Ta Dựa Vào Hóng "Drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [Thập Niên 90] - Chương 228
Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:46:25
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ai ngờ con bé mở miệng bảo ông coi nó như công nhân bảo vệ môi trường. Ôn Vinh Sinh tức đến mức ngã ngửa, nhưng vẫn cố nén giận hỏi: “Mày thế nào mới chịu về nhà?”
Nhà họ Ôn thì chắc chắn về , cơ hội xem kịch như Ôn Nguyệt đương nhiên sẽ bỏ qua. cô vẫn bộ tịch: “Công nhân vệ sinh quét đường còn lương, ba bảo con dọn dẹp đống rác rưởi do con gái khác của ông gây mà tay bắt giặc thì nhỉ?”
Ôn Vinh Sinh tức giận hỏi: “Tao trả lương cho mày ?”
Ngai trả lương thì con việc cho ngài ? Ba xem Bách hóa Lệ Vinh mấy tháng gần đây phát triển ngừng...” Ôn Nguyệt dừng một chút tiếp, “À quên, nhờ phúc của con gái rượu của ngài, nhờ phúc của ngài mà cổ phiếu công ty bách hóa giờ xanh lè, ý kiến của tiểu thương ngày càng lớn, lượng khách giảm liên tục. NỖ LỰC mấy tháng trời của con, giờ coi như một đêm về thời kỳ đồ đá. nhé, cái nồi con gánh , hết ba tháng quyền tổng giám đốc là con chuyển chính thức đấy.”
Ôn Vinh Sinh mà trán nổi gân xanh: “Tao gọi mày về ăn cơm cũng là để bàn chuyện .”
“Bàn chuyện ? Ngài định cho con chuyển chính thức sớm ?”
“Cái đó còn xem tình hình, cụ thể bàn bạc thế nào .”
Ôn Nguyệt hừ lạnh: “Bàn chuyện chuyển chính thức thì , chuyện khác thì miễn. Một phần lương con thể hai công việc. Muốn con hiến kế cho ngài cũng thôi, tiền trao cháo múc.”
Ôn Vinh Sinh : “Tao là cha mày.”
“Anh em ruột còn tính toán rõ ràng nữa là.” Ôn Nguyệt phản bác, “ Ngài đường đường là giàu nhất Hương Giang, hào phóng chút ?”
Ôn Vinh Sinh thầm nghĩ mỗi tháng cho mày mấy triệu tệ mà mày còn bảo hào phóng, day day trán hỏi: “Được , mày bao nhiêu?”
“Nể tình chúng là cha con, con cho ngài giá ưu đãi nhé, 50 vạn cho nửa giờ, thế nào?”
Ôn Vinh Sinh giả lả: “Cái giá ưu đãi của mày cũng chẳng rẻ hơn bao nhiêu.”
Ôn Nguyệt mặt đổi sắc: “Sao rẻ? Giảm nửa giá đấy. Con chỉ tính thời gian chuyện, tính thời gian ăn cơm. Nếu ngài tiếc tiền thì thôi, chuyện chuyển chính thức để giờ việc bàn cũng ...”
Thư Sách
Ôn Vinh Sinh thật sự hiểu nổi, đứa con gái keo kiệt, giờ mở miệng là tiền, đến mức ông phát chán cái từ . Ông xoa mi tâm: “Được , tối mai mày về sớm một chút.”
“Nửa giờ 50 vạn nhé?” Ôn Nguyệt hỏi xác nhận.
Ôn Vinh Sinh : “Một xu cũng thiếu của mày!”
“Được, mai về ăn cơm.”
……
Ôn Nguyệt đồng ý về ăn cơm, nhưng đồng ý đến sớm, cho nên bữa cơm vẫn bắt đầu lúc 7 giờ.
Mọi chờ cô đều ý kiến gì, chỉ là lý do ý kiến thì mỗi một kiểu. Ôn Vinh Sinh sớm chuẩn tâm lý, chẳng thấy bất ngờ chút nào. Ôn Gia Hân phạm , giờ im thin thít dám ho he. Ôn Gia Kỳ thì một lòng chờ xem kịch (tức quan sát sắc mặt Ôn Gia Hân), rảnh để ý khác.
Trên bàn cơm cũng . Ôn Vinh Sinh tuy ý kiến của Ôn Nguyệt nhưng định đề cập chuyện trong bữa ăn. Ôn Gia Hân tự giác nên chỉ cắm cúi ăn cơm.
Ánh mắt Ôn Gia Kỳ thì đảo qua đảo giữa Ôn Vinh Sinh và Ôn Gia Hân, lúc thì hưng phấn, lúc bất mãn.
Hưng phấn vì nhận sự bất an của Ôn Gia Hân, đoán chắc cô sắp gặp xui xẻo. Bất mãn là vì Ôn Vinh Sinh mãi ý định khó dễ. Bình thường cô phạm nhỏ, Daddy cần ở , vui là mắng ngay, hôm nay mãi mở miệng?
Nhịn nửa bữa cơm, Ôn Gia Kỳ hết chịu nổi, lên tiếng: “Daddy, Daddy mới về chắc tình hình công ty nhỉ? Mấy hôm nay cổ phiếu công ty thê t.h.ả.m lắm đó.”
Ôn Vinh Sinh còn kịp gì, Trần Bảo Cầm nhíu mày: “Ăn cơm thì cứ ăn , con lắm miệng gì? Hơn nữa chuyện liên quan gì đến con?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-hong-drama-de-tro-thanh-ty-phu-huong-cang-thap-nien-90/chuong-228.html.]
“Sao liên quan? Con tuy công ty nhưng cũng là con gái nhà họ Ôn mà. Cổ phiếu công ty rớt giá t.h.ả.m hại, con lo lắng ?” Ôn Gia Kỳ hùng hồn đáp , lẩm bẩm, “Con lòng nhắc nhở Daddy, quát con gì? Cũng con cổ phiếu rớt giá.”
Trần Bảo Cầm tức đến trợn mắt, thầm nghĩ nếu mày con gái tao, tao thèm quản mày đ.â.m đầu họng s.ú.n.g ?
Bà thật hiểu nổi, dù Ôn Gia Hân gặp chuyện xui xẻo thì hưởng lợi lớn nhất là Ôn Nguyệt, con bé coi trọng, cơ bản cửa thừa kế thì nhảy nhót cái gì chứ?
Nghe đến đó, Ôn Gia Hân rốt cuộc thể giả c.h.ế.t nữa. Cô vì đợi Ôn Gia Kỳ tố cáo, chi bằng tự thành thật khai báo, bèn lấy hết can đảm : “Chuyện là của con. Con chọn quỹ từ thiện phù hợp khiến công ty liên lụy. Daddy, con... con...”
Giọng Ôn Gia Hân dần nghẹn ngào, hết câu cúi đầu rơi nước mắt.
Ôn Gia Kỳ chướng mắt cái bộ dạng động một chút là vẻ đáng thương của cô , châm chọc : “Cổ phiếu công ty rớt t.h.ả.m hại, các cổ đông còn , kẻ đầu têu là mày lóc tủi .”
Tiếng của Ôn Gia Hân khựng .
Trần Bảo Cầm trừng mắt Ôn Gia Kỳ, nhưng cô con gái vẫn giữ vẻ mặt " đúng mà", trừng .
Ôn Vinh Sinh ở đầu bàn, thu hết cử chỉ biểu cảm của mấy bên tầm mắt, cảm thấy đau đầu, buông đũa : “A Nguyệt, ăn xong đến thư phòng một chuyến.”
“Dạ.” Ôn Nguyệt đáp lời, tiếp tục ăn cơm.
Mắt Ôn Gia Kỳ sáng rực lên như đèn pha, Ôn Vinh Sinh cô hỏi ngay: “Daddy gọi mày đó gì thế? Có hỏi
mày xem nên xử lý cô thế nào ?”
Nhắc đến "cô ", Ôn Gia Kỳ còn cố ý bĩu môi về phía Ôn Gia Hân.
Ôn Gia Hân thấy Ôn Vinh Sinh rời liền đưa tay lau nước mắt, chỉ liếc hai một cái với vẻ mặt vô cảm, cúi đầu tiếp tục ăn.
“ còn thư phòng, Daddy tìm vì chuyện gì?” Ôn Nguyệt trả lời kiểu huề vốn, buông đũa dậy rời bàn.
cô càng , Ôn Gia Kỳ càng tin chắc Ôn Vinh Sinh tìm cô vì chuyện , cố tình hỏi Ôn Gia Hân đang đối diện: “Cô xem, nếu Daddy gọi Ôn Nguyệt thư phòng thật sự là để hỏi ý kiến nó, liệu nó nhân cơ hội đá mày khỏi công ty ?”
Ôn Gia Hân ngẩng đầu lên, chỉ siết chặt đôi đũa : “Dù đá khỏi công ty, ít nhất cũng từng đó, giống chị, công ty còn cơ hội.”
“ Mày!” Ôn Gia Kỳ tức điên, nhưng nhanh nhớ , lạnh , “Nếu mày công ty chỉ để chuyện vô dụng, đầy một tháng đá , thì tao thấy may mắn vì từng đó đấy.”