Ta Chỉ Muốn Làm Cá Mặn, Sao Lại Thành Đại Sư Đan Khí - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:18:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Cứ để Ma tộc đó rời như , thật sự chứ?”

Thăng Khanh rõ, nếu Phù Sương thật sự giữ Ngọc Kinh T.ử và tên Ma tộc cầm đầu , thì bọn họ tuyệt đối thể trốn thoát.

Yêu đan của Ngọc Kinh T.ử lơ lửng trong lòng bàn tay Phù Sương. Năm ngón tay nàng khép , dùng lực, ánh sáng yêu đan lập tức ảm ít.

Thăng Khanh mà ê cả răng, “xì” một tiếng:

“Ngươi nhẹ tay chút , con rắn già cũng tuổi , chịu nổi mấy hành hạ thế .”

Ngọc Kinh T.ử cũng thật xui xẻo, mà dám đưa thẳng yêu đan cho Phù Sương. Thăng Khanh hợp lý nghi ngờ rằng năm đó độ kiếp thất bại, thiên lôi đ.á.n.h đến ngốc .

“Đám Ma tộc đó giống ruồi nhặng, lúc nào cũng bay tới vo ve vài tiếng, thật khiến phiền lòng. Lần thả chúng về, mới cơ hội một lưới bắt gọn.”

Phù Sương tiện tay ném yêu đan cho Từ Hành:

“Cầm chơi , ăn cũng .”

Từ Hành kịp chuẩn , vội vàng đưa tay đón lấy. Yêu đan dính khí tức của sư tôn, mang theo chút lạnh lẽo.

Không giống như nàng tưởng tượng là cứng rắn, yêu đan khá mềm. Từ Hành bóp thử, cảm giác tay còn . Nàng tò mò bóp thêm vài cái, cảm thấy nó giống hệt mấy món đồ bóp tay ở kiếp .

Thăng Khanh thấy , thôi.

Yêu đan là thứ nhạy cảm nhất Yêu tộc, bóp nắn như thế, e rằng lúc Ngọc Kinh T.ử đang đau sống bằng c.h.ế.t.

Thôi , ai bảo chọc Phù Sương . Chịu chút tội cũng oan, ít nhất Từ Hành tay còn chừng mực, chắc sẽ b*p ch*t .

Lúc , Ngọc Kinh T.ử thông qua vòng xoáy truyền tống chạy về Ma giới, tay nắm c.h.ặ.t vạt áo n.g.ự.c, bỗng phun một ngụm m.á.u lớn.

Hắn đưa tay lau vết m.á.u nơi khóe môi, cong môi :

“Băng mỹ nhân như tượng đá , đúng là tay tàn nhẫn.”

Hắc bào nhân mỉa:

“Yêu đan nàng nắm trong tay , thế mà ngươi vẫn .”

“Các ngươi chẳng cái thể bán long hóa của ? Có yêu đan thì quan trọng gì.”

Ngọc Kinh T.ử chẳng hề để tâm. Dù vốn nên c.h.ế.t từ lâu.

“Chỉ là… tò mò, rốt cuộc các ngươi đến mức nào. Nhiều năm mưu tính như , cũng nên cho xem thành quả chứ? Thực lực của Phù Sương ngươi cũng thấy , nếu cứ kéo dài, e rằng nàng…”

“Nàng lợi hại đến cũng chỉ một , đối phó nổi đại quân năm tộc?”

Hắc bào nhân tháo mũ trùm, lộ một gương mặt tuấn tú nhưng mang theo vài phần tà khí:

“Đưa bọn chúng lên.”

Vừa dứt lời, xung quanh bỗng xuất hiện vô vòng xoáy. Từng tu sĩ ánh mắt trống rỗng chui , nhanh lấp kín từng tấc gian.

Nhân tộc, Thú tộc, Yêu tộc, Ma tộc, thậm chí còn cả một ít Quỷ tộc…

Nụ thờ ơ mặt Ngọc Kinh T.ử biến mất. Những tu sĩ khống chế , tu vi thấp nhất cũng là Kim Đan kỳ. Nếu một đội quân như , chẳng là…

Hắc bào nhân khẽ :

“Trò còn ở phía . Đây mới chỉ là một nửa mà thôi. Rất nhanh… sẽ còn nhiều hơn nữa.”

……

Mọi trở về Kim Xà Cung. Từ Hành chú ý thấy, những Xà tộc cung kính với Ngọc Kinh Tử, giờ đối với Thăng Khanh cũng vẫn là thái độ . Dường như bọn họ chẳng hề quan tâm rốt cuộc ai là Xà vương, chỉ cần vị trí đó .

Lần trở về, Từ Hành còn giam lỏng như mười năm , mà đường đường chính chính ở trong một tẩm điện lớn hơn, xa hoa hơn mà Thăng Khanh chuẩn sẵn.

“Đừng nghĩ gì cả, nghỉ ngơi cho vài ngày .”

Phù Sương xoay định rời , chợt nhớ điều gì, lòng bàn tay lật , hai ngọn linh phong nhỏ xíu xuất hiện mặt Từ Hành.

“Ly Sương Phong và Huyền Kiếm Phong?!”

Từ Hành kinh ngạc hé môi, “Sư tôn, mà mang chúng từ Ngọc Tiêu Tông về ?”

“Ừ, ngươi đặt ở ?”

Từ Hành nghĩ một chút. Linh phong lớn như , đặt gần Kim Xà Cung cũng thích hợp:

“Trước mắt cứ cất . Đợi con chọn nơi phù hợp hãy thả .”

Phù Sương gật đầu, liền giao cả hai ngọn linh phong thu nhỏ cho Từ Hành:

“Ngươi quyết là .”

“Cảm ơn sư tôn!”

Từ Hành lập tức nở nụ , ôm lấy cánh tay Phù Sương, khẽ cọ cọ.

“À đúng sư tôn, gặp cha con ?”

“Ông tạm thời bám minh khí, tiện hiện lâu dài. Thăng Khanh đang luyện cho ông một thể khôi .”

“Ta ngươi định luyện Hoàn Hồn Đan cho ông ? Hai loại linh d.ư.ợ.c ở Ma giới ngươi cần lo, Thăng Khanh sẽ phái Xà tộc tìm.”

Như , Từ Hành cũng cần tự chạy một chuyến tới Ma giới nữa.

Nghĩ tới dặn dò của U Minh Vương, nàng mở miệng hỏi:

“Sư tôn, gần đây các giới xuất hiện tình trạng tu sĩ c.h.ế.t bất minh ?”

Phù Sương nghĩ một chút liền hiểu là Quỷ giới xảy dị thường:

“Việc từng qua. Ta sẽ với Thăng Khanh, để nàng tra.”

Phù Sương rời . Từ Hành thoải mái ngả lên chiếc giường lớn mềm mại, vui vẻ :

“Sư , chỗ dựa thật , cái gì cũng cần .”

Thẩm Độ mỉm . theo tính cách của Từ Hành, nàng tuyệt đối sẽ an tâm giao hết việc cho khác mặc kệ.

Quả nhiên, ngay đó nàng lăn dậy:

chuyện vẫn nhắc Ngọc Tiêu Tông và Thủy Vân Tiên Đô bên , còn cả Lưu Vân Tông nữa…”

Từ Hành đang suy nghĩ nên một chuyến tới Thủy Vân Tiên Đô — dù cũng khá gần Yêu giới — thì ngoài cửa truyền tới tiếng Vân Khê xin yết kiến.

Vân Lan tin Từ Hành trở về Kim Xà Cung, lập tức theo Vân Khê tới bái kiến. Bây giờ phận khác, cuối cùng bọn họ cũng thể đường đường chính chính việc cho điện hạ!

“Điện hạ, Vương xếp chúng cận vệ của . Sau việc cứ việc sai bảo.”

“Ta đúng là một việc cần các ngươi giúp.”

Từ Hành lấy một phần đan d.ư.ợ.c và pháp khí luyện ở U Minh, cộng thêm linh cơ chuẩn cho Thủy Vân Tiên Đô, giao cho Vân Lan, đồng thời để tin tức liên quan bên trong. Đợi Thiên Thiên nhận , nàng thể trực tiếp liên hệ với nàng .

“Ngươi giúp mang những thứ tới Thủy Vân Tiên Đô, giao cho Thiên Thiên, nàng là hiểu.”

Khi còn ở Ngọc Tiêu Tông, Từ Hành từng qua với Thiên Thiên, cũng từng bán cho Thủy Vân Tiên Đô vài Hóa Độc Đan. Chỉ là mười năm ở U Minh liên lạc với bên ngoài, nên gián đoạn khá lâu. Nay ý tưởng trong lòng nàng hình dáng, cần tích lũy linh thạch, cũng nên thêm vài vụ với một trong những khách hàng lớn của .

Nghĩ một chút, nàng bổ sung:

“Nếu mấy vị đạo hữu ở Lan Trạch Đảo rảnh, nhất mời họ tới Kim Xà Cung khách.”

Vân Lan lập tức phấn khích. Điện hạ giao việc đầu tiên cho !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-lam-ca-man-sao-lai-thanh-dai-su-dan-khi/chuong-115.html.]

Dù chỉ là nhiệm vụ đơn giản, vẫn như giao trọng trách, kích động ưỡn thẳng lưng.

Năm đó điện hạ cứu bặt vô âm tín, Vân Lan từng tự trách bản lâu. Nay điện hạ bình an trở về, vui hơn bất cứ ai.

Đắc ý liếc Vân Khê một cái, Vân Lan lớn tiếng đáp:

“Tuân lệnh! Điện hạ cứ yên tâm!”

Vân Khê tức giận trừng một cái. Chỉ là đưa đồ thôi mà bắt đầu khoe mẽ ?

Từ Hành bật . Hai con Cẩm Xà vẫn thú vị như xưa.

Nàng giao vài thứ cho Vân Khê, nhờ nàng một chuyến tới Lưu Vân Tông.

Còn Ngọc Tiêu Tông, Từ Hành thể trực tiếp dùng linh cơ liên lạc, cần phiền khác.

Vân Khê mỉm đáp ứng.

Lưu Vân Tông xa hơn Thủy Vân Tiên Đô nhiều. Điện hạ sắp xếp như , rõ ràng là càng tin tưởng nàng hơn!

Biết họ từ U Minh trở về, quấy rầy, nhận nhiệm vụ xong Vân Khê liền kéo Vân Lan lui xuống.

Từ Hành nghiêng dáng giường, cầm linh cơ lên xem.

Linh cơ yên tĩnh mười năm, mở liền tin tức tràn tới. Ngay cả phía Thẩm Độ cũng ít hỏi thăm tình hình của hai .

Sau đó vẫn là Văn Dao cả gan truyền tin cho Phù Sương, xác nhận hai bình an, phát tin nhóm, tần suất hỏi thăm mới giảm xuống.

Từ Hành lướt nhanh qua tin nhắn, thấy trong nhóm phần lớn Tả Khâu Húc spam, khỏi bật .

Nàng liên hệ với Văn Dao, đối phương quả nhiên nhanh ch.óng hồi đáp, và sư Tả Khâu đang lịch luyện tới Ma giới.

Từ Hành nhíu mày. Ma giới?

Nàng khỏi lo lắng, nhưng Văn Dao bọn họ tới lãnh địa trung tâm của Tứ Đại Ma Chủ, chỉ giả trang ở thị trấn hẻo lánh. Tuy nhiều gặp nguy hiểm, nhưng đều hóa giải an , mỗi cũng đều lĩnh ngộ riêng.

Thẩm Độ khẽ :

“Tu hành vốn dĩ thể luôn thuận buồm xuôi gió, cần quá lo.”

Từ Hành liên hệ Uông Liên Hoa và Triệu Linh Lan, nhưng nhận hồi đáp. Tin nhắn gần nhất họ đang bế quan, chắc vẫn xuất quan.

Triệu Linh Lan từ khi bước lên con đường tu luyện thường xuyên bế quan. Từ Hành khỏi cảm khái:

“Linh Lan luôn chăm chỉ.”

Nàng lật túi trữ vật. Lần ở Quỷ giới, nàng một pháp khí hệ Thủy khá , hợp với Linh Lan. Ngoài còn luyện vài pháp khí hệ Hỏa cho Văn Dao, hệ Thổ cho Liên thẩm. Ai cũng phần, đợi gặp đưa cũng muộn.

Từ Hành gửi tin nhắc nhở cho Văn Lộ và những khác, cúi đầu bận rộn một hồi lâu, mới trả lời xong tất cả tin nhắn.

May mà tu sĩ chỉ cần động niệm là . Nếu là điện thoại, e rằng nàng gõ chữ cũng gõ đến mỏi tay.

Về phần mấy đứa trẻ còn ở Lạc Nguyên Thành, đương nhiên nàng hề quên. Mười năm trôi qua, bọn trẻ đều lớn, cũng hiện giờ .

Chỉ là Khang Thành là võ giả, thể sử dụng linh cơ. Từ Hành đang định liên lạc nhờ nhà họ Hề giúp đỡ, thì thấy Thẩm Độ giơ giơ linh cơ trong tay.

“Khi Văn Dao bọn họ ở đây, Tương sư vẫn luôn để tâm chăm sóc đám trẻ đó. Trong mấy đứa linh căn, sự chỉ dạy của bắt đầu tu luyện Luyện Khí . Chúng khi rời Ngọc Tiêu Tông thì vẫn luôn trở thành t.ử Ngọc Tiêu, nhưng nhờ linh đan để , tiến độ tu luyện cũng khá .”

“À đúng , còn Tương sư nữa.”

Từ Hành tìm trong danh sách thấy biểu tượng cây sáo, nhưng phát hiện Tương sư từng gửi tin nhắn cho nàng.

Nàng cũng cảm thấy gì lạ. Nàng và sư luôn ở bên , gửi cho sư thì tự nhiên cần gửi thêm cho nàng nữa.

Về chuyện của đám trẻ, Từ Hành tính toán. Đã để chúng chờ suốt mười năm, thể để chúng tiếp tục chờ đợi mãi .

Trước vẫn là Nam Dã chăm sóc bọn trẻ, nàng liền gọi :

“Thay một chuyến tới Lạc Nguyên Thành .”

Trong lòng Từ Hành thực chút áy náy với Nam Dã. Dù cũng khác với ba khế ước thú còn là Yêu tộc, luôn ở trong gian linh thú, ít khi ngoài, thực sự bí bách.

Mười năm bọn họ ở U Minh, với Nam Dã mà cũng tương đương với việc lỡ mất mười năm tu luyện.

“Đợi ngươi trở về, chúng sẽ giải trừ thú khế.”

Thấy Nam Dã hoảng hốt ngẩng đầu lên, Từ Hành lập tức giải thích:

“Đừng lo, đuổi ngươi . Nếu ngươi nguyện ý, thể đổi một phận khác, giúp việc, ?”

Nàng tiếp tục coi Nam Dã là khế ước thú, nhưng điều đó nghĩa là nàng cần . Dù năng lực của thực sự quá hữu dụng.

Nếu Nam Dã , Từ Hành cũng tuyệt đối sẽ ép buộc.

Nam Dã mấp máy môi, dường như gì đó nhưng thốt lời. Một lúc lâu , mới gật đầu:

“Đều theo… ngài.”

Bất kể còn thú khế .

Thẩm Độ rũ mắt gì, chỉ đột nhiên đưa tay kéo tay Từ Hành đặt lên đầu gối , thong thả nghịch ngợm.

Khóe môi Từ Hành khẽ cong lên, gật đầu với Nam Dã. Nam Dã liếc Thẩm Độ một cái, trầm mặc lui xuống.

Đợi Nam Dã rời , Thẩm Độ mới về phía Từ Hành, thấy nàng đầy gian xảo, như thể sớm thấu .

Đầu tai nóng lên, giả vờ nhận ánh mắt ẩn ý , trấn định hỏi:

“Chuyện của bọn họ đều sắp xếp xong . Vậy còn ? Sau dự định gì? Muốn ở Kim Xà Cung ?”

Thẩm Độ Từ Hành vẫn luôn thích bầu khí của Thủy Vân Tiên Đô, liền bổ sung:

“Nếu đến Thủy Vân Tiên Đô, chắc chắn bọn họ cũng sẽ hoan nghênh.”

Thủy Vân Tiên Đô vốn tiếp nhận t.ử Yêu tộc, đối với Từ Hành mà là một lựa chọn tồi.

Thực , với thuật luyện đan và luyện khí của Từ Hành, dù tới nàng cũng đủ tư cách tôn thượng khách. Cho dù là những tông môn bài xích dị tộc, cũng tuyệt đối kết thù với một thiên tài hiếm như .

Thẩm Độ ôn hòa Từ Hành. Bất kể nàng , đều sẽ ở bên nàng.

Sau khi luyện thành Hoàn Hồn Đan, quả thật Từ Hành cân nhắc nơi chốn cho bản . Nàng phận thật sự của , Kim Xà Cung lâu dài.

Tán tu cũng , nhưng nàng thích náo nhiệt, cũng cùng sư một “gia đình”.

Nếu sư tôn mang cả Huyền Kiếm Phong khỏi Ngọc Tiêu Tông, thì chuyện nàng cân nhắc bấy lâu nay, tính khả thi tăng thêm vài phần.

Im lặng một lúc, suy nghĩ của Từ Hành dần lan xa.

t.ử Luyện Khí ở Ngọc Tiêu Tông thật sự thể Trúc Cơ ?

Không .

Phần lớn bọn họ chỉ thiếu một cơ duyên, hoặc chỉ thiếu một viên Trúc Cơ Đan.

Tu sĩ Luyện Khí nhiều nhất chỉ sống một trăm năm mươi tuổi, còn Trúc Cơ thể sống tới ba trăm năm. Với đa tu sĩ, Trúc Cơ mới thực sự là điểm khởi đầu của con đường tu tiên.

Từ Hành từng nghĩ tới việc đổi bộ giới tu chân. ít nhất, trong tông môn của chính nàng, nàng thể để nhiều t.ử hơn chạm tới cái “khởi đầu” .

Nàng luôn rõ, so với tu luyện, nàng càng thích luyện đan và luyện khí hơn. Nhìn những thứ luyện giúp khác, nàng sẽ một cảm giác thỏa mãn.

Có kỹ năng sinh hoạt chỗ dựa, Từ Hành cuối cùng cũng đủ tự tin để suy nghĩ trong lòng

“Ta lập một tông môn.”

 

 

Loading...