Mẹ Lưu ở bên cạnh thôi, khuyên nhưng nên bắt đầu từ . Trên thực tế, ngay cả Lưu Tú Hồng đều mùng 1 tháng giêng về nhà đẻ đều bình thường, bà thể ? Nên hỏi, hôm qua đều hỏi, đương nhiên nên khuyên cũng sớm khuyên mấy .
Tâm tư của Lưu, Lưu Anh Hồng liếc mắt một cái thể thấu, nhưng bộ thấy, tiếp tục với em gái Lưu Tú Hồng: “Em xem châm chọc ? Anh bệnh nghiêm trọng như , đưa tới bệnh viện huyện mới thể chữa khỏi, phía phía trong nhà gom ba trăm tệ, ông bà cụ trong nhà đều thiếu chút nữa bệnh cấp tính theo, trai dễ dàng mới mua cái radio đều quy tiền bán, cả nhà đều sắp đập nồi bán sắt. Anh thì lắm, ở bên ngoài mắt mày với phụ nữ , mà còn mang thai.”
“Chị hai, cho nên chị ly hôn ?”
“Không ly hôn thì giữ ăn tết ? Chị cho em, chị đại náo một trận, dựa cái gì cả nhà bọn họ còn vui vẻ trải qua năm mới? mà chuyện thể trách chị , chị vốn gì đợi qua tết nguyên tiêu , dù cha chồng đối xử với chị tệ lắm. Ai vợ bé hổ như , mà tối 30 chạy tới nhà bọn chị, chị còn thể nhịn ? Được thôi, cùng lắm là nào cũng đừng nghĩ tới chuyện ăn tết.”
Đêm 30 náo loạn một trận, sáng sớm tinh mơ hôm , Lưu Anh Hồng lên thuyền trở về nhà đẻ. Người vốn giúp việc , cô nghiến răng bỏ năm tệ, mới thành công bảo lái chuyến thuyền .
Cứ như thế mà cô còn hết giận.
Vân Mộng Hạ Vũ
“Từ khi chị gả cho tên khốn nạn , ngay cả một đồng tiền đều ước gì thể bẻ thành hai tiêu. Anh rõ trong nhà vì chữa bệnh cho , chỉ bỏ hết tiền tiết kiệm , ngay cả trai chị dâu đều bán hết những thứ thể bán, còn vay mượn ít tiền đám thích bạn bè trong đội. Kết quả thì , cho vợ bé tiêu tiền đau lòng chút nào. Vậy chị còn tiết kiệm gì? Còn bằng tự chị tiêu, thể để vợ bé và đứa con hoang tiện nghi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dan-theo-ba-nhoc-con-muu-sinh-lam-giau/chuong-129.html.]
“Anh Hồng .” Mẹ Lưu thấy cô càng càng quá, vội vàng mở miệng ngăn .
Lưu Anh Hồng : “Mẹ, những lời là con , mà là cha chồng con . Bọn họ bày tỏ thái độ, ly hôn cũng , vợ bé đừng hòng bước chân cửa, sinh con hoang cũng theo họ Trần. Ngoài nợ nần trong nhà con cần xen , bộ đều do Trần Bảo Cương gánh.”
“Đó là linh tinh con hiểu ? Làm cha , cho dù nhất thời tức giận, đợi một lúc chắc chắn vẫn tha thứ cho con . Hơn nữa, con con trai…”
“Con con trai, nhưng trai chồng con con trai! Mẹ, thực sự nghĩ cha chồng con hiếm lạ con hoang ? Nói thẳng là, ai thể chứng minh đó là con của Trần Bảo Cương? Người phụ nữ , còn kết hôn leo lên giường , mang thai che che giấu giấu, cứ xông tới cửa nhà họ Trần như , thể là loại lành gì? Đừng mang thai con trai là con gái, cho dù là con trai thì thế nào? Nhà họ Trần cháu trai cả!”
Những lời , trái Lưu Tú Hồng đồng ý, cô từng gặp cha chồng chị hai, cho dù xuất tính nết khác , nhưng đối đãi với con cháu khác gì bà cụ Hứa.
Con trai cả quan trọng nhất, cháu trai cả quan trọng hơn, còn khác thương thì thương, cho dù con trai cả thì cháu trai cả quan trọng hơn.
Không chuyện khác, chỉ bà cụ Hứa vẫn luôn quan tâm hôn sự của con trai thứ, cho dù trong lòng hi vọng con cháu đầy sảnh đường, nhưng nếu thực sự sinh con gái cũng , dù bà cháu trai cả.
“Thực sự là hai chị em con! các con thử nghĩ mà xem, ly hôn một sống dễ dàng ? Anh Hồng , đây cha chồng con đối xử với con tệ, đó là vì con gả tới nhà . Nếu thực sự ly hôn, con xem bọn họ còn để ý tới con nữa . Còn nữa, nếu ly hôn Chanh Tử thì ? Đứa bé Chanh Tử đây? Cha chồng con cho con dẫn theo con gái ?”