Ta Có Một Quỷ Vương Triều - Chương 412: Thiên Diện (Cầu nguyệt phiếu)
Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:48:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thiên Diện Thần là dạng gì?" Tang Tước truy hỏi.
Trương Quân Dao chút nghi hoặc vẻ cấp thiết đột ngột của Tang Tước, "Ta cũng từng gặp Thiên Diện Thần, Lương Tam , tại Bạch Câu Thôn phía bắc Tam Xuyên Thành, từ bao giờ dân làng bắt đầu thờ phụng một vị Thiên Diện Thần lai lịch bất minh, đồn cầu gì nấy, linh nghiệm vô cùng."
"Xung quanh Bạch Câu Thôn bãi tha ma nghĩa trang nào ?"
Trương Quân Dao khẽ mở to mắt, "Sao ngươi ? Phía bắc Tam Xuyên Thành quả thực một bãi tha ma. Quan phủ cho phép tùy ý vứt bỏ t.h.i t.h.ể, nhưng những gia đình nghèo khổ ngay cả tiền mua củi thiêu xác cũng gom đủ, nên thường lén lút vứt xác trong đêm, dần dà hình thành một bãi tha ma."
"Cũng là Lương Tam với , bên cạnh bãi tha ma đó hai ba tháng dựng lên một cái nghĩa trang, một gã gù lưng chuyên giúp thu liệm và xử lý hài cốt, giá cả công đạo. Hít —— khoan , thời điểm , trùng khớp với thời điểm Thiên Diện Thần xuất hiện, chẳng lẽ giữa hai bên liên hệ?"
Tang Tước vội vàng : "Ngươi vẽ vị trí bãi tha ma đây, còn cả vị trí của hai Tà Túy nữa. Ta bãi tha ma xem , đó sẽ giúp ngươi bắt Tà Túy về."
Trương Quân Dao gật đầu, "Cần cùng ?"
"Không cần, tìm khác cùng. Ngươi đang Triệu gia dòm ngó, nhất cứ ở trong thành cho an ."
"Cũng , ngươi đợi một chút."
Trương Quân Dao vẽ xong bản đồ đưa cho Tang Tước, còn chu đáo kèm theo một ít ngân phiếu và bạc vụn. Tang Tước vẫn giữ bộ dạng chưởng quầy tiệm vải, rời khỏi lương tiệm, đ.á.n.h xe lừa thẳng đến chỗ Dao Chân đang bày sập xem bói.
Giả Lượng mang theo nhiệm vụ đến đây, cần thám thính tình hình Tam Xuyên Thành. Thừa Ca sống lâu ở Vân Châu, hứng thú với Trung Nguyên, hai bọn họ hành động cùng , chỉ cần cẩn thận chọc hai vị Hiệu Úy của Tấn Châu thì những khác của Trấn Tà Ti bắt họ.
...
Theo chỉ dẫn bản đồ, từ Tam Xuyên Thành đến bãi tha ma gần Bạch Câu Thôn, cưỡi ngựa cần một ngày rưỡi.
Khi Tang Tước tìm Dao Chân thì trời gần tối, cô để xe lừa khách điếm, hai bộ khỏi thành.
Sau khi màn đêm buông xuống, Tang Tước thả Trát Chỉ Tượng (Thợ vàng mã) , sai dùng giấy vàng chứa hương hỏa khí một con ngựa giấy và một cỗ xe giấy. Qua lửa thiêu đốt, xe ngựa giấy trở nên sống động như thật, chẳng khác gì đồ thật.
"Diệu thật!"
Dao Chân nhảy lên xe ngựa, sờ mó khắp nơi, thể cảm nhận xe tràn ngập âm khí, lên thấy lạnh toát sống lưng.
Hồng Tán Quỷ vẫn cầm ô đỏ, xuất hiện càng xe điều khiển, bốn tên quỷ nô bay lượn hai bên xe ngựa. Tang Tước hô một tiếng 'Giá', cả cỗ xe ngựa lập tức lao như bay, tốc độ hề thua kém kiệu hoa năm xưa.
Chưa đến nửa canh giờ, xe ngựa giấy đến bãi tha ma.
Đêm tối vô tận, quạ m.á.u kêu thê lương. Tang Tước nhảy xuống xe ngựa, tầm mắt xuyên qua những bia mộ và gò mả trong bụi cỏ hoang, từ xa thấy một gốc cây khô trăm tuổi sừng sững một tòa tiểu viện xây bằng gạch xanh. Cách tiểu viện xa, thấp thoáng ánh lửa bập bùng, trong khí nồng nặc mùi thịt cháy khét lẹt.
Dao Chân theo Tang Tước, quét mắt một vòng : "Nơi ... sạch sẽ a!"
Sạch sẽ ý chỉ Tà Túy và ma quỷ xuất hiện. Ban đêm, ở nơi như bãi tha ma, quả thực bình thường.
"Vào xem thử."
Tang Tước dẫn đầu, băng qua bãi tha ma về phía nghĩa trang . Đi bao xa liền thấy một gã đàn ông xí gù lưng, đang vung cuốc đào một ngôi mộ hoang, nhặt xương trắng bên trong ném lên chiếc xe đẩy phía .
"Ban ngày đào, ban đêm đào, ngày ngày đào hết xác! Tổ tiên nhà mà cũng vứt bỏ lung tung, lũ táng tận lương tâm! Ai đó!"
Gã gù thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu liền chạm mặt Tang Tước và Dao Chân.
Hắn chỉ Tang Tước một cái, ánh mắt liền rơi Dao Chân đang mặc đạo bào, chút sợ hãi lùi hai bước.
Dao Chân bước lên hai bước, vẻ mặt hòa nhã: "Vô Lượng Đạo Quân, tại hạ và bằng hữu ngang qua nơi , thấy trời tối chỗ tá túc, các hạ thể thu lưu hai chúng một đêm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/chuong-412-thien-dien-cau-nguyet-phieu.html.]
Gã gù ồm ồm : "Nơi là nghĩa trang, là c.h.ế.t, các ngươi chê xui xẻo ?"
Dao Chân : "Có mái ngói che là đủ ."
Gã gù suy tư một lát, lúc mới nhíu mày gật đầu, nhanh ch.óng nhặt những khúc xương đào lên xe, đẩy xe dẫn đường, cũng gì thêm.
Dao Chân đầu Tang Tước, phát hiện trong đôi mắt Tang Tước lóe lên một tia sáng xám, lập tức khóe môi nhếch lên. Dao Chân mù mờ hiểu, Tang Tước mà , nhấc chân theo gã gù.
Gã gù đưa hai đến cửa nghĩa trang, đẩy cửa : "Trong nghĩa trang khác, các ngươi tự , thiêu đống xương cốt ."
Nói xong, gã gù đẩy xe về phía ánh lửa. Nhiệm vụ của là dọn dẹp bãi tha ma, thiêu rụi bộ những t.h.i t.h.ể vô chủ cho sạch sẽ, tránh để xương cốt tích tụ quá nhiều sinh Tà Túy.
Tiền viện nghĩa trang là quan tài, bùa chú phong ấn c.h.ế.t. Dao Chân gì, nhưng Tang Tước thông qua Quỷ Nhãn thấy bên trong quan tài là những bộ da chỉnh, nam nữ già trẻ, đủ lứa tuổi, phận khác đều .
Vừa cô dùng Quỷ Nhãn kiểm tra gã gù , thực phát hiện điểm gì bất thường, những gì thấy đều là những chuyện thực tế xảy với gã gù trong quá khứ. Chỉ điều, cô thấy trong n.g.ự.c gã gù một cái bàn tính quen thuộc, nhờ đó xác nhận tên chính là Hoa Thiên Miên.
Hoa Thiên Miên còn sống thật , cô rõ ràng bước cấp Quỷ, lớp ngụy trang hiện tại còn nông cạn chỉ là một khuôn mặt nữa, mà là thuật ngụy trang cao siêu đến mức ngay cả Quỷ Nhãn cũng phân biệt .
Những bộ da trong quan tài ở sân chắc chắn đều là những lớp vỏ mà Hoa Thiên Miên đổi.
"Là cái Thiên Diện mà ngươi tìm ?" Dao Chân thì thầm hỏi Tang Tước.
Tang Tước gật đầu, "Chắc là ."
Nhìn thấy lu nước trong sân, Tang Tước tới dùng gáo múc nước, lấy chai dầu tẩy trang nhỏ, từ từ rửa sạch lớp trang điểm mặt, khôi phục diện mạo vốn .
Sau khi rửa sạch, Tang Tước và Dao Chân ở tiền viện chờ đợi. Một lát , gã gù đẩy xe trở về.
"Đêm hôm khuya khoắt còn yên tĩnh..."
Lời còn dứt, gã gù bước thấy Tang Tước trong sân, chấn động, hai mắt trợn tròn.
Tang Tước nhếch môi : "Đã lâu gặp, Thiên Diện."
Tang Tước dứt lời, gã gù mắt bỗng nhiên xẹp xuống, biến thành một tấm da rơi mặt đất. Ngay đó, nắp một cỗ quan tài bên cạnh đẩy mạnh , một thiếu nữ trạc tuổi Tang Tước dậy, ánh mắt đầy vẻ kinh hỉ.
"Tang Mộc Lan!"
Hoa Thiên Miên kích động, nhưng vẫn hạ thấp giọng dám hét quá lớn. Cô trèo khỏi quan tài, chạy nhanh đến mặt Tang Tước trái , chút dám tin.
"Ta còn tưởng ngươi ..."
Tang Tước cũng : "Ta cũng tưởng ngươi..."
Cả hai đều ăn ý chữ xui xẻo .
"Đi , trong , tối nay ngươi kể kỹ cho ngày hôm đó ở Vọng Sơn Thành xảy chuyện gì. , tên thư sinh họ Lưu ? Ta tỉnh phát hiện một dị thường, cũng c.h.ế.t ?"
Hoa Thiên Miên kéo Tang Tước chính sảnh nghĩa trang, đột nhiên nhận Dao Chân còn bên cạnh, Hoa Thiên Miên dừng chằm chằm Dao Chân.
"Vừa thấy ngươi quen mắt, đêm xảy quỷ họa ở Vọng Sơn Thành, gặp ngươi ở ngoài thành ? Ngươi một chặn đội ngũ quỷ khiêng quan tài?"
Tang Tước đầu tiên chuyện , kinh ngạc về phía Dao Chân.
Dao Chân thần sắc bình thản, hai tay đút ống tay áo, "Chút chuyện nhỏ đáng nhắc tới."
Tang Tước một cái, cảm nhận Dao Chân toát một loại cảm giác trang bức nhàn nhạt kiểu 'giấu kín công danh'.