Ta Chỉ Muốn Làm Cá Mặn, Sao Lại Thành Đại Sư Đan Khí - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:16:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Gần đây, Từ Hành thường xuyên đến Linh Thực Viên học cách trồng các loại linh thảo, linh d.ư.ợ.c. Từ khi một d.ư.ợ.c cốc riêng cách đây năm năm, nàng vẫn luôn tự trồng một ít d.ư.ợ.c liệu. Chỉ tiếc là dường như thiên phú của nàng ở việc “trồng trọt” — nàng chỉ giỏi hái, chứ giỏi trồng.

Sau khi lãng phí ít hạt giống, Từ Hành đành chấp nhận phận, chạy đến Linh Thực Viên để “trộm sư”.

So với những nơi khác trong Ngọc Tiêu Tông, Linh Thực Viên lẽ là nơi Từ Hành yêu thích nhất. Những trồng trọt, thu hái ở đây ai nấy đều “Phật hệ”: đến mua linh thảo thì họ động đậy một chút, còn nếu ai thì họ thể vùi đầu đào cỏ, bắt sâu cả ngày.

Hơn nữa, bất kể nội môn ngoại môn, họ đều đối xử như — bình đẳng… ở chỗ chẳng mấy khi để ý tới ai.

Ban đầu, Từ Hành xin học trồng linh d.ư.ợ.c thì từ chối. khi phát hiện mấy sư ở Linh Thực Viên thường xuyên Lưu Kim Phố ăn uống, nàng liền ở ngoài Linh Thực Viên nướng thịt thỏ Nguyệt quang suốt ba ngày liền, cuối cùng cũng khiến một vị sư ham ăn mềm lòng, đồng ý cho nàng theo học.

Nửa năm , khi nàng đang cúi đầu xới đất, gặp một vị sư tỷ thiện. Hai cùng chăm sóc linh thảo một thời gian, đều là luyện đan sư, qua dần dần trở nên quen .

“Có chuyện gì ? Cả ngày nay cứ lơ đãng, cây Kim Vĩ Sâm đào đứt rễ hai , thêm nữa là cứu .”

Trúc Phỏng Vân từ tay Từ Hành cứu lấy cây Kim Vĩ Sâm đáng thương .

Từ Hành đặt xẻng xuống: “Cũng gì, chỉ là sư của xuất quan .”

“Là vị sư kiếm tu kim linh căn mà ngày nào cũng nhắc tới đó ? Đây chẳng là chuyện ? Sao ủ rũ thế?”

“Muội cảm thấy sư gần đây kỳ lạ, hình như chuyện với .”

Từ Hành chút buồn bực. Hôm đó khi sư rời thì , mấy ngày liền nàng gặp . Rõ ràng lúc sư bế quan, nàng còn thể thỉnh thoảng đến đang băng phong, giờ xuất quan chẳng thấy .

Nếu hiểu rõ tính tình của sư , Từ Hành suýt nữa nghi ngờ rằng đang cố tình tránh .

là tâm tư của thiếu nữ, vẫn còn quá trẻ.

Trúc Phỏng Vân khẽ : “Kiếm tu đều như , tính tình cổ quái, đáng ghét.”

“Đâu !” Từ Hành lập tức phản bác, “Sư của như thế, .”

“Được ,” là một cô nương kiếm tu mê hoặc. Trúc Phỏng Vân nhún vai, “Muội đem đan Dung Kim mới luyện đưa cho , đảm bảo sẽ vui.”

Dung Kim Đan là loại đan d.ư.ợ.c cực kỳ thích hợp cho tu sĩ kim linh căn. Kim Vĩ Sâm chính là một trong những nguyên liệu của nó, mà đặc biệt khó chăm sóc. Từ Hành mất nhiều ngày học cách nuôi dưỡng, cuối cùng mới trồng sống ít trong d.ư.ợ.c điền của .

Nghĩ đến mấy chục viên Dung Kim Đan trong túi trữ vật còn tìm cơ hội đưa cho sư , Từ Hành cũng còn tâm trí chăm sóc linh d.ư.ợ.c nữa. Nàng vội vàng cáo biệt Vân sư tỷ, nhanh ch.óng trở về Huyền Kiếm Phong.

Trúc Phỏng Vân theo bóng lưng vội vã của nàng, mỉm nhẹ.

Lúc , một t.ử từ trong bóng tối bước , hạ giọng :

“Trúc Viện trưởng, hôm nay là ngày các t.ử Tiên Đạo Viện tiến hành thí luyện Ngũ Linh, Ninh trưởng lão mời ngài đến cùng xem.”

Những năm , Trúc Phỏng Vân từng đặt chân đến Tiên Đạo Viện. nghĩ đến việc một thiên tài luyện đan như Từ Hành âm thầm bái một kiếm tu sư phụ mà nàng hề , Trúc Phỏng Vân cảm thấy vẫn nên xem một chuyến, lẽ sẽ phát hiện vài mầm mống luyện đan .

Chỉ là nàng cũng , tìm thêm một thiên phú như Từ Hành… e là thể.

“Lứa t.ử năm nay tệ, mấy tứ linh căn tuy tư chất kém hơn, nhưng tu luyện chăm chỉ, so với tam linh căn cũng thua kém bao nhiêu.”

Trong Tiên Đạo Viện, các t.ử đang tiến hành thí luyện Ngũ Linh năm thứ hai nhập viện. Ninh Văn Bân biểu hiện của họ quang mạc, ánh mắt đầy tán thưởng.

“Nhờ Ninh trưởng lão quyết đoán cải tổ Tiên Đạo Viện sự kiện Ma Huyết, mới đạt hiệu quả rõ rệt như .”

Lập tức tu sĩ xem mở lời khen ngợi, những khác cũng lượt phụ họa.

Ninh Văn Bân sắc mặt bình thản, nhưng trong lòng hài lòng. Ông kẻ ham danh, chỉ là những đổi của Tiên Đạo Viện hôm nay cuối cùng cũng bù đắp phần nào ảnh hưởng do Ma Huyết năm xưa để , cũng thể ngẩng đầu đối mặt với tông chủ.

“Thật mấy năm gần đây, t.ử ngoại môn biểu hiện đều , tiến Trúc Cơ kỳ mỗi năm đều tăng. Đợi tông chủ xuất quan, thấy Ngọc Tiêu hưng thịnh như , ắt hẳn sẽ hài lòng.”

“Ta chuyện liên quan đến một tiệm đan d.ư.ợ.c bán Trúc Cơ Đan giá rẻ?”

, giá Trúc Cơ Đan của tiệm đó chỉ bằng một nửa Đan Các. Không ít t.ử Luyện Khí tích góp vài năm cũng mua nổi, vì thế Trúc Cơ thành công mới tăng lên.”

“Nói cho cùng, con đường tu luyện xưa nay vẫn là một nửa dựa khổ tu, một nửa dựa tài nguyên…”

Điều vốn là lẽ tự nhiên. Có bao nhiêu tư chất bình thường nhưng nhờ gặp kỳ ngộ mà một bước lên trời? Khổ tu tuy định, nhưng nếu thể thăng tiến nhanh ch.óng, ai còn chịu khổ?

Ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh, Hóa Thần như bọn họ, vì cơ duyên cũng sẵn sàng mạo hiểm tính mạng — đủ thấy tài nguyên quan trọng đến mức nào đối với tu sĩ.

“Thời gian chưởng quầy Đan Các còn than phiền với , mấy năm nay thu nhập giảm sút, vì tiệm bán quá rẻ nên bọn họ cũng buộc hạ giá. luyện đan sư luyện đan dễ, cuối cùng giá của Đan Các vẫn cao hơn ba phần, sinh ý kém hơn cũng chẳng lạ.”

rốt cuộc lưng tiệm đó là ai? Ta liên quan đến Ly Sương Phong đột nhiên xuất hiện trong nội môn?”

“Ngươi t.ử tên Từ Hành đó ? Trước nàng cũng tham gia Vấn Linh Hội nội môn. Ngũ linh căn mà tu đến Trúc Cơ cũng xem như tệ, nhưng luyện đan sư là nàng thì tuyệt đối tin.”

Ninh Văn Bân bàn luận, chỉ mỉm . Ông phong chủ Ly Sương Phong là một kiếm tôn ẩn cư trong Ngọc Tiêu Tông. Người đến đây mấy trăm năm ẩn danh, đến nay ông vẫn từng gặp mặt. Lần hiểu vì đối phương để Ly Sương Phong xuất hiện mắt , còn thu hai đồ — e rằng chỉ đợi tông chủ xuất quan mới thể rõ ràng.

Giả Tín Hồng vẫn luôn quang mạc. Thấy đề tài lệch sang Từ Hành — t.ử trẻ mà coi trọng — khỏi ôn hòa nhắc nhở:

“Hôm nay là thí luyện Ngũ Linh, mong chư vị đạo hữu chú ý xem biểu hiện của các t.ử, để còn chỉ điểm đôi điều.”

“……”

Giả Tín Hồng mở miệng, mấy tu sĩ cao giai lộ vẻ khinh thường. Một Kim Đan tu sĩ mà thôi, nếu Ninh trưởng lão nâng đỡ, tư cách lên tiếng ở đây? Vậy mà còn chen vị trí phó viện trưởng, đúng là…

Một tu sĩ họ Lưu từ ngoại môn chẳng thèm để ý đến Giả Tín Hồng, tự lạnh:

“Hừ, ngày đó ở Vấn Linh Hội rõ, t.ử đó dùng pháp khí, đủ thấy chẳng bản lĩnh gì, còn nổ Vấn Linh Đài — chỉ là hạng phô trương thanh thế.”

“Phải ? Dùng pháp khí thì bản lĩnh? Nếu , Lưu đạo hữu đem pháp khí của cho ? Ta sẵn sàng kẻ ‘ bản lĩnh’ .”

Một giọng trong trẻo vang lên, còn tới mà tiếng đến — Trúc Phỏng Vân.

“Trúc đại sư đùa …”

Sắc mặt tu sĩ họ Lưu lập tức trở nên khó coi, nhưng dám phát tác với Trúc Phỏng Vân.

Người là luyện đan sư bát giai duy nhất của Ngọc Tiêu Tông, viện trưởng Luyện Đan Viện, thể chọc .

Ninh Văn Bân dường như để ý đến tranh cãi :

“Đa tạ Trúc đại sư nể mặt, mời đại sư bên .”

Đợi Trúc Phỏng Vân xuống cạnh , Ninh Văn Bân liếc , hòa giải:

“Lời Tín Hồng đúng, chúng tiếp tục xem biểu hiện thí luyện của các t.ử .”

Những khác , nhưng ông thì rõ: Từ Hành quả thật là một luyện đan sư tam giai, hơn nữa thể còn đồng thời là luyện khí sư tam giai. Nếu những kẻ tự cao tự đại ở đây rằng một t.ử ngũ linh căn chỉ Trúc Cơ kỳ chỉ đan khí song tu, mà cả hai đều đạt tam giai, sẽ biểu cảm thế nào?

Chỉ là nàng bái Phù Sương sư phụ, trở thành t.ử Ly Sương Phong. Vậy tại Trúc Phỏng Vân vẫn thường xuyên đến Linh Thực Viên tiếp cận Từ Hành, thậm chí còn che giấu phận?

Ninh Văn Bân liếc Trúc Phỏng Vân với vẻ mặt bình thản, vuốt chòm râu dài, khẽ mỉm .

Trên t.ử Từ Hành … rốt cuộc còn ẩn giấu bí mật gì? Ông cũng tò mò.

Trong khi đó, Từ Hành — từng nhiều trở thành tâm điểm bàn luận — đang mang theo Dung Kim Đan, hớn hở chạy tới tĩnh thất đỉnh Huyền Kiếm Phong để tìm Thẩm Độ.

“Thẩm đạo hữu, tra xét những tu sĩ từng xuất hiện gần Bí Cảnh Quy Khư hôm đó, nhưng phát hiện như ngươi miêu tả. Có lẽ chỗ bí ẩn, sẽ tiếp tục tìm.”

Trong tĩnh thất, Thẩm Độ trầm mặc tin tức do Mai Tự Hàn gửi tới. Sau khi rời Thủy Vân Tiên Đô, từng nhờ Mai Tự Hàn giúp tra tung tích của Phong Chuẩn, nhưng thu hoạch gì.

Chẳng lẽ thật sự là nhầm?

Thẩm Độ càng hiểu rõ hơn: đối với tu sĩ tai mắt tinh tường, chuyện “ nhầm” vốn khó xảy . Khả năng lớn hơn là tiền bối Phong Chuẩn thật sự c.h.ế.t. ông trở về Ngọc Tiêu Tông? Lại vì xuất hiện gần Bí Cảnh Quy Khư?

Hắn từng nghĩ nên chuyện cho Phong Lăng , nhưng chứng cứ, thêm Phong Lăng vốn luôn chán ghét , e rằng cũng sẽ tin. Dù thì việc Phong Chuẩn ma thú nuốt chửng năm đó là chuyện đều tận mắt chứng kiến…

“Sư ! Sư ở trong đó ?”

Khi Thẩm Độ đang trầm tư, bỗng thấy giọng Từ Hành từ ngoài phòng truyền . Hắn theo bản năng dậy định đón, nhưng tới cửa chợt dừng . Một chút đắng chát lan trong lòng — sư nàng…

“Sư ? Lạ thật, sư ở đây ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-lam-ca-man-sao-lai-thanh-dai-su-dan-khi/chuong-78.html.]

Từ Hành ngạc nhiên. Cả ngày nay nàng đều thấy sư , rõ ràng xuất quan, rốt cuộc ?

Thẩm Độ cánh cửa, lặng lẽ chờ đợi. Hắn nghĩ rằng Từ Hành phát hiện ở đây thì sẽ sớm rời , nhưng thấy tiếng sột soạt — dường như nàng xổm xuống cửa.

Trong lòng Thẩm Độ rõ, nên tiếp tục cận quá mức với sư . Hắn sợ bản khống chế tình cảm, để sư phát giác, khiến cả hai rơi tình cảnh lúng túng. nếu để Từ Hành khô khan chờ đợi ngoài cửa, nỡ.

Từ Hành moi từ túi trữ vật một chiếc ghế nhỏ, còn kịp xuống thì “két” một tiếng — cửa mở .

“Xin , đang tọa thiền. Muội đến tìm chuyện gì ?”

Từ Hành lập tức bật dậy, vui vẻ :

“Sư , chẳng kết thúc bế quan ? Sao còn tọa thiền nữa?”

Ban đầu nàng chỉ định đưa đan d.ư.ợ.c cho sư là xong. lúc thấy gương mặt của sư , nàng nhịn ở bên lâu thêm một chút. Lời đến bên miệng liền biến thành:

“Đi dạo Lưu Kim Phố với nhé, ?”

Thẩm Độ khẽ mím môi, chút do dự. khi cúi mắt thấy đôi mắt long lanh của Từ Hành, những lời từ chối thế nào cũng .

“…Được.”

“Ba năm sư bế quan, cửa hàng đan khí của chúng lớn lắm ! Hai năm cửa tiệm bên cạnh đóng cửa, liền thuê , bây giờ quy mô lớn gấp đôi! Còn ít luyện đan sư gửi bán đan d.ư.ợ.c trong tiệm nữa. Chỉ là lúc nào cũng vài kẻ chất lượng bình thường đến trộn, may mà Liên thẩm bọn họ kiểm tra kỹ, từ đến nay từng xảy vấn đề…”

Từ Hành cũng hiểu vì , khi sư xuất quan, nàng luôn chuyện với nhiều hơn. Chỉ cần thấy sư là nàng vui. Chỉ tiếc là sư dường như bận, mấy ngày nay luôn thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi.

Lưu Kim Phố là nơi nhiều t.ử Ngọc Tiêu Tông thường xuyên lui tới, đặc biệt là t.ử ngoại môn, mỗi ngày đều vô cùng náo nhiệt.

Nhìn thấy Thẩm Độ, ít t.ử lượt chào hỏi, thần sắc đầy kính trọng. Tuy ai tiến lên quen, nhưng cũng còn cảnh né tránh như năm xưa.

Đi một đoạn xa, Từ Hành vẫn còn thấy mấy t.ử trẻ tự cho là nhỏ.

“Đó là Thẩm Độ sư ? Nghe khi thăng Kim Đan dẫn tới Cửu Tiêu Thiên Lôi!”

. Lúc Thẩm sư Trúc Cơ nổi bật nhất trong cùng khóa . Ta sớm cảm thấy nhất định tầm thường, dẫn tới Cửu Tiêu Thiên Lôi cũng chẳng gì lạ.”

“Thật lợi hại! Thẩm sư hình như luôn bế quan, đây là đầu tiên gặp …”

Thẩm Độ thần sắc thản nhiên, chỉ khẽ gật đầu khách khí với những t.ử . Ngược , Từ Hành vô cùng vui vẻ — quả nhiên thời gian sẽ chứng minh tất cả. Sư mới xui xẻo mang sát mệnh gì đó.

Điều khiến Từ Hành bất ngờ là, chào hỏi nàng cũng ít.

Trước nàng quen đội mũ trùm che kín dung mạo các cửa hàng Lưu Kim Phố. Không ngờ hề che giấu, mà vẫn ít nhận nàng.

Từ Hành rằng, chuyện một t.ử ngũ linh căn như nàng nhảy vọt trở thành t.ử nội môn Ly Sương Phong từng là đề tài nhiều t.ử ngoại môn bàn tán sôi nổi.

Cho dù đó mấy ai từng qua Ly Sương Phong, nhưng nội môn thì vẫn là nội môn. Đến cả ngũ linh căn còn thể , những tứ linh căn, tam linh căn như bọn họ chẳng cũng cơ hội ?

Người dị nghị ít, nhưng kẻ hâm mộ Từ Hành, kết giao với nàng chỉ nhiều hơn chứ ít. Chỉ là Từ Hành hiếm khi lộ diện, mà Huyền Kiếm Phong và Ly Sương Phong tiếp nhận bái , nếu e rằng cổng núi sớm các t.ử nhiệt tình giẫm nát.

“Từ Từ, đến ?”

Từ xa thấy bóng dáng Từ Hành, Hề Vân lập tức bước đón. Nhìn thấy Thẩm Độ bên cạnh nàng, nàng cung kính chào:

“Thẩm sư .”

Giờ đây, cả Hề Vân và ca ca Hề Phong đều việc trong cửa hàng của Từ Hành. Hai việc nghiêm túc cẩn thận, nhanh thăng quản sự, cùng Đồng, Uông hai quản lý cửa hàng gọn gàng ngăn nắp. Còn Khang Thành tuy là võ giả, nhưng tính tình thật thà, chỉ cúi đầu việc. Mấy trong tiệm đều là chất phác, cũng ai bạc đãi .

Mọi đồng lòng hợp sức, năm năm trôi qua, cửa hàng đan khí “Cái Gì Cũng Bán” mơ hồ xu thế trở thành “Đan Các thứ hai”. Nếu trong tiệm thêm đan d.ư.ợ.c cao giai từ tứ giai trở lên, e rằng sớm vượt qua Đan Các .

Lúc trong tiệm ít tu sĩ, phần lớn đều mua t.h.u.ố.c theo cặp. Đệ t.ử nội ngoại môn đều , tuy y phục và khí chất khác , nhưng chung vô cùng hài hòa.

Từ Hành dẫn Thẩm Độ xem sơ qua một vòng, phía tiệm. Hề Phong lấy mấy chục bình đan d.ư.ợ.c, với Từ Hành:

“Vừa hôm nay vài vị luyện đan sư đưa đan d.ư.ợ.c tới, ngài xem qua ?”

Từ Hành cần kỹ, chỉ mở nắp ngửi mùi là phân biệt . Nàng chọn bốn, năm bình:

“Những bình nhận.”

Hề Phong gật đầu:

“Mấy bình đều do cùng một luyện đan sư gửi tới. Xem chúng cũng cần nhận đan d.ư.ợ.c của đó nữa.”

Đồng Nguyên Bạch Từ Hành tới, cũng từ phía khác thong thả bước qua:

“Từ đại sư, mấy ngày nay hỏi tiệm nhận học đồ . Ta thấy nàng là t.ử Tiên Đạo Viện nên từ chối ngay, chờ ngài đến quyết định.”

Từ Hành giờ vẫn khá chiếu cố t.ử Tiên Đạo Viện. Không chỉ giảm giá đan d.ư.ợ.c còn tám mươi lăm phần trăm, nàng còn thường xuyên để Liên thẩm giao cho họ mấy việc chạy vặt như giao hàng tận nơi, để những t.ử dư dả thêm chút thu nhập.

Nghe , nàng nghĩ một chút :

“Có thể thử xem. Cổ đại sư chẳng đang lo mấy năm nay thiếu mầm mống thích hợp học luyện đan ? Nếu tệ, thể giúp đưa sang Luyện Đan Viện.”

Thân phận luyện đan sư cửa hàng “Cái Gì Cũng Bán” thoạt vẻ thần bí, nhưng mấy vị trưởng lão Luyện Đan Viện đều đó chính là Từ Hành. Đặc biệt là Cổ Hồng Quang — khi Luyện Khí Viện tới dò hỏi xem những pháp khí trong tiệm cũng do vị luyện đan sư thần bí luyện chế , ông còn lén che chắn cho Từ Hành, khiến Luyện Khí Viện mơ hồ.

Giờ đây, Từ Hành là khách quen của Luyện Đan Viện. Chỉ là giống như ở Thủy Vân Tiên Đô, ban đầu Cổ Hồng Quang và Thủy Hoa Chi đều mong đợi xem quá trình nàng luyện đan, còn cố ý dẫn theo t.ử tới thỉnh giáo. xem vài , bọn họ hẹn mà cùng… xem nữa.

Ánh mắt Thẩm Độ vẫn luôn dõi theo Từ Hành. Thấy nàng ứng đối tự nhiên giữa mấy vị quản sự, thần thái ung dung giải quyết từng việc cần nàng quyết định — nàng lúc khác với khi ở mặt . Nàng tự tin, hào phóng, từng cử chỉ đều toát vẻ trầm khiến khác tin phục. Còn khi nàng đối diện với thì…

Từ Hành đầu , thấy sư vẻ thất thần, nàng , giơ tay , xòe năm ngón vẫy vẫy mặt :

“Trong tiệm còn việc gì nữa . Sư , chúng thôi, sang mấy cửa hàng khác dạo nhé.”

Hai rời khỏi tiệm, gặp hai t.ử trẻ từ cửa Thiên Y Các bên cạnh bước , lời mật, rõ ràng là một đôi đạo lữ sắp kết khế.

“Sư , mặc bộ thật .”

“Sư , mua thêm hai bộ . Thật cần nhiều pháp y đến thế.”

“Sao ? Vài hôm nữa là đại điển đạo lữ của chúng , đương nhiên mặc đồ mới…”

Hai rời . Nhớ thần sắc của nữ t.ử khi chuyện, Thẩm Độ chợt nhận — cho dù tình yêu nam nữ, sư đối với cũng là giống khác.

Hắn thích sư . Dù hiện tại sư ý đó, chẳng lẽ buông tay? Đến cả thử cũng dám thử ? Nếu trong lòng khác, cùng khác kết khế, thể cam tâm?

Thẩm Độ cúi mắt Từ Hành, chỉ cảm thấy bừng tỉnh như khai thông. Mấy ngày qua u uất khó trong lòng lập tức tan biến.

“Sư , cùng xem Vạn Tượng Bảng, ?”

Từ Hành sững , nhạy bén nhận tâm trạng sư dường như lặng lẽ hồi phục, nàng cũng vui theo, lập tức đáp:

“Đương nhiên là !”

“Ơ? đó?”

Vạn Tượng Bảng là nơi tu sĩ trong môn phái nhận nhiệm vụ. Sau khi kịp phản ứng, mắt Từ Hành liền sáng lên, đầy mong đợi hỏi:

“Sư nhận nhiệm vụ ? Có xuống núi ? Chúng cùng nhé?”

Nghe mấy chữ “chúng cùng ”, ánh mắt Thẩm Độ dịu , khẽ :

“Được.”

, chúng nhất định sẽ luôn ở bên .

Lời tác giả:

Tác giả: Thẩm Độ, ngươi phát hiện từ đầu tới cuối đều là Từ Từ đang dỗ dành ngươi ? Ngươi thấy như hợp lý ?

Từ Hành (ngạc nhiên): Có ?

Thẩm Độ (suy nghĩ) (bừng tỉnh) (mỉm ): Rất hợp lý.

 

 

Loading...