Tại quảng cáo?
Tại quảng cáo lúc ?
"Mày chuẩn thời cơ hẵng chuyện ?" Mũi kiếm của Sở Hành Chi xoay chuyển, dùng sức đ.â.m về phía yêu thú, mũi kiếm vốn luôn c.h.é.m sắt như bùn giống như đ.â.m bức tường sắt, nó thương mảy may.
Diệp Kiều cảm thấy tìm thời cơ khá , lúc bán hàng thì lúc nào bán? Đợi cô khỏi bí cảnh ?
Cảnh tượng năm Kim Đan kỳ hợp lực c.h.é.m g.i.ế.c yêu thú Nguyên Anh kỳ nhiều, vì sự chú ý của các tu sĩ bên ngoài thật sự đều thu hút qua, trong đó gây chú ý nhất chắc chắn là Diệp Kiều.
"Đan d.ư.ợ.c của Trường Minh Tông? Ồ ồ, bọn họ cũng Đan tu."
Trường Minh Tông cũng Đan tu, chỉ là trong Ngũ Tông đan d.ư.ợ.c của Bích Thủy Tông nổi tiếng nhất mà thôi, thấy Diệp Kiều lải nhải, bọn họ nhất thời đều phản ứng kịp.
Da thịt yêu thú Nguyên Anh kỳ dày, ngoại trừ Chu Hành Vân thể gây sát thương, Sở Hành Chi và Mộc Trọng Hi thì cần mượn kiếm chiêu, kiếm quyết của Vấn Kiếm Tông chia mười loại kiếm pháp, lấy sát ngăn sát, bóng kiếm trắng như tuyết, một chia hai, đồng loạt đ.â.m xuống.
Mộc Trọng Hi cam lòng yếu thế, một kiếm Thanh Phong Khai, kiếm thức tưởng chừng mềm mại lấy tốc độ nhanh nhất c.h.é.m đứt một cánh tay của yêu thú.
"Ta nhanh hơn ngươi." Hắn la lối.
Sở Hành Chi: "Không ngươi chắc?"
Hai kẻ mà so kè với .
"Sở Hành Chi mạnh, nếu thật sự đ.á.n.h với thiên sinh kiếm cốt Mộc Trọng Hi cũng kẻ tám lạng nửa cân nhỉ." Đây là fan của Vấn Kiếm Tông.
"Hắn Kim Đan trung kỳ lâu , Mộc Trọng Hi hình như mới mười sáu tuổi thôi đúng ? Đứa trẻ nhà chúng còn nhỏ." Đây là fan của Trường Minh Tông.
"Ta ngược xem bọn họ đ.á.n.h một trận, nhưng hiện tại là đ.á.n.h ."
Quả thực là đ.á.n.h .
Bởi vì mấy giải quyết xong con đại yêu thú Nguyên Anh kỳ lãng phí mất hơn nửa ngày trời, ánh sáng ban mai lờ mờ ló rạng, hai tông , quyết định tạm thời đình chiến.
Xương yêu thú chia đều với Sở Hành Chi, nhưng nội đan của Trường Minh Tông lấy .
Sở Hành Chi há miệng, gì đó, cuối cùng tiểu sư Chúc Ưu kéo , cô im lặng lắc đầu, "Bọn họ đông hơn chúng ."
Lúc vẫn là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt thì hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-bai-lan-cuu-vot-toan-tong-mon/chuong-80-thien-tai-khiem-ton.html.]
Sở Hành Chi chỉ đành tạm thời tình nguyện ngậm miệng .
Bốn Trường Minh Tông đưa lưng về phía thành một vòng, mệt đến mức ỉu xìu, hẹn mà cùng nhét một viên Thanh Tâm Đan miệng, bình tĩnh một lát mới tâm trí chuyện khác.
"Muội lấy nhiều đan d.ư.ợ.c như ?" Mộc Trọng Hi chọc chọc cô, nãy bọn họ đều thấy .
Diệp Kiều thể trụ lâu như , bộ nhờ c.ắ.n t.h.u.ố.c.
"Ta tự luyện." Đạo lý tự động thủ cơm no áo ấm , Diệp Kiều từ hiểu .
"Ồ." Mộc Trọng Hi bình thản đáp một tiếng.
Khoan .
Một phút .
"HẢ?" Giọng của ba khi phản ứng đột ngột cao v.út, chỉnh tề đầu cô.
Động tĩnh chữ "hả" của ba quá lớn, khiến Sở Hành Chi bất mãn sang: "Có bệnh ?"
Nửa đêm nửa hôm cứ giật thon thót.
"Ha ha ha..." Minh Huyền đối mặt với ánh mắt kỳ quái của hai Vấn Kiếm Tông, khan hai tiếng: "Tiểu sư của chúng điên , khai sáng cho một chút."
Nói xong một tay đè cổ cô xuống, thành thạo kéo cô họp.
Hắn nghiêm mặt hạ thấp giọng: "Muội đang cái gì ?"
Diệp Kiều: "Huynh còn nhớ cái thứ cực kỳ khó ăn ?"
Mộc Trọng Hi: "Nhớ." Quả thực là ký ức mới mẻ.
Có thể khiến Triệu trưởng lão đích hai chữ "cứt luộc", thể thấy mùi khó ngửi đến mức nào.
"Ta luyện đấy." Diệp Kiều chớp chớp mắt, điên cuồng ám chỉ bọn họ, "Sau các cứ gọi là: Thiên tài khiêm tốn. Cảm ơn."
Có chương thêm, hôm nay đại khái năm ngàn chữ