Ta Dựa Bãi Lạn Cứu Vớt Toàn Tông Môn - Chương 104: Lấp La Lấp Lánh

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:33:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Tần Phạn Phạn, Diệp Kiều gãi gãi đầu, xoắn xuýt một lát: "Nếu , là thiên linh căn, ngài tin ?"

 

Tần Phạn Phạn đặt thanh kiếm trong tay xuống, lo lắng cô, "Ây da, Tiểu Kiều, con tam tu tu thành kẻ ngốc chứ?"

 

Diệp Kiều ngẩn : "Không a."

 

Tuy đôi khi sử dụng quá độ sẽ ch.óng mặt, nhưng chung cũng đến mức biến thành kẻ ngốc.

 

Hai thể là một dám hỏi, một dám trả lời.

 

Không , khoan , cô phản ứng : "Ngài coi là kẻ ngốc ?"

 

Tần Phạn Phạn cô hỏi cho chột một trận, ông ưỡn thẳng lưng, "Vậy con đang yên đang lành cái gì?" Ông chỉ Diệp Kiều bắt đầu chỉ trỏ, phê phán thường ngày.

 

"Tu luyện a, cái tuổi của các con, nỗ lực ?"

 

Khóe miệng Diệp Kiều giật giật, hít sâu một , "Bỏ ." Cô tìm tiểu sư thúc.

 

Nhìn bóng lưng thiếu nữ rời , Tần Phạn Phạn vội vàng đuổi theo, bởi vì ông phát hiện, dường như đứa trẻ Diệp Kiều thật sự ý đùa giỡn.

 

Ai bảo đây hình tượng đắn của đối phương để ấn tượng quá sâu sắc cho chứ, Tần Phạn Phạn hét lớn một tiếng, lập tức vứt kiếm , thành thạo vuốt vuốt râu, hóa thành phần t.ử trí thức, dáng vẻ cao nhân, "Tiểu Kiều, chuyện của thiên linh căn!"

 

Diệp Kiều lập tức dừng bước, Tần Phạn Phạn vuốt vuốt râu, rõ ràng hơn một chút: "Trên cực phẩm còn thiên phẩm, tu chân giới đây từng lưu truyền câu , tuy nhiên loại thiên phú ngày càng ít, Bát Đại Gia ngay cả thượng phẩm cũng hiếm thấy."

 

"Nay cực phẩm càng là trực tiếp thể phá lệ trở thành truyền."

 

Cực phẩm đắt hàng đấy.

 

Nếu Tần Phạn Phạn lúc cũng sẽ vì thế mà ghen tị Nguyệt Thanh Tông thể nhặt về một cực phẩm thủy linh căn.

 

Diệp Kiều: "Ồ." Hiểu .

 

"Vậy về vấn đề tại thiên phẩm linh căn cần lớn lên, ngài hiểu bao nhiêu?"

 

Cô vẫn luôn tưởng rằng, linh căn từ lúc sinh đều phát triển thiện .

 

Tần Phạn Phạn nghẹn họng, "Con đợi lật Tàng Thư Các xem ."

 

Đừng vội.

 

Ông đối với loại linh căn cũng từng tìm hiểu qua.

 

Diệp Kiều hỏi nhiều như , đến lượt Tần Phạn Phạn hỏi ngược , "Diệp Kiều, con thật sự đùa chứ? Thiên phẩm linh căn, liên quan đến con?"

 

Nói cho cùng tu chân giới vẫn là nhiều lão ngoan đồng, lâu như tông môn nào đào góc tường ngoài việc khinh thường linh căn của Diệp Kiều, Tần Phạn Phạn ngay từ đầu đối với Diệp Kiều càng ôm hy vọng gì.

 

Đó chính là thiên linh căn.

 

Diệp Kiều nghĩ một chút: "Có thể dùng Trắc Thí Thạch thử một chút ?" Cô cũng chắc chắn, đổi là ai đang yên đang lành trung phẩm linh căn lâu như , đột nhiên cho cô đổi một cấp bậc, Diệp Kiều đều cảm thấy mộng ảo.

 

Tần Phạn Phạn vui vẻ: "Đương nhiên là ."

 

Lúc Diệp Kiều ngoại môn đo qua , thiên phú miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, sượt qua vạch điểm chuẩn.

 

Tuy ôm hy vọng, nhưng Diệp Kiều bao giờ c.h.é.m gió a, Tần Phạn Phạn sốt ruột thôi, m.ô.n.g bốc khói hỏa tốc lao tìm Trắc Thí Thạch, kiếm đều vứt sang một bên .

 

Đợi ông hỏa tốc mang Trắc Thí Thạch về, Diệp Kiều đợi đến mức sắp ngủ gật , cân nhắc đến việc đó Trắc Thí Thạch chỉ đo trung phẩm, Tần Phạn Phạn đặc biệt lấy một cái cấp bậc cao.

 

Thông thường giới hạn của Trắc Thí Thạch là cực phẩm, giới hạn của cái là thiên phẩm.

 

Diệp Kiều cũng là đầu tiên thấy Trắc Thí Thạch cấp bậc thiên phẩm, cô thêm hai cái, đặt tay lên.

 

"Không cũng , tâm thái bình thường là Tiểu Kiều."

 

Tần Phạn Phạn vẫn đang an ủi cô. Diệp Kiều chút cạn lời: "Vậy ngài thể đừng véo nữa ?!" Rất đau đấy a .

 

Tần Phạn Phạn: "..."

 

Diệp Kiều rũ mắt đặt tay lên đó, Trắc Thí Thạch phản ứng chậm chạp, Tần Phạn Phạn bộ quá trình chớp mắt chằm chằm.

 

Không phản ứng gì.

 

Tần Phạn Phạn liếc thấy mày mắt bình tĩnh của Diệp Kiều, theo bản năng an ủi vài câu: "Không a."

 

"Không cũng bình thường." Dù trăm năm từng xuất hiện .

 

Diệp Kiều như điều suy nghĩ, "Sư phụ."

 

"Loại lấp la lấp lánh tính là phản ứng ?"

 

"Hả?" Lấp la lấp lánh?

 

Tần Phạn Phạn cúi đầu sang, ông tông chủ nhiều năm như , đương nhiên từng thấy vô cảnh tượng thiên tài đến Trắc Thí Thạch, lấy Tiết Dư ví dụ, hỏa hệ cực phẩm linh căn, Trắc Thí Thạch suýt nổ tung.

 

Thiên tài thì hiếm lạ thật... nhưng khá tốn Trắc Thí Thạch.

 

Tần Phạn Phạn sống nhiều năm như đầu tiên thấy thiên linh căn yếu ớt như thế, ông bình tĩnh nuốt tiếng hét ch.ói tai xuống, ông ánh sáng màu tím của Diệp Kiều nhàn nhạt lóe lên đến đỉnh cao nhất, nhanh ch.óng biến mất thấy .

 

Nếu kỹ, ai thể chú ý tới, đây sẽ là thiên phẩm.

 

Trong ấn tượng của bọn họ, cực phẩm thể nổ tung Trắc Thí Thạch, thiên phẩm ít nhất cũng nổ một cái chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dua-bai-lan-cuu-vot-toan-tong-mon/chuong-104-lap-la-lap-lanh.html.]

Kết quả, .

 

Cái gì cũng .

 

Chỉ là nhàn nhạt lóe lên một cái, đó trở về bình lặng.

 

Diệp Kiều cũng im lặng, Tần Phạn Phạn ấn cô xuống ghế, "Con bình tĩnh , gọi bọn họ qua đây mở cuộc họp."

 

Được thôi.

 

Thế là tiếp theo, từng trưởng lão đều qua đây mạnh mẽ vây xem cô .

 

Giống như đang đ.á.n.h giá gấu trúc lớn (quốc bảo) nào đó.

 

Triệu trưởng lão thừa nhận lúc đối với Diệp Kiều chuyện lớn tiếng một chút, ông vui mừng khôn xiết: "Nhặt một t.ử đừng vứt, nuôi một năm liền biến thành thiên tài , ha ha ha."

 

Ông quả nhiên là minh nhất!

 

Đoạn Dự cũng theo tới, lúc tới điên cuồng vỗ vai Diệp Kiều, suýt nữa thì vỗ cô lún xuống đất, "Từ nhỏ thấy con ."

 

Diệp Kiều: "..."

 

"Thiên linh căn, còn là thiên linh căn cần trưởng thành." Tần Phạn Phạn nhớ một chuyện khác, "Có khả năng nào, những thiên linh căn khác cũng như ?"

 

cơ bản bộ đều bỏ qua.

 

ở đại tông môn linh căn phàm là đạt tiêu chuẩn, lên loại , ai cũng là Diệp Kiều.

 

Diệp Kiều bọn họ thảo luận, vô cớ cảm thấy n.g.ự.c một trận lạnh lẽo, cho nên nguyên chủ đào linh căn, là bởi vì cô là thiên linh căn ?

 

Một đám bàn luận kết quả gì, nhưng việc nâng cao thực lực cho Diệp Kiều cũng là chuyện cấp bách.

 

Vốn dĩ ôm hy vọng gì với Đại Bỉ nữa, thi đấu đồng đội thắng đó còn thi đấu cá nhân, bây giờ tra một thiên phẩm, Diệp Kiều vốn tưởng những trưởng lão sẽ dịu dàng với cô một chút, kết quả cô lười biếng bao lâu, Đoạn Dự trưởng lão xách núi .

 

Núi lúc vẫn còn t.ử chăm chỉ đang huấn luyện, thấy Diệp Kiều, mấy theo bản năng chào hỏi cô, kết quả đầu, thấy khuôn mặt già nua cẩu thả của Đoạn Dự.

 

Xin phiền.

 

"Xuống núi lâu như , tới thử bản lĩnh của con xem." Nói Đoạn Dự thuận tay tung một cú đ.ấ.m vô tình về phía mặt cô.

 

Thiên phẩm thì thiên phẩm, huấn luyện vẫn tiếp tục, hai trận bí cảnh kết thúc chính là thi đấu cá nhân, thực lực bản cô nếu tăng lên, thi đấu cá nhân quanh là Kim Đan kỳ, cô một Trúc Cơ lấy gì mà đ.á.n.h, chỉ dựa việc cô chạy nhanh ?

 

"Vũ khí giá chọn một cái đối phó với ."

 

Diệp Kiều thấy chút do dự cầm lấy thanh kiếm cô dùng thuận tay nhất, khi qua chiêu với Đoạn trưởng lão một lát, một khi cô áp sát liền tỏ đặc biệt động, cô lập tức vứt bỏ kiếm, cầm lấy linh cung nặng nề, kéo căng như trăng rằm, b.ắ.n thẳng ngoài.

 

Động tác của thiếu nữ quá nhanh, Đoạn Dự trưởng lão kinh ngạc một chút, còn đổi cách đ.á.n.h .

 

Chiêu là Diệp Kiều học từ tên quỷ tu đó, cách đ.á.n.h quỷ quyệt, còn sử dụng linh cung chính xác, là học từ Miểu Miểu.

 

Cô liên tiếp b.ắ.n mấy mũi tên ép Đoạn trưởng lão vướng bước chân, cuối cùng cuộc chiến giữa hai , kết thúc bằng việc Đoạn trưởng lão áp sát quét về phía bụng cô, đột ngột kéo một cái, hất tung Diệp Kiều ngã xuống đất.

 

"Được đấy." Ông vỗ vỗ tay, quá kinh ngạc: "Con còn dùng linh cung?"

 

Một tu sĩ thiên phú dị bẩm cá biệt sẽ dùng pháp khí khác, liệt kê như pháp khí, quạt xếp. Cung tên, còn những thứ khác.

 

Cách đ.á.n.h của một t.ử là cố định, pháp khí sở trường cũng cố định, ví dụ như những Kiếm tu tư chất đó thì chỉ dùng kiếm.

 

Mà Tư Diệu Ngôn dùng sáo dọc, hơn nữa còn giỏi về loại công kích, phản ứng kinh ngạc của các trưởng lão lúc đó đủ để chứng minh việc tinh thông một loại pháp khí khó đến mức nào.

 

Diệp Kiều nhún vai: "Ngài ."

 

"Ta thuộc loại cái gì cũng tinh thông, cái gì cũng hai chiêu." Hết cách , cơ hội cô tiếp xúc với pháp khí quá ít.

 

Tính toán đấy ở tu chân giới học kiếm mới một năm, bàn về tinh thông thật sự đến , chỉ là mà thôi.

 

Đoạn Dự lắc lắc đầu, ngờ đứa trẻ thật sự khá khiêm tốn, ông giọng điệu nghiêm túc: "Nếu cùng cảnh giới với những truyền đó, con chắc thua."

 

Diệp Kiều tuy dùng kiếm đủ thành thạo, nhưng đứa trẻ giỏi nhất là kiếm pháp, mà là tùy cơ ứng biến.

 

Hơn nữa Diệp Kiều tiến bộ kinh , cách đ.á.n.h đang dần xảy biến hóa, từ việc lúc đầu rập khuôn theo kiếm quyết đổi, đến bây giờ học cách biến hóa theo cách đ.á.n.h của đối phương.

 

Đứa trẻ năng lực học tập quá nhanh, Đoạn Dự lúc đầu còn thể một cước hất tung cô, bây giờ Diệp Kiều thể né ông vài cái, thậm chí còn thể tiến hành phản công.

 

Diệp Kiều chớp chớp mắt, phá lệ khen chút ngại ngùng.

 

"Diệp Kiều." Đoạn trưởng lão nghiêm túc cô, "Con thành thật cho , con học kiếm rốt cuộc bao nhiêu năm ?"

 

Gặp qua là quên a, mười mấy năm thời gian thể ngay cả kiếm cũng dùng thạo?

 

Diệp Kiều im lặng vài giây, cô đến tu chân giới tính toán đấy một năm, hơn nữa bao gồm lúc lười biếng, cuối cùng, cô suy tư một lát, vẫn trả lời thành thật: "Một năm."

 

"?"

 

Một năm?

 

Một năm!?

 

-

 

Tiêu đề kỳ kỳ quái quái, ngày mai việc ngoài, hôm nay cố gắng xong tám ngàn, đăng một chương , phía còn nữa, nhưng thể muộn, cũng ngủ nha.

 

 

Loading...