Ta dựa vào đoán mệnh bạo hồng tinh tế - Chương 460: Giăng lưới diện rộng
Cập nhật lúc: 2026-05-07 17:04:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe việt dã lơ lửng phanh cái "két", đỗ cổng trường.
Hai tay **Liên Nghệ** vẫn nắm c.h.ặ.t vô lăng, nhưng đầu óc thì đang oanh tạc dữ dội bởi những thứ tiếp nhận. Mấy cái kiểu "văn phong gào thét" mật mã "521" (Em yêu )... cứ như một loại khối u bám c.h.ặ.t lấy trí não, hình ảnh chân thực đến mức ám ảnh.
Anh liên tục lắc đầu mấy cái, cố gắng tống khứ những thứ ngôn tình ngoài.
*Thanh lọc môi trường mạng thực sự là một việc quá đỗi cấp thiết.*
"Cảm ơn nhé, huấn luyện viên Liên."
**Vân Mạt** nhảy xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt thong thả bộ về phòng.
Hôm nay là ngày Định (trong 12 trực), hoàng đạo cát nhật, cực kỳ thích hợp để viếng thăm. Quả nhiên, chân tòa nhà một mặc cảnh phục đang chờ, qua đầy sốt ruột.
"Cảnh sát Hoàng?" Vân Mạt bước nhanh tới mặt .
Viên cảnh sát trẻ ngước mắt lên. Dưới ánh hoàng hôn buông xuống, lọt tầm mắt là một gương mặt đang mỉm rạng rỡ. Áo sơ mi trắng, quần đen, trang phục đơn giản nhưng toát lên một sức hút độc đáo. Cậu thấy ở cô sự ung dung và điềm tĩnh, khiến cái tâm trạng nóng như lửa đốt của cũng phần nào xoa dịu.
"Đợi cô cả buổi chiều đấy," cảnh sát Hoàng lên tiếng.
"Ngồi chút chứ?" Vân Mạt hỏi.
"Đi thôi."
Tại quán cà phê phía cuối khu Lục Viên, hai chọn một góc yên tĩnh để trò chuyện.
Lúc , **Hoắc Xuyên** đang tựa lưng một gốc cây lớn trong khu Lục Viên, bận rộn nhắn tin trong nhóm chat gia đình.
* **Anh cả:** "@Hoắc Xuyên, bao lâu về nhà?"
* **Hoắc Xuyên:** "Bận..."
* **Bố:** "@Hoắc Xuyên, bố xem đợt diễn tập của con , biểu hiện tồi . (vỗ tay.jpg)"
* **Hoắc Xuyên:** "(vênh váo.jpg)"
* **Mẹ:** "Sắp cuối tuần , để bảo tài xế đón con nhé..."
lúc , Hoắc Xuyên ngẩng đầu lên và bắt gặp bóng dáng của hai đang biến mất con đường mòn trong rừng. Khóe môi bất giác nhếch lên thành một nụ .
Cậu lên ngọn cây, khẽ nheo mắt. Con đường cô quá gian nan, cô quá đơn độc, mà bản ngoài tiền thì hình như... Lần đầu tiên Hoắc Xuyên cảm thấy một sự thất bại len lỏi trong lòng.
* **Anh hai:** "@Hoắc Xuyên, im re ?"
* **Anh cả:** "@Hoắc Xuyên, Xuyên nhi ? Định bao giờ thì hành tinh Wolf?"
Tiếng chuông thông báo tinh tinh liên hồi khiến Hoắc Xuyên chợt nảy một ý nghĩ. Cậu gõ nhanh một dòng nhóm:
"@Tất cả , nhà thuộc tính ẩn nào kích hoạt ?" *Biết còn sở hữu kỹ năng boss cuối nào đó thì ?*
Mọi : *...*
Nhóm chat im lặng mất một giây, đó là một cơn mưa phản hồi "trời ơi đất hỡi":
* **Anh cả:** "Câu từng hỏi từ mười năm ."
* **Mẹ:** "Đầu t.h.a.i giỏi tính là thuộc tính ẩn ?"
* **Bố:** "Sao? Bộ gen thể chất cấp S còn con hài lòng ?"
* **Anh hai:** "...Hay là chú mày ai nẫng tay (hớt tay ) mất crush ?"
* **Hoắc Xuyên:** "..."
* **Mẹ:** "Thực ... nhà hình như... đúng là một điểm khá đặc biệt."
Mắt Hoắc Xuyên sáng rực lên: "Thật ạ? Đặc biệt chỗ nào?" *Sao bao giờ? Có di truyền cho ?*
* **Mẹ:** "Ừm, hình như hồi học, thành tích học tập của đều... chẳng cả."
* **Anh hai:** "Hahahaha.jpg... (lăn lộn .jpg)"
Bả vai Hoắc Xuyên lập tức xụ xuống: "Mẹ đúng là ruột của con mà."
* **Bố (giọng điệu thấm thía):** "Mọi thành công đều đường tắt. Con nỗ lực bao nhiêu thì tương lai con mới cao bấy nhiêu."
Nếu là bình thường, câu chắc chắn sẽ Hoắc Xuyên khinh khỉnh gạt . hiện tại, về hướng quán cà phê đang sáng đèn giữa rừng cây phía xa, bỗng thẳng dậy, sải bước dứt khoát về phía phòng huấn luyện...
Vân Mạt cầm tách cà phê, cảnh sát Hoàng: "Anh tìm chuyện gì biến chuyển ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-doan-menh-bao-hong-tinh-te/chuong-460-giang-luoi-dien-rong.html.]
Cảnh sát Hoàng bắt đầu phổ biến thêm những thông tin khác về vụ án cho cô.
"Cứ cách một thời gian g.i.ế.c một ..." Vân Mạt xoa cằm, vẻ mặt đầy suy tư.
"Dựa theo suy luận của chúng , cô thể là mục tiêu tiếp theo."
"Ồ?" Vân Mạt bật . "Nếu nhắm tới , thì 'tương kế tựu kế', thuận tay dắt bò (thuận đằng mạc quả) chắc là một ý kiến tồi nhỉ."
Thư Sách
Cảnh sát Hoàng sững sờ: "Còn đòi thuận tay dắt bò nữa cơ ?"
*Cô nổ cũng thôi chứ, câu 'kẻ c.h.ế.t đuối thường là kẻ bơi' ?*
Vân Mạt nghiêng đầu , nháy mắt đầy phấn khích: "Anh thấy ý kiến của thế nào?"
Cảnh sát Hoàng kinh ngạc: "Không chứ, lẽ cô thấy căng thẳng mới đúng chứ?"
Rất hiếm khi thấy ai đó khi lọt danh sách mục tiêu của kẻ sát nhân mà vẫn thể bình thản đến thế, thậm chí còn ngông cuồng nhân cơ hội tóm gọn quân thù.
Vân Mạt tùy ý vẽ vài đường lên mặt bàn: " nghĩ, kẻ nên căng thẳng là bọn chúng mới đúng."
Cảnh sát Hoàng thở dài. * là điếc sợ s.ú.n.g mà.*
"Tốt nhất là dạo cô đừng ngoài, trường học hẳn là nơi an nhất đấy," dặn dò thêm.
Vân Mạt biểu tượng nhỏ "Tố giác thưởng" của Sở Cảnh sát hiện góc màn hình, bỗng vươn ngón trỏ lắc lắc: " một manh mối, tuy chắc thể gọi là manh mối , ?"
"Ồ?" Cảnh sát Hoàng lập tức thu hút. Cậu tìm đến cô chỉ vì lo lắng nên đích dặn dò vài câu, ngờ thu hoạch ngoài dự kiến.
Vân Mạt : "Anh thể điều tra một tên là **Hách Vãng Tích**."
Cảnh sát Hoàng hỏi gì đặc biệt.
Vân Mạt khẽ : "Nhóm đối tượng mục tiêu của vụ án thú vị, đều liên quan đến Huyền học. Truyền thừa thời tinh tế vốn ít ỏi, chút trình độ đấy, thể tra thử xem." Sẵn tiện bảo vệ luôn hai trẻ tuổi .
Cảnh sát Hoàng bật : "Cô căn cứ gì ?"
Vân Mạt đầy tự tin khẳng định: "Chuỗi chứng cứ thì , nhưng linh cảm sẽ thu hoạch gì đó."
"Hê hê," cảnh sát Hoàng tỏ rõ thái độ. Linh cảm thì dùng để giải trình với nộp thuế đây?
Vân Mạt bồi thêm: "Dù thì cũng còn manh mối nào khác đúng ?"
Cảnh sát Hoàng gật đầu: "Cũng đúng."
Thấy lung lay, Vân Mạt nhích gần một chút. Cảnh sát Hoàng khẽ nhíu mày ngả : "Chú ý cách chút ."
Vân Mạt đầy mong đợi hỏi: "Nếu vụ án phá, tiền thưởng là bao nhiêu ?"
Cảnh sát Hoàng: *...Thì đây mới là mục đích thực sự của cô nàng khi nhiều như ?*
Sau khi tạm biệt cảnh sát Hoàng, Vân Mạt lững thững bộ về ký túc xá.
Vừa mở phòng livestream lên, lượng quà tặng như nước chảy và những dòng bình luận nhảy múa liên hồi của fan lập tức chiếm trọn màn hình. **Lực tín ngưỡng** nồng đậm ập thẳng mặt.
Hơn một tháng gặp, fan hâm mộ mong ngóng đến mòn con mắt, tặng quà xong là bắt đầu màn than kể lể. Tin nhắn chờ trong hộp thư riêng lên tới con đếm xuể, Vân Mạt màng tới, chỉ treo bùa chú lên như thường lệ rời .
Cô ghé qua kiểm tra cửa tiệm trực tuyến **Tứ Cửu Dịch Học Đường**. **La Viễn Kha** quản lý nơi ngăn nắp và quy củ, rõ ràng là vô cùng tâm huyết.
"Bà chủ, bộ cô tìm tiên học đạo mà lâu thấy mặt?" La Viễn Kha nhiệt tình hỏi.
Vân Mạt mới "ừ" một tiếng đáp thì hàng loạt âm thanh thông báo vang lên liên hồi. Cô tùy ý bấm mở, kiểm tra tình hình đơn hàng. Tuy lượng quá bùng nổ nhưng cũng đủ để kinh doanh định. Do cô thường xuyên vắng mặt nên thời gian qua, Tứ Cửu Dịch Học Đường gần như trở thành một quầy bán bùa chuyên biệt, mà phần lớn là những loại bùa sơ cấp do nhân viên "miễn phí" **Lăng Cửu** vẽ.
La Viễn Kha tiếp: "Lúc một vị khách hỏi xem cô thể đến xem phong thủy nhà ở cho họ . Họ còn bảo vì lý do công việc nên cần hẹn một mốc thời gian chính xác. vì nắm lịch trình của cô nên từ chối ."
"Cơ mà đó dai như đỉa ... mới nhắn tin hẹn giờ tiếp..."
Nghe đến đây, Vân Mạt thoáng động tâm: "Mở thông tin thời gian đó cho xem."
"Dạ đây."
Nhìn thấy mốc thời gian đó, ánh mắt cô bỗng trở nên lạnh lẽo. *Hừ...*
Lại là **"Giờ Sát Sư"**. Đây rõ ràng là hành động giăng lưới diện rộng một cách trắng trợn.
Bọn chúng đang đ.á.n.h cược rằng ai ý đồ, là vì kế hoạch đến hồi kết nên chẳng thèm che giấu nữa?
Vân Mạt trầm tư suy tính. Cô ở lâu, khi tán gẫu vài câu với La Viễn Kha thì cũng đăng xuất khỏi mạng.
*Truyền thừa nhà họ Vân, tuyệt đối cho phép cô ngơ những chuyện như thế .*