Ta Cầm Cục Gạch Đi Phát Hack Cho Cả Thế Giới, Ai Ngờ Lại Thành Vị Cứu Tinh - Chương 163: Con người, mới là chủ thể của văn minh

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:20:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay đó bầu trời bắt đầu vỡ vụn, từng mảnh vỡ rơi xuống, thê mỹ giống như những bông tuyết bay lả tả, giống như những mảnh trang sách thiêu rụi, phơi bày từng đoạn chuyện cũ.

 

Vẻ mặt hư ảnh âm trầm, xung quanh nó, khu vực cốt lõi của Văn Minh Sách bắt đầu tiêu tán, mà ý thức đại diện cho Văn Minh Sách cuối cùng cũng sinh sự tức giận.

 

Trong tay nó, Văn Minh Sách vỡ nát gào thét như điên, mặt đất kiến tạo ngừng sụp đổ, khi vứt bỏ tất cả những thứ cần thiết, hư ảnh khởi động chức năng cốt lõi nhất của Văn Minh Sách.

 

Giáng duy, hấp thụ.

 

Từng sợi xích hắc ám từ trong khe hở của mặt đất vươn , giống như những xúc tu bay lượn, lao cực nhanh về phía cuốn sách úp ngược vòm trời.

 

xiềng xích còn chạm tới cuốn sách, một luồng ánh sáng lạnh lẽo đóng băng giữa trung, tựa như từng cột băng thông thiên triệt địa sừng sững giữa đất trời.

 

Trong những mảnh vỡ bầu trời rơi xuống rào rào, bóng dáng Ngôn Sơ lặng lẽ lao khu vực cốt lõi, trong đồng t.ử run rẩy của hư ảnh, cực tốc tiếp cận.

 

Không hề bất kỳ sự đình trệ nào, khi Khải Mệnh Lục thoát khỏi dị năng của , từng chút lùi bước nào, đ.á.n.h thẳng chỗ hiểm.

 

Trong dòng lũ màu vàng cuồn cuộn, giọng chế nhạo của Ngôn Sơ vang vọng đất trời: “Không chứ, sẽ ai nghĩ đây là trò chơi đ.á.n.h theo lượt đấy chứ!”

 

đang đợi Khải Mệnh Lục định, ngươi đang đợi cái gì?!”

 

Kèm theo sự trào phúng của Ngôn Sơ, lưỡi đao ong ong, đòn tấn công vô địch đến mặt hư ảnh.

 

Khoảnh khắc đó, thác tuyết trắng xóa cuộn trào như thủy triều, từ trong tay Ngôn Sơ, từ dòng lũ nơi chân trời giáng xuống, hướng về phía cốt lõi của Văn Minh Sách, gầm rú lao !

 

Xiềng xích đóng băng hóa thành tro bụi, hóa thành tinh thể băng bay lả tả rơi xuống, sát ý vô tận từ một tia đao quang phun trào , nhe răng múa vuốt bóp c.h.ặ.t cổ họng hư ảnh.

 

“Điều thể nào.”

 

Hư ảnh từng tấc từng tấc đóng băng, nó phẫn nộ gầm thét, nghi ngờ thứ mắt, với tư cách là ý thức thể, thể đóng băng!

 

“Đây là sức mạnh mà Văn Minh Sách ban cho cô, thể siêu thoát khỏi sự kiểm soát của Văn Minh Sách!”

 

Ngôn Sơ gì, chỉ một mực phát động tấn công.

 

Hư ảnh điên cuồng điều động quyền năng của Văn Minh Sách, đối mặt với thể chiến thắng mắt .

 

Phải thừa nhận rằng, nó cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ hãi từng , mắt , quả thực là thể chiến thắng ?

 

Hư ảnh ngẩng đầu lên, trong mắt chỉ bóng dáng khiến kinh hãi .

 

hiểu, tại nó điều động thủ đoạn, đều thể đ.á.n.h chặn , khiến dừng bước.

 

Những mảnh vỡ bầu trời rơi xuống bên cạnh Ngôn Sơ, chân trời sụp đổ, hàng tỷ hồn linh hướng lên , chỉ một ngược , hướng về phía đại địa vô tận, rút đao!

 

Một đao c.h.é.m qua, hư ảnh cảm nhận sự lạnh lẽo vô tận, linh hồn của nó đang từng tấc từng tấc đóng băng, linh hồn… nó cũng thứ

 

Nó vẫn chằm chằm phía , nhưng khóe mắt bắt mảnh vỡ rơi xuống từ bên tai, một thế giới màu xanh lá cây đập mắt, đó là một nền văn minh c.ắ.n nuốt.

 

Nó từng xanh tươi mơn mởn, cuối cùng biến thành một đống đổ nát, màu xanh còn, chỉ còn sự hoang vu.

 

Màu xanh trong mảnh vỡ phai nhạt, sâu trong đại địa hoang vu, một nhóm đang nỗ lực bảo vệ một loài thực vật màu xanh, màu xanh còn sót phía bọn họ giữa một mảnh hoang vu là mong manh nhỏ bé đến .

 

ch.ói lọi đáng quý đến thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-cam-cuc-gach-di-phat-hack-cho-ca-the-gioi-ai-ngo-lai-thanh-vi-cuu-tinh/chuong-163-con-nguoi-moi-la-chu-the-cua-van-minh.html.]

Hư ảnh hiểu, tại thời khắc , nó chú ý đến những thứ từng bận tâm.

 

Nó ngẩng đầu lên, khi Ngôn Sơ, phát hiện cô là một , ở phía xa lưng cô, mấy vẫn luôn giúp cô dọn dẹp chướng ngại vật đường.

 

Du Văn Khâm dùng tốc độ mắt thường thể thấy quét sạch những mảnh vỡ rơi xuống, Tư Không Hữu Minh và Đàm Sinh luôn gia trì trạng thái, Vu Thiên Dật ánh mắt sắc bén, tiếng sáo khó lẫn trong tiếng ong ong của đại địa, chấn nát chướng ngại vật xung quanh.

 

Chử Thanh bạo lực phá hủy xiềng xích vươn về phía Ngôn Sơ, nơi Trần Nhất Quy qua, hàng vạn cây cối sinh trưởng điên cuồng càn quét thứ con đường Ngôn Sơ tiến lên.

 

Nhìn xa hơn nữa, những ký tự màu vàng rủ xuống từ cuốn sách đồng xanh đang hội tụ về phía Ngôn Sơ, bám lưỡi đao của cô, ngưng tụ trong tay cô.

 

Sát ý nồng đậm đó cuối cùng trở thành lưỡi d.a.o sắc bén g.i.ế.c c.h.ế.t nó, thể chống đỡ, thể phản kháng.

 

Con , mới là chủ thể của văn minh…

 

Có một giọng vang lên sâu thẳm trong linh hồn.

 

Vài giây cuối cùng đóng băng, hư ảnh hình thể ngưng tụ cơ thể, một nhân loại vô cùng bình thường.

 

Trong vô mảnh vỡ bầu trời rơi xuống, nó thấy câu chuyện ban đầu.

 

Đó là một nền văn minh cực kỳ phát triển, chiến thắng thiên tai, chiến thắng t.h.ả.m họa vũ trụ, bọn họ bước khỏi hành tinh, đến vũ trụ, xây dựng một nền văn minh vô cùng phồn vinh.

 

bọn họ thể chấm dứt nội chiến, thể kết thúc chiến tranh, rõ ràng ngoại địch, nhưng cuộc tranh đấu ngừng nghỉ dường như cũng bao giờ kết thúc.

 

Đủ loại vấn đề tầng tầng lớp lớp xuất hiện, trình độ khoa học kỹ thuật của bọn họ vô cùng phát triển, thậm chí nghiên cứu công nghệ giáng duy, nhưng những thứ đều thể khiến thứ dừng , văn minh thể tránh khỏi việc đến diệt vong.

 

Nền văn minh phồn hoa trong những cuộc chiến tranh hết đến khác đến sự hủy diệt thể kiềm chế, cuối cùng, những con tuyệt vọng mở Văn Minh Sách, để nền văn minh hết t.h.u.ố.c chữa triệt để hủy diệt.

 

con luôn hai mặt, những đó cam tâm nền văn minh của cứ thế biến mất trong vũ trụ, thế là dùng công nghệ cuối cùng để nó, trí tuệ nhân tạo? Sinh mệnh cơ khí?

 

Gọi thế nào cũng , bọn họ chỉ để nó sở hữu quyền hạn, cùng với nền văn minh tàn tạ đó, dường như chỉ để nó chứng kiến tất cả những chuyện .

 

Lại ngờ tới, Văn Minh Sách vốn dĩ nên trôi dạt trong vũ trụ, hấp thụ năng lượng từ tàn tích văn minh, thậm chí bắt đầu truy tìm khí tức văn minh mục nát.

 

Bắt đầu từ khi c.ắ.n nuốt nền văn minh thứ hai, nó dường như hiểu điều gì đó, bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa sự tồn tại của bản , thế là xua đuổi Văn Minh Sách đón nhận những nền văn minh sắp biến mất đó.

 

Nó nghĩ, đây là ý nghĩa sự đời của nó.

 

thấy những mảnh vỡ , thấy nhiều linh hồn như , nó thể thừa nhận, sự đời của nó, vô nghĩa.

 

Vốn dĩ chỉ là một nhóm sắp c.h.ế.t, để một niệm tưởng, ý nghĩa đặc biệt gì, chỉ là nó luôn thừa nhận sự thật mà thôi.

 

Giây cuối cùng ý thức thể của Văn Minh Sách đóng băng, phản chiếu trong mắt nó, là ánh sáng lấp lánh của hàng tỷ linh hồn, cũng là sự tồn tại mà nó cầu mà .

 

Có lẽ, nền văn minh của nó từng cũng những con dũng cảm như , nhưng cuối cùng vẫn rơi sự hủy diệt, những sẽ về , liệu vết xe đổ , cũng là điều nó thể quan tâm.

 

Ngay từ đầu, từ khi c.ắ.n nuốt nền văn minh thứ hai, sự lựa chọn của nó sai .

 

Cố chấp với ý nghĩa sự tồn tại của bản , cuối cùng đến diệt vong, cố chấp với ý nghĩa sự tồn tại của văn minh, cũng sẽ đến sự hủy diệt.

 

Băng giá đóng băng linh hồn, ý thức thể của Văn Minh Sách lời cuối cùng, giống như sự tỉnh ngộ muộn màng của nền văn minh đó, giống như lời nhắc nhở thiện ý cuối cùng, hoặc hơn thế nữa, là một lời cảnh cáo.

 

“Con , mới là chủ thể của văn minh.”

 

 

Loading...