Ta Dựa Bãi Lạn Cứu Vớt Toàn Tông Môn - Chương 115: Một Trận Thành Danh

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:33:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi theo âm thanh lên đầu, Diệp Kiều cưỡi một con chim màu đỏ rực, cầm linh cung, khóe môi cong, nháy mắt với bọn họ, bên cạnh còn Tống Hàn Thanh đang : "Hi hi, quán quân của các ngươi đến cứu các ngươi đây."

 

"Không Miểu Miểu."

 

"Là Diệp Kiều!"

 

Câu cuối cùng phá vỡ sự im lặng cuối cùng trong khí, các tu sĩ bên ngoài đều hét lên đầy kích động.

 

"A a a, tây bắc vọng xạ thiên lang, ngầu vãi Diệp Kiều."

 

"Cô c.h.ế.t? Vãi chưởng."

 

"Không những c.h.ế.t, mà còn mang cả vợ của đám Kiếm tu và đồ của Đan tu, Khí tu đến, Diệp Kiều đúng là tuyệt vời!"

 

"Đẹp trai c.h.ế.t , quán quân của các ngươi đến cứu các ngươi !"

 

Các trưởng lão cũng bật dậy, cảm xúc bên ngoài kích động, là vì lý do khác, cũng thấy kích động một cách khó hiểu: "Còn cả đứa trẻ Tống Hàn Thanh nữa."

 

Hai cùng , Tống Hàn Thanh nhanh tay lẹ mắt ném phù lục xuống, Ngự Hỏa Phù đốt cháy đám truyền đang dây leo trói c.h.ặ.t, Diệp Kiều ngay đó b.ắ.n thêm hai mũi tên, cứng rắn chặn bước chân của thánh nữ Ma Tộc đang truy sát khác.

 

Sắc mặt cô lạnh , thấy hai , "Các ngươi c.h.ế.t?" Theo lý mà , vách núi cao như , trong tình huống thể điều chỉnh tư thế để ngự kiếm, tỷ lệ sống sót nhỏ.

 

"Mau kìa! Là Diệp Kiều!" Miểu Miểu vì chạy chậm suýt nữa bắt, chú ý đến linh tiễn, và tốc độ thu co nhanh ch.óng của dây leo, con ngươi cô gái khẽ run, ngẩng đầu bắt bóng dáng của đối phương.

 

Sở Hành Chi thấy giọng , định đầu mắng một câu thằng ngu nào mà ngông cuồng thế, giây tiếp theo liền thấy Huyền Kiếm của ném xuống từ trung một cách vô tình.

 

Thiếu niên theo bản năng đưa tay nắm lấy, cổ tay khẽ động thi triển kiếm pháp Vấn Kiếm Tông, trường kiếm khỏi vỏ, sương lạnh đầy đất.

 

Một kiếm c.h.é.m xuống, bức lui Ma Tộc đang cố gắng tiếp cận.

 

Kiếm tu đ.á.n.h thứ cần nhất là kiếm, kiếm gì cũng tiện, thứ Diệp Kiều ném xuống là kiếm, mà là cứu tinh.

 

"Vãi chưởng. Là ngươi? Diệp Kiều!" Sở Hành Chi nắm c.h.ặ.t kiếm, ngẩng đầu thấy quen cũ, kinh ngạc đến ngây : "Hóa ngươi thật sự chạy?"

 

Trước đó truyền của Nguyệt Thanh Tông điên cuồng tẩy não bọn họ, chế giễu Diệp Kiều bỏ , về cơ bản cũng tin, hóa .

 

Thế là trong lòng đều đồng loạt nảy sinh một nghi vấn, đó cô ?

 

Trông còn phong trần mệt mỏi, còn đến cùng Tống Hàn Thanh.

 

Minh Huyền lau vết m.á.u bên tai do bố trận quá độ để , tim tan nát, "Sao ?" Hại đó còn mừng vì tông môn chạy thoát một .

 

"Đương nhiên là về cứu các ngươi ."

 

Tần Hoài thấy Diệp Kiều, suýt nữa thì tối sầm mắt .

 

mà thật sự chạy?

 

một Trúc Cơ như Diệp Kiều thì tác dụng gì.

 

Tần Hoài dùng cành cây trong tay kiếm miễn cưỡng chống đỡ công kích, dù vết thương cũng nhẹ, đàn ông thở dốc, giọng khàn khàn: "Ngươi và Tống Hàn Thanh cùng nộp mạng ?"

 

"Nộp mạng cái gì, xui xẻo." Diệp Kiều ngẩng đầu, con chim lớn, nhanh ch.óng lướt qua bên cạnh , "Mở cửa mở cửa! Trường Minh Tông giao vợ đây."

 

Diệp Kiều ném Đoạn Trần của Chu Hành Vân, Triều Tịch của Mộc Trọng Hi, vợ của các Kiếm tu qua hết, tiện thể hét lớn với đám Kiếm tu bên : "Vợ của các ngươi mang đến cho các ngươi đây."

 

"?" Vợ gì?

 

Mộc Trọng Hi ngẩn , đó thấy Diệp Kiều ôm một đống kiếm, liếc mắt một cái nhận Triều Tịch của .

 

Đoạn Trần của Chu Hành Vân cũng ở trong đó.

 

Diệp Kiều ném từng cái một xuống , kiếm và chủ nhân đều mối liên kết, khi kiếm ném xuống liền nhanh ch.óng về tay chủ nhân của , cục diện cũng đổi ngay khoảnh khắc , đám Kiếm tu vốn ủ rũ khi nắm kiếm liền lập tức đầy m.á.u hồi sinh, tay sắc bén, kiếm chiêu vô cùng hung mãnh.

 

Ngay cả thánh nữ Ma Tộc cũng ép đến thất thố, cô nghiến răng nghiến lợi: "Diệp Kiều."

 

"Quả nhiên là xem thường ngươi."

 

Rơi xuống vách núi mà còn thể sống sót .

 

Diệp Kiều mỉm : "Ngươi chỉ là đ.á.n.h giá thấp thôi."

 

"Giải quyết hai đứa nó !" Thánh nữ Ma Tộc sắc mặt trầm xuống, lệnh một tiếng, đồng bọn phía cũng động thủ, thiếu niên Ma Tộc khẽ di chuyển bước chân, thoáng cái xuất hiện lưng hai họ.

 

Một đao c.h.é.m mạnh xuống, lá bùa phòng ngự Diệp Kiều vẽ vách núi vỡ tan theo tiếng.

 

Hắn giơ tay định c.h.é.m nhát thứ hai, giây tiếp theo, phù lục của Tống Hàn Thanh cũng đồng thời đáp lên mặt .

 

Thiếu niên mày mắt lạnh nhạt, tiếng động phun một chữ "Phá".

 

Lá phù lục trông vẻ bình thường theo tiếng rơi xuống liền bùng cháy trong nháy mắt, lan khắp cơ thể, thiếu niên Ma Tộc chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng rực, giây tiếp theo liền hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

 

Người Ma Tộc ánh mắt âm ngoan, trong cơn tức giận một chưởng nhắm thẳng Tống Hàn Thanh: "C.h.ế.t !"

 

Một đòn của Nguyên Anh kỳ, bao bọc bởi ma khí dày đặc, mắt thấy sắp đ.á.n.h trúng n.g.ự.c , Tống Hàn Thanh nín thở, chuẩn sẵn sàng để chịu một đòn.

 

đúng lúc , lá phù lục chút động tĩnh trong lòng nóng lên, phù phòng ngự lặng lẽ sáng lên, hình thành một đạo phù ấn, triệt tiêu lẫn hóa thành tro bụi.

 

Tống Hàn Thanh khàn giọng, theo lý mà , công kích ở cự ly gần, phù phòng ngự kịp dựng lên lớp bảo vệ.

 

khi Diệp Kiều kết hợp cả hai, độ dày và tốc độ phòng ngự đều tăng lên nhiều, thời gian công kích ở cự ly gần cũng đủ...

 

Không ai cản trở, Diệp Kiều thuận thế cưỡi chim đưa bay loạn trời, điều cho Tống Hàn Thanh cơ hội phát huy .

 

Trước đó nhắm điên cuồng, đ.á.n.h cận chiến thì cũng đ.á.n.h lén, hôm nay Tống Hàn Thanh cuối cùng cũng tìm cảm giác hô phong hoán vũ như khi gặp Diệp Kiều.

 

Fan của Nguyệt Thanh Tông bên ngoài nhớ : "Nhớ năm đó, Tống Hàn Thanh của chúng khi gặp Diệp Kiều, cũng là ở nơi cao nhất, suốt ngày coi thường các t.ử thủ tịch của các tông khác."

 

Sự thật chứng minh, phù lục của Tống Hàn Thanh nghiêm túc hơn của Diệp Kiều nhiều, đều là những loại sức sát thương, Ma Tộc phù lục dán liên tục, trạng thái cũng trở nên ngày càng cuồng táo, càng nóng nảy thì sơ hở lộ càng nhiều.

 

Mộc Trọng Hi và Sở Hành Chi liếc một cái, lập tức chiêu nào chiêu nấy nhắm vết thương của , loại chút lưu tình.

 

Diệp Kiều khi thấy uy lực phù lục của , cũng xuýt xoa một tiếng, chân thành : "Cảm tạ ân g.i.ế.c năm đó."

 

"..."

 

Lúc Tống Hàn Thanh ném phù lục xuống, còn chú ý quan sát động tĩnh của mấy Nguyên Anh , để đ.á.n.h lén rơi xuống.

 

Minh Huyền đang bố trận bên thấy liền c.h.ử.i ầm lên: "Tống Hàn Thanh khốn kiếp, bùa của ngươi nổ trúng ."

 

Tống Hàn Thanh: "..."

 

Tư Diệu Ngôn đám Kiếm tu thi triển đủ loại thao tác, c.ắ.n môi, đầu tiên cảm thấy đám Đan tu bọn họ vô dụng như .

 

Cô và Tiết Dư cùng , thở dài: "Chúng thể gì?"

 

Ngoài việc khác bảo vệ, ngay cả giúp một chút cũng .

 

"Đứng chứ ." Liễu Uẩn tiếp: "Không Giới T.ử Đại, chúng bây giờ là một đám phế vật."

 

Con quý ở chỗ tự .

 

"Đừng ." Tiết Dư ngẩng đầu né tránh, tránh dây leo đang tấn công mặt, mỉm : "Tuy chúng trông phế vật. thực tế, chúng đúng là tác dụng gì."

 

Miểu Miểu chớp chớp mắt: "... Diệp Kiều ? Bố già của chúng , thể đưa kiếm cho Kiếm tu, chừng cô cũng Giới T.ử Đại của Đan tu chúng ."

 

Vừa dứt lời.

 

"Tam sư ." Diệp Kiều khi ném hết bản mệnh kiếm của các Kiếm tu cho bọn họ, lập tức ngừng nghỉ tìm trong lĩnh vực Giới T.ử Đại của Tiết Dư, "Nhận lấy."

 

Đùa , lúc Giới T.ử Đại đương nhiên đưa cho sư nhà .

 

Liễu Uẩn: "?"

 

Miểu Miểu cũng mở to mắt: "Không chứ? Thật sự ."

 

Tư Diệu Ngôn thấy Giới T.ử Đại của Tiết Dư, ngây : "Rốt cuộc cô ?" Cùng là xuống bí cảnh, tại tiến độ của cô nào cũng giống bọn họ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-bai-lan-cuu-vot-toan-tong-mon/chuong-115-mot-tran-thanh-danh.html.]

—— Vãi chưởng.

 

Khán giả bên ngoài cũng kích động phát điên: "Vãi chưởng vãi chưởng thiên thần hạ phàm sóng nhỏ của !"

 

"Đây là thiên thần hạ phàm cứu thế thì là gì? Ngầu quá , Kiều của ."

 

Trong Giới T.ử Đại chứa một đống đồ của các truyền, Diệp Kiều đó đưa cho Đoạn Hoành Đao là vì cân nhắc nếu mấy họ cứu viện thất bại, Giới T.ử Đại trong tay cũng đến nỗi quá tệ.

 

"Không hổ là ." Mắt Tiết Dư sáng lên, lôi Giới T.ử Đại của , nhanh ch.óng cùng với của Bích Thủy Tông phân phát hết đan d.ư.ợ.c, ném cho Kiếm tu và Phù tu.

 

Diệp Kiều cưỡi chim bay lên trời, điên cuồng ném Giới T.ử Đại.

 

Phù lục của Nguyệt Thanh Tông, đan d.ư.ợ.c của Bích Thủy Tông, còn pháp khí của Thành Phong Tông, tất cả đều ở trong tay cô.

 

Khiến tất cả các truyền đều ngẩn .

 

Sở Hành Chi: "Đan d.ư.ợ.c của Bích Thủy Tông, phù trận của Nguyệt Thanh Tông, pháp khí của Thành Phong Tông, kiếm quyết của Vấn Kiếm Tông, vãi chưởng vãi chưởng, Diệp Kiều ngươi đúng là đáng c.h.ế.t mà."

 

Diệp Kiều nhướng mày thật cao: "Trong ngoài tu chân giới một con phố, ngươi cũng hỏi thăm xem ai là bố."

 

"Ta cốt khí, tiếng bố xin gọi ." Đoạn Hoành Đao gào thét: "Bố! Mau mau mau Giới T.ử Đại cho Thành Phong Tông chúng ." Vô cùng khẩn cấp.

 

"Cho Nguyệt Thanh Tông chúng ." Tô Trọc cũng bắt đầu la hét.

 

"Các ngươi là cái thá gì?" Liễu Uẩn khách khí c.h.ử.i thẳng, "Trận thứ ba đối tượng hợp tác của Diệp Kiều là ai? Là Đan tu chúng ! Chúng mới là đồng đội của cô ."

 

Giới T.ử Đại Diệp Kiều đều ném lĩnh vực của Tiểu Thê, cô khá bận, phân xong cái phân cái , thấy lời của Đoạn Hoành Đao, Diệp Kiều đương nhiên cũng sợ đắc tội khác, khách khí xông qua: "Đến đây đến đây các con trai, bố của các con đến đây."

 

"..." Tần Hoài khách khí đ.á.n.h một cái gáy Đoạn Hoành Đao: "Có tiền đồ."

 

Diệp Kiều lề mề, lượt ném Giới T.ử Đại cho mỗi tông, cuối cùng mới đưa cho Nguyệt Thanh Tông, Tô Trọc khi nhận Giới T.ử Đại, ngước mắt Diệp Kiều một cái, mím môi, gì.

 

"Bây giờ, đến lúc thử thách sự phối hợp của chúng ."

 

Ngự Hỏa Phù mỗi Phù tu đều vẽ một đống lớn, để phòng khi cần, Minh Huyền đầu ngón tay đốt lên phù lục, những dây leo đang bay lượn, thấy mấy Phù tu định ném , vội vàng ngăn : "Đợi !"

 

"Không cần khống chế nó, cứ để nó lan ."

 

Theo kinh nghiệm cùng Diệp Kiều đốt Tàng Thư Các năm đó của Minh Huyền, linh hỏa lan loạn xạ uy lực còn lớn hơn.

 

tốc độ của linh hỏa khi khống chế điên cuồng.

 

Nghe lời Minh Huyền, mấy Phù tu do dự một lát, đầu ngón tay khẽ động, để Ngự Hỏa Phù tự động bật lên, bên trong dây leo bao bọc lập tức hỗn loạn.

 

Mấy ngẩng đầu lên là thể thấy các loại linh hỏa bay lượn đầu, với thế lửa liêu nguyên đốt cháy tấm lưới dây leo đan kết xung quanh.

 

Sắc mặt thánh nữ Ma Tộc tái mét: "Diệp Kiều!"

 

tức điên , mộc linh căn phiền nhất chính là những ngọn lửa , tấm lưới vốn đan xong chỉ chờ bắt gọn đám , giữa đường nhảy một Diệp Kiều.

 

Thân truyền sở dĩ gọi là truyền, thực lực thiên phú của bọn họ là một phương diện, điểm quan trọng nhất là—— những đều là một đám ch.ó nhiều tài nguyên.

 

Giới T.ử Đại trong tay Diệp Kiều giải quyết nhu cầu cấp bách của , đám truyền ban đầu chỉ chạy trốn khắp nơi, lúc đều dũng khí phản công.

 

Đủ loại pháp khí hoa cả mắt, ngừng c.ắ.n t.h.u.ố.c hồi m.á.u, các loại phù lục đủ màu sắc bay lượn nổ tung.

 

Ai mà chịu nổi.

 

Cho dù là đ.á.n.h tiêu hao, hai Nguyên Anh kỳ cũng chút chịu nổi.

 

Linh khí của đám truyền hao hết còn thể c.ắ.n t.h.u.ố.c, bọn họ đan d.ư.ợ.c, thánh nữ Ma Tộc uy áp Nguyên Anh kỳ tản , hóa thành tàn ảnh, một chưởng mạnh mẽ tụ , đ.á.n.h lưng Diệp Kiều.

 

Với tu vi Trúc Cơ của Diệp Kiều, căn bản thể né .

 

Hơn nữa một chưởng hề lưu tình, một đòn lực của Nguyên Anh kỳ, phù lục thể cản .

 

Trong chớp mắt, Sơn Hà Đồ trong tay Tiết Dư mở , đồ đằng ảo cảnh và trận pháp đan xen, thánh nữ Ma Tộc cảnh tượng ảo cảnh biến đổi cho bất ngờ kịp đề phòng, động tác của cô dừng , chỉ trong hai giây trì trệ, Diệp Kiều liền nhanh ch.óng nắm lấy cơ hội né .

 

Một đòn đ.á.n.h hụt, thiếu nữ hung hăng nghiến răng.

 

Từ cục diện nghiền ép ban đầu, đến bây giờ ép lùi từng bước.

 

Thiếu niên Ma Tộc sắc mặt cũng âm u: "Lẽ ngay từ đầu chúng nên tìm Diệp Kiều ."

 

Kết quả bỏ qua cô.

 

thực tế ai để một Trúc Cơ mắt chứ?

 

"Còn hai ngày nữa bí cảnh sẽ kết thúc." Thiếu niên Ma Tộc mím môi, nắm c.h.ặ.t đại đao trong tay, "Các trưởng lão chắc cũng sắp tìm cách mở bí cảnh ."

 

Lúc , rút rút?

 

"Rút." Thánh nữ Ma Tộc nghiến răng, rút thì còn cách nào khác?

 

Ai cũng g.i.ế.c , mà nào nấy đều khó chơi hơn.

 

Thấy bọn họ , Diệp Thanh Hàn và Chu Hành Vân xách kiếm lên giữ , Đoạn Trần khỏi vỏ, rút đao đoạn thủy, vô kiếm ảnh đan xen hỗn loạn, kiếm ảnh sượt qua là một vết thương đẫm m.á.u.

 

Thánh nữ Ma Tộc trong tay cũng pháp khí phòng ngự, liên tiếp vỡ mấy cái, ánh mắt cô âm ngoan, đưa tay vỗ về phía Vân Thước.

 

Mạnh mẽ dùng lực, khóa c.h.ặ.t cổ họng mảnh khảnh của thiếu nữ.

 

Trước đó cô thử bắt truyền, nhưng đám phối hợp quá , ngược là Vân Thước , con cá lọt lưới.

 

Thuận lợi khống chế Vân Thước, thánh nữ Ma Tộc đầu với đồng bọn bên cạnh: "Đi." Sớm đối phó với Diệp Kiều.

 

Diệp Kiều nhíu mày, cô nhớ Vân Thước nhiều át chủ bài ? Chỉ riêng con Tầm Bảo Thú của cô e là tìm cho nữ chính ít đồ , dễ dàng khống chế như ?

 

Vân Thước ánh mắt khẽ lóe, nhận Ma Tộc ý định lấy mạng , cô động ngón tay, thực tế việc lấy Bản Nguyên Châu, chắc hẳn bên ngoài thấy.

 

Nếu thật sự ở đây, Bản Nguyên Châu chắc chắn sẽ rơi tay cô , mà sẽ giao cho tông môn.

 

Không thể tránh khỏi các tu sĩ và trưởng lão bên ngoài chỉ trích một trận.

 

Thà Ma Tộc khống chế...

 

Kiếm quang của Sở Hành Chi theo sát phía , thấy Vân Thước khống chế, cứng rắn dừng mũi kiếm, buộc thu thế: "Khốn." Có bệnh Vân Thước.

 

Bị bắt thời điểm quan trọng.

 

Mắt thấy hai khống chế Vân Thước sắp rời khỏi bí cảnh, Minh Huyền vốn động tĩnh gì đầu ngón tay khẽ động, nhắm đúng thời cơ, bốn lá phù lục bay lượn, Tứ Phương Trận pháp khởi động, trận pháp màu vàng kim rực rỡ tại chỗ bay lên.

 

Trong khoảnh khắc xung quanh khóa , sợi dây thừng màu vàng của Đoạn Hoành Đao tự động bay lên, Sở Hành Chi lập tức chút do dự, c.h.é.m thẳng về phía cô , Vân Thước hét lên một tiếng, thánh nữ Ma Tộc đẩy đỡ đao.

 

Thời khắc mấu chốt, Diệp Thanh Hàn phản ứng nhanh tóm lấy cô .

 

Hữu kinh vô hiểm.

 

Vân Thước sắc mặt trắng bệch, "Diệp sư , cảm ơn."

 

Hai Ma Tộc ở phía bên sự tấn công từ ba phía của Kiếm tu và Phù tu, căn bản thể tránh né.

 

Thúc Tiên Thằng trong tay Đoạn Hoành Đao bay , ba hai lượt trói c.h.ặ.t , thấy hai còn giãy giụa, Tiết Dư nhanh tay lẹ mắt đưa Phong Linh Đan lên, cưỡng ép nhét miệng bọn họ.

 

"Hiệu lực hai canh giờ, để cho chắc ăn, đến lúc đó một canh giờ cho ăn một ."

 

Lúc tay trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, sợ giữa chừng xảy sự cố, Đoạn Hoành Đao l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi khô khốc, "Kết thúc nhỉ."

 

Bụi lắng xuống, coi như kết thúc .

 

"Vãi chưởng sợ c.h.ế.t ." Đừng truyền, tu sĩ bên ngoài cũng xem đến mức trực tiếp ngã đất.

 

"Từ đ.á.n.h đến phản công, chỉ cần một Diệp Kiều."

 

Diệp Kiều thể là, một trận thành danh.

 

Xin chút quà nhỏ nha~

 

 

Loading...