Ta Chỉ Muốn Làm Cá Mặn, Sao Lại Thành Đại Sư Đan Khí - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:18:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phía tây đại lục tuy phần lớn là lãnh địa của Ma tộc, g.i.ế.c ch.óc tranh đoạt ngừng, nhưng nơi đó chịu sự quản lý của bất kỳ thế lực nào; thể tùy ý săn g.i.ế.c yêu thú, cướp đoạt tài nguyên…

, vùng đất bên biển đối với những tu sĩ cam chịu tầm thường, xông một con đường riêng, chính là một nơi tự do kiêng kỵ gì.

Trên bến tàu, chèo thuyền niềm nở mời chào khách:

“Đi thuyền ? Hai mươi viên trung phẩm linh thạch một .”

“Bến tàu thuộc quyền quản hạt của Phù Bình Tông. Tông môn long xà hỗn tạp, giao thiệp với đủ c.h.ủ.n.g t.ộ.c, thể xem thường. So với vị tông chủ là một tu sĩ, chi bằng là một thương nhân chính hiệu.”

Vân Khê cảnh giác quan sát xung quanh, thấp giọng giới thiệu cho Từ Hành.

Ma giới thiết lập truyền tống trận thông với bên ngoài, qua đó chỉ thể vượt biển — hoặc thuyền, hoặc là…

Vân Lan ngẩng đầu mấy bóng ngự kiếm xẹt qua bầu trời, sờ cằm cảm thán:

“Dám ngự kiếm biển, gan thật lớn.”

Từ Hành cũng liếc lên trung:

“Không thể ngự kiếm ?”

“Không thể, chỉ là yêu thú đáy biển hung mãnh, mặt biển thường xuất hiện sét dữ và vòi rồng nước. Một khi gặp , tiên thuyền che chở thì khó rút lui.”

Vùng biển , nơi gần bờ nhất cũng cách ba bốn vạn dặm. Một khi rơi xuống biển, chính là kêu trời trời thấu, gọi đất đất , trở thành bữa ăn của hải thú cũng chẳng ai .

“Nghe thì biển cả đúng là nơi g.i.ế.c đoạt bảo lý tưởng.”

Từ Hành lẩm bẩm một câu, bỗng cảm giác mấy ánh mắt mờ ám lướt qua . Nàng giật , thầm nghĩ: Không thật sự trúng chứ…

Thẩm Độ cụp mắt, đôi mắt đen sâu thẳm hề né tránh, trực tiếp về phía một đạo ánh mang theo ác ý rõ rệt. Vị tu sĩ Hóa Thần như chuyện gì, thu hồi ánh mắt.

Theo hầu điện hạ xuất hành, đương nhiên dùng thứ nhất. Vân Khê chút do dự chọn chiếc tiên thuyền lớn và xa hoa nhất, trả bốn phần linh thạch, mua vị trí nhất thuyền.

Khi lên thuyền, Từ Hành chú ý thấy tiên thuyền ba tầng, nhưng tầng cùng dường như mở cho khách, cửa khoang đóng c.h.ặ.t.

Nàng chỉ liếc qua một cái, cũng để tâm.

Ngồi xuống lâu, thị tòng thanh tú mang linh quả và linh t.ửu tới, nhanh ch.óng lui xuống, quấy rầy nhóm khách trông vẻ vô cùng giàu .

Lúc Từ Hành mới vén mũ trùm, lộ dung mạo xa lạ khi dùng Huyễn Dung Đan.

Dù đôi mắt màu vàng thể che giấu, nhưng Phù Sương bố trí chướng nhãn pháp nàng, bất kỳ ai nàng cũng sẽ chú ý đến đôi mắt khác thường .

“Điện hạ, bảy ngày nữa sẽ đến Ma giới.”

Từ Hành gật đầu, lấy tấm bản đồ . Nơi gần nhất với địa điểm bản đồ chính là Yên Tuy Sơn, trùng hợp , đó là lãnh địa của Ma chủ Nguyên Lật.

Nguyên Lật…

Nghĩ đến nàng, Từ Hành thất thần. Thiếu niên lang tộc năm xưa trở thành một viên đại tướng. Không lâu , Thiên Lê từng với nàng, năm đó A Hạo rời khỏi Bí Cảnh Thám Khư mang theo yêu đan của Dung Quân.

Từ Hành hiểu, sớm chuyện, vì Thiên Lê ngăn cản?

Thiên Lê chỉ thần bí:

“Đây là việc định sẵn từ lâu, cứ thuận theo thiên ý mà .”

Những tế ti của Lộc tộc lúc nào cũng thần thần bí bí, cũng chẳng rốt cuộc họ thấy điều gì.

Từ Hành ghét nhất mấy lời , cũng hỏi thêm, hỏi Thiên Lê cũng sẽ .

Trong tiên thuyền cảm nhận sóng biển, Từ Hành nhắm mắt dưỡng thần, nguyên thần lặng lẽ chìm Hư Linh Không Gian.

Từ khi phát hiện Từ Hành gian, Kim Long gần như ở hẳn trong đó. Lúc nàng tựa bên cạnh Ngân Tuyết đang sấp đất, ôm c.h.ặ.t đoàn t.ử x** n*n, miệng còn trêu chọc một con khôi nhỏ chỉ cao tới eo nàng.

“Lộn thêm một vòng nữa nào, đúng đúng ! Lại nữa!”

Khôi nhỏ là vật thí nghiệm của Từ Hành, ngốc, linh hoạt lắm, động tác lộn vòng trông vô cùng buồn .

Có lẽ vì quá nhàm chán, Kim Long thích trêu nó. Ngay cả linh thú của Từ Hành cũng thoát khỏi ma trảo của nàng, chỉ Thanh vì hình quá lớn, tính khí , mới may mắn thoát nạn.

Từ Hành tiến lên giải cứu đoàn t.ử đang hừ hừ kêu oan:

“Tiền bối, nếu ngài dùng Hoàn Hồn Đan, thể sống ?”

Nữ t.ử áo vàng khựng nụ , nhưng vì chỉ là hư ảnh, Từ Hành thấy rõ biểu cảm của nàng.

Từ Hành nghiêm túc :

“Đợi tìm T.ử Linh Định Hồn Thảo, nhất định sẽ luyện thêm vài viên. Nếu ngài cũng thể hồn, sẽ nhờ Xà vương luyện cho ngài một thể mới.”

Nếu Kim Long tiền bối, nàng thể rời khỏi Thực Uyên. Cũng nhờ Kim Long nhắc nhở, sát khí Thực Uyên mới thanh trừ . Kim Long giúp nàng nhiều, là hợp tác, nhưng thực nàng từng giúp gì cho Kim Long.

Linh Võ đại lục tuy nhân tài đông đúc, nhưng tìm một thích hợp kế thừa truyền thừa Long tộc cũng dễ.

Từ Hành từng liệt kê từng tu sĩ xuất sắc bên cạnh cho Kim Long xem, nhưng nàng hài lòng với bất kỳ ai.

Nếu thể khiến Kim Long sống , Long tộc coi như diệt vong, sớm muộn gì cũng sẽ lên, nàng cũng coi như báo đáp ân tình .

“Ta chỉ là một sợi tàn hồn, cho dù Đại La Kim Tiên tới cũng cứu , ngươi còn lợi hại hơn thần tiên ?”

Từ Hành thất vọng, Kim Long hừ lạnh:

“Ngươi chỉ xoay quanh sư của . Hôm nay đột nhiên nhắc đến chuyện , chẳng lẽ chia tay với ?”

“Đương nhiên là !” Từ Hành chính khí lẫm liệt, “Ngài thể nghĩ như ? Ta là giữ lời ?”

Kim Long hừ một tiếng:

“Ngươi cũng .”

“……”

Từ Hành mặt cảm xúc, trực tiếp đem đoàn t.ử đặt sang nửa gian bên :

“Không cho ngài sờ nữa.”

“Chẳng qua chỉ sờ thêm vài cái thôi mà, keo kiệt ghê.”

Từ Hành bĩu môi. Đây mà gọi là vài cái ? Rõ ràng lông dài đoàn t.ử sắp nàng xoa đến trụi cả !

Nữ t.ử áo vàng hóa thành hư ảnh trường long, bay hai vòng trong gian, chui căn nhà nhỏ của Từ Hành, lôi Lưu Vân Kiếm :

“Ngươi hai mảnh long lân . Nếu thể tách long lân Lưu Vân Kiếm , sẽ là ba mảnh, còn xa ngày gom đủ long lân nữa.”

Mảnh thứ nhất là Lưu Vân Kiếm.

Mảnh thứ hai là tín vật Thiên Lê trả.

Mảnh thứ ba là Phù Sương lấy từ trong cơ thể Hắc Mãng, trao cho Từ Hành khi nàng rời Kim Xà Cung.

Từ Hành tầng ý khác trong lời nàng:

“Chẳng lẽ ngài hai mảnh long lân còn ?”

“Ta thể cảm nhận sự cộng hưởng mờ nhạt. Trong đó một mảnh ở Ma giới.”

Còn mảnh cuối cùng, xa tận chân trời mà gần ngay mắt, căn bản cần cố ý tìm kiếm. Đôi khi Kim Long cũng thể cảm thán vận khí của Từ Hành, và càng thêm kiên định quyết tâm giúp nàng trở nên mạnh mẽ.

Từ Hành cầm Lưu Vân Kiếm, trong lòng bỗng nảy một suy đoán vô cùng hoang đường:

“Những mảnh long lân … chẳng lẽ là của ngài khi còn sống?”

Nghĩ , nàng bỗng thấy chuôi kiếm nóng tay.

“Không của .”

Chưa kịp thở phào, giọng Kim Long bỗng trở nên âm trầm đáng sợ:

“Ngươi con rồng cuối cùng c.h.ế.t thế nào ? Người nó sa đọa thành ma, tàn sát vô tội, vì thế liên thủ dồn nó đường cùng, cuối cùng rút gân lột da, nghiền xương rải tro, thần hồn câu diệt, ngay cả cơ hội luân hồi cũng cho.”

Thấy nguyên thần Từ Hành run lên, Kim Long bật :

“Lừa ngươi đấy! Bị dọa ?”

Từ Hành nổi.

Đã nguy cấp đến mức chỉ còn một c.o.n c.uối cùng, dù lập trường nhân đạo, cũng nên bảo hộ nó. Huống chi Long tộc từng che chở Linh Võ đại lục nhiều năm, từng ỷ mạnh điều tội ác tày trời, đáng kết cục như .

“Tiền bối, ngài theo rời Thực Uyên là vì long châu trong cơ thể . Chỉ cần cách giúp ngài, giúp Long tộc, ngài cứ . Nếu cách lấy long châu , cũng nguyện trả cho ngài.”

Thấy thần sắc Từ Hành đầy thương xót và đồng cảm, Kim Long khẽ ngẩn , cố ý dọa nàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-lam-ca-man-sao-lai-thanh-dai-su-dan-khi/chuong-117.html.]

“Lấy là ngươi c.h.ế.t đấy.”

“Vậy thôi, coi như .” Từ Hành lập tức đổi sắc mặt, “Ý là, trong điều kiện ảnh hưởng đến tính mạng , thể trả .”

Kim Long bật . Nàng thật sự thích tính cách của Từ Hành. Nếu nàng còn sống, nhất định sẽ giành đồ từ tay Phù Sương.

Nhìn Từ Hành một lúc, nàng nhẹ giọng :

“Có thể ở trong cơ thể ngươi, linh lực nuôi dưỡng, là nơi nhất cho nó .”

Từ Hành nhẹ nhàng vuốt những đường chỉ vàng kiếm Lưu Vân:

“Vì chỉ năm mảnh long lân lưu truyền?”

Lần , Kim Long nữa.

Dường như tâm tình nàng , chui trong mây mà ẩn .

ư?

Bởi vì con rồng đó vẫn chỉ là một ấu long, cũng chỉ năm mảnh long lân mang linh lực.

Nó là con rồng non duy nhất thật vất vả lắm mới sinh trong thời kỳ Long tộc suy tàn cực độ. Vì thể yếu ớt, mất mấy trăm năm mới phá vỏ, mà cuối cùng vẫn sống nổi…

Những ngày tiếp theo, tiên thuyền vững vàng tiến về Ma giới. Từ Hành cả ngày ở trong gian nghiên cứu cách tách long lân trong Lưu Vân Kiếm mà ảnh hưởng đến kiếm.

Cho đến hai ngày khi cập bến, nàng mới thu hồi nguyên thần, mở mắt .

Thẩm Độ đang boong thuyền hóng gió biển, cảm ứng, lập tức lên. Hắn mỉm với Từ Hành, đưa tay :

“Trên thuyền tu sĩ bắt hai con hải thú, xem ?”

Từ Hành gật đầu, đưa tay đặt lòng bàn tay , hai cùng xem hải thú.

Có lẽ vì sống lâu năm biển sâu, hải thú đều tùy hứng sinh trưởng, hình dáng kỳ quái. Chúng lớn hơn nhiều so với yêu thú đất liền, ngoại hình cũng quái dị hơn.

Từ Hành thò đầu mấy cái, quả nhiên phát hiện một con trong đó bộ xương trắng ngọc, cứng rắn vô cùng, khó mà bẻ gãy, là vật liệu luyện khí cực phẩm.

Từ Hành khỏi tiếc rẻ. Sớm hải thú là bảo vật, nàng câu biển .

bây giờ xem cũng muộn, lát nữa thể thử một chút.

Thấy nàng ý, Thẩm Độ liền thương lượng với tu sĩ bắt hải thú, định mua .

Hỏi giá xong, đang lấy linh thạch , thì một giọng đột ngột chen :

“Con hải thú chúng .”

“Cái …”

Chủ nhân hải thú liếc Thẩm Độ, Ma tộc lên tiếng, khó xử :

“Vị đạo hữu đặt .”

Ma tộc để ý, tự tiện ném tới một túi trữ vật trông nặng trịch, đầu giơ tay với mấy Ma tộc phía :

“Đưa .”

Cưỡng mua cưỡng bán?

Trong lòng Từ Hành thầm nghĩ: so độ giàu , nàng từng sợ ai.

Phải Thiên Thiên tới, mang theo một lượng lớn linh thạch, chỉ trả đủ bộ đan d.ư.ợ.c nàng gửi qua, mà còn đặt thêm một đơn hàng lớn mới.

Đối tác như , trả linh thạch , cầm đèn l.ồ.ng cũng khó tìm! Trong lòng Từ Hành, Thủy Vân Tiên Đô sớm ngang hàng với U Vương, trở thành khách hàng lớn thứ hai .

Từ Hành “tài đại khí thô” đang định lấy thêm linh thạch , thì Thẩm Độ khẽ ngăn . Dù tu sĩ đồng ý bán, đám Ma tộc cũng tuyệt đối sẽ cho phép.

Đám Ma tộc là ma vệ trướng Nguyên Ma Chủ mới lên ngôi lâu. Gần đây Nguyên Ma Chủ nổi danh vang dội trong Ma giới, tu sĩ bắt hải thú đắc tội, chỉ thể áy náy chắp tay trừ với Thẩm Độ.

Đây Nhân giới, đồ Ma tộc để mắt tới, món nào trực tiếp tay cướp? Bằng lòng đưa linh thạch lắm .

Tu sĩ trong lòng còn chút may mắn, ai ngờ mở túi trữ vật xem, lập tức hóa đá.

Bên trong mà chỉ hơn trăm viên hạ phẩm linh thạch, ngay cả mua một tấm da hải thú cũng đủ!

Hai con hải thú sở dĩ bắt , là vì vận khí , gặp chúng đ.á.n.h lưỡng bại câu thương, mới nhặt món hời. Dù , cũng tổn thất hai kiện pháp khí tứ giai.

Vốn tưởng phen sẽ kiếm lớn, ai ngờ đây nào vận may, rõ ràng là xui xẻo đến cực điểm!

“Khoan ! Đạo hữu! Số đủ!”

Hắn vội vàng đuổi theo.

Tên Ma tộc cầm đầu đầu, khẩy một tiếng:

“Một tay giao tiền một tay giao hàng, ngươi định đổi ý ?”

Tu sĩ cũng là Kim Đan tu sĩ, thể chút huyết tính, lập tức cứng cổ tiến lên đòi , nhưng còn tới gần Ma tộc thì chặn .

Hóa Ma tộc mở miệng đầu tiên là Nguyên Anh tu sĩ!

Lần , tu sĩ cũng chỉ đành lùi hai bước, tự nhận xui xẻo.

Thẩm Độ bước lên:

“Nếu đoạt hải thú, thể bán rẻ cho một chút ?”

Tu sĩ bán hải thú nghiến răng:

“Nếu ngươi đoạt về, bán cho ngươi giá ba phần!”

Ba phần, tức bốn trăm năm mươi viên trung phẩm linh thạch — quá hời.

Thẩm Độ khẽ gật đầu, liền rút kiếm về hướng đám Ma tộc rời .

Tiên thuyền chỉ bảo đảm hành khách vòi rồng nước và hải thú tập kích, còn thì coi như thấy. Chỉ cần hành khách phá hỏng tiên thuyền, bọn họ can thiệp tranh đấu thuyền.

Thấy xung đột sắp xảy , nhất thời nhiều tu sĩ lặng lẽ dõi theo, bỏ lỡ màn náo nhiệt .

Chỉ thấy trong khoang thuyền linh quang lóe lên, bao lâu, tên Ma tộc cầm đầu vị kiếm tu trẻ tuổi bẻ quặt hai tay, đẩy ngoài:

“Giao .”

Kiếm kề cổ, Ma tộc vẫn chịu mất mặt, tiếp tục đe dọa:

“Ngươi Ma chủ của chúng là ai ?! Dám đối xử với như , đợi đến Ma giới, …”

Thẩm Độ thần sắc nhạt nhẽo, lười lặp , trực tiếp bóp lấy t.ử huyệt của , dùng lực, Huyền Nguyệt Kiếm kề cổ liền rạch một đường m.á.u.

“Bịch” một tiếng, thể hải thú ném lên boong thuyền.

Nhanh ?

Đám xem trò thất vọng dời tầm mắt . Kiểu áp đảo thực lực thế là chán nhất, chẳng gì đáng xem.

Có điều, ngờ kiếm tu tuổi còn trẻ mà ngay cả Ma tộc Kim Đan cũng đối thủ, t.ử của đại tông môn nào ngoài lịch luyện.

Nhất thời, những tu sĩ vốn vì Từ Hành tay hào phóng mà nhen nhóm tà niệm, đều bắt đầu cân nhắc .

Hành động của Thẩm Độ vốn chỉ giúp Từ Hành tiết kiệm linh thạch, vô tình chấn nhiếp ít .

Từ Hành xem, mím môi , cong cả đôi mắt. Sư quả nhiên là đạo lữ tất yếu cho sinh hoạt gia đình lẫn xuất hành bên ngoài!

Vừa tiết kiệm tiền, đ.á.n.h giỏi!

Tuyệt diệu!

Thu hải thú tay, giá ba phần là bán lỗ, Từ Hành cũng là ăn, liền trả cho tu sĩ giá năm phần. Nhờ hai quen .

Người tên là Thôi Chinh, là tán tu của một tông môn ở Tây Cảnh, thường xuyên qua Ma giới buôn bán pháp khí, hiểu Ma giới.

Thôi Chinh khá hoạt ngôn, Từ Hành tìm hiểu chuyện Ma giới, liền tiện thể mời lên lầu chuyện.

Khi rời boong thuyền, Từ Hành bỗng một đụng vai. Người thấp giọng xin một câu, lập tức cúi đầu, thần sắc vội vã chui khoang thuyền tầng thấp nhất.

Từ Hành khựng , Thẩm Độ đầu nàng:

“Sao ?”

“Không gì…”

Từ Hành ngoái đầu một cái, chút thất thần.

Đó là một võ giả.

 

 

Loading...