô sai khiến Từ Thiên Dương dây dưa với ?”
Khi lớp giấy cửa sổ chọc thủng, Ôn Gia Hân ngược trấn tĩnh . Cô thẳng mắt Ôn Nguyệt, giọng điệu trào phúng: “Chẳng chị ngu xuẩn thật ? Nếu ngu, chị thể Từ Thiên Dương dắt mũi suốt bao nhiêu năm như ?”
Ôn Gia Hân khẩy hai tiếng: “Chị còn chứ gì? Từ đầu đến cuối Từ Thiên Dương yêu chỉ . Là bảo chơi trò mập mờ với chị nhưng xác định quan hệ, là bảo lấy cớ chị kết hôn để rời bỏ chị, cũng là bảo đối xử với chị lúc gần lúc xa. Anh chính là con ch.ó bên cạnh , bảo gì thì sẽ cái đó.”
Khi những lời , mặt Ôn Gia Hân còn chút nào vẻ ôn nhu thường ngày, biểu cảm thậm chí phần vặn vẹo.
Ôn Nguyệt ngạc nhiên, chỉ hỏi lái : “Con ch.ó của cô đồn cảnh sát, chừng còn tù, cô định thăm nó ?”
“Tại thăm ? ước gì tù cả đời, vĩnh viễn đừng bao giờ ngoài!” Ôn Gia Hân siết chặt hai tay, mắt hằn lên tia hận thù, “Anh yêu , thể tất cả vì , kết quả thì ? Quỹ từ thiện nhà họ Từ vấn đề lớn như mà hé răng với nửa lời! Nếu giấu giếm, rơi nông nỗi , chị và Ôn Gia Kỳ nhạo như ?”
Ôn Nguyệt cảm thấy Ôn Gia Hân và Từ Thiên Dương đúng là một cặp trời sinh. Cả hai đều coi chân tình như cỏ rác, đều ích kỷ đến cực đoan, vì mục đích của bản thì cái gì cũng thể lợi dụng, và luôn cho rằng là khổ nhất thiên hạ.
cô định đòi công bằng cho Từ Thiên Dương, chỉ tiếp tục hỏi: “Cho nên cô hận ?”
Ôn Gia Hân lớn tiếng: “Đương nhiên hận ! hận c.h.ế.t !”
“Hiểu .” Ôn Nguyệt gật đầu, xoay nắm lấy tay nắm cửa, “ sẽ dành thời gian thăm tù, thuận tiện chuyển lời của cô cho Từ Thiên Dương.”