Ta Bái Nhầm Sư Tôn, Sai Lại Càng Thơm - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-04-18 02:37:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bây giờ am hiểu loại chuyện , một thể thành, cần phiền khác cùng cô.

Căn cứ kinh nghiệm đó mà xem, cần chạy quá xa, sâu ở núi Đệ T.ử Uyển nhiều.

Cách bắt sâu qua mười mấy ngày, nghĩ đến đám sâu ở núi hẳn là sản xuất nhiều con non tươi mới, cô bây giờ thu hoạch một đợt, hẳn là sẽ thu hoạch tệ.

Bạch Miễu tính toán , trực tiếp về phía núi.

Ai ngờ khỏi Đệ T.ử Uyển, một bóng dáng quen thuộc liền lọt tầm mắt của cô.

Đó là... Nguyễn Thành Thù?

Bạch Miễu thiếu niên mặc áo gấm đang bồi hồi ở phía xa, chút hiểu.

Hắn tới đây gì? Giống như loại t.ử Sư tôn yêu thích như , hẳn là sớm chuyển đến Thương Viễn Phong chứ?

Chẳng lẽ là cố ý tới tìm cô tính sổ?

Bạch Miễu Nguyễn Thành Thù cô khó chịu, cô đ.á.n.h với tên , nghĩ nghĩ, quyết định ngày mai núi bắt sâu.

Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, bây giờ vẫn là tạm thời tránh thì hơn.

Bạch Miễu đầu về, bước một chân, lưng đột nhiên vang lên giọng của thiếu niên.

"... Đợi !"

Bạch Miễu giả vờ thấy, tiếp tục về.

"Bạch Miễu, ngươi !"

Được , điểm danh .

Bạch Miễu nhận mệnh xoay , khóe miệng kéo một nụ : "Oa, trùng hợp quá nha."

Thiếu niên mặt cô một áo gấm, ngũ quan tinh xảo, mặt mày xinh , chính là Nguyễn Thành Thù.

"... Không ngờ ở đây cũng thể gặp ngươi." Nguyễn Thành Thù chằm chằm cô, biểu cảm vẫn lạnh lùng như sương, giọng điệu chút tự nhiên vi diệu.

Bạch Miễu: "Báo cáo Nguyễn tiểu thiếu gia, ở ngay đây."

Trên mặt Nguyễn Thành Thù hiện lên vẻ thẹn quá hóa giận: "Không gọi như !"

Bạch Miễu trầm ngâm : "Vậy Nguyễn đại thiếu gia?"

Nguyễn Thành Thù: "Càng !"

Thật khó hầu hạ.

Bạch Miễu trực tiếp chuyển chủ đề: "Nguyễn tiểu thiếu gia tới Đệ T.ử Uyển việc gì ?"

Thế mà gọi như ...

Nguyễn Thành Thù uốn nắn Bạch Miễu, nhưng trả lời vấn đề của cô, đành tạm thời coi như thôi.

"Ta tới tìm ." Giọng điệu chút biệt nữu.

"Ồ." Bạch Miễu gật đầu, nhanh ch.óng nở nụ , "Vậy ngươi từ từ tìm , quấy rầy ngươi nữa, tạm biệt!"

Nói xong, cho một giây một phút phản ứng, tốc độ ánh sáng chuồn mất.

Nguyễn Thành Thù: "..."

Ba bạn của lượt từ hòn non bộ .

"Nguyễn , bạn ngươi tìm, hẳn là chúng chứ?" Một trong đó vỗ lên vai , trêu chọc .

Nguyễn Thành Thù ngờ bọn họ thế mà cũng theo, lập tức hổ biện giải cho : "Ta cũng chỉ mấy bạn các ngươi..."

" đúng đúng, còn một bạn tên là Bạch Miễu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-bai-nham-su-ton-sai-lai-cang-thom/chuong-41.html.]

Nguyễn Thành Thù nháy mắt xù lông: "Nói bậy bạ gì đó!"

"Nguyễn a," Ba lắc đầu thở dài, "Ngươi như ."

Nguyễn Thành Thù: "... Có ý gì?"

"Ngươi cứ thẳng , coi trọng ?"

Khuôn mặt xinh của Nguyễn Thành Thù nhanh ch.óng nhuộm lên màu đỏ mỏng: "Ai, ai sẽ coi trọng loại..."

Hắn "loại" nửa ngày, lăng là lời khó gì, chẳng những thế, hai má còn càng đốt càng đỏ, ngay cả đuôi mắt cũng lộ màu sắc ửng đỏ.

"Mọi đều là em , cần hổ." Ba vỗ vỗ vai , tính kỹ càng , "Yên tâm, việc bọn thạo."

"Nhất định giúp ngươi bắt lấy cô ."

Bạch Miễu về tới chỗ ở, liền thấy Thanh Loan đang đuổi theo Đường Chân Chân chạy khắp sân.

"Bạch Miễu, con chim táo bạo như a!" Đường Chân Chân chạy hét, âm thanh thê t.h.ả.m.

Bạch Miễu: "..."

qua, đưa mấy con sâu nhặt đường cho Thanh Loan: "Vừa bắt, còn nóng hổi đây."

Thanh Loan một cái, lập tức ngừng đuổi theo, dùng tốc độ nhanh như chớp nuốt mấy con sâu xuống.

Đường Chân Chân nhân cơ hội chạy phòng ngủ, chạy gọi Bạch Miễu: "Mau tới đây mau tới đây, đừng để nó đuổi kịp!"

Bạch Miễu: "Không cần , tớ cùng nó đến Thê Hàn Phong."

Thanh Loan tới Đệ T.ử Uyển tìm cô khẳng định là Thẩm Nguy Tuyết hiệu, nó còn đến mức cố ý xuống đây chỉ vì ăn mấy con sâu.

Đường Chân Chân trốn ở trong cửa ló đầu : "Ồ, , nhớ về sớm đấy!"

"Biết ."

Bạch Miễu rửa tay, thuần thục đến bên cạnh Thanh Loan, dùng ánh mắt hiệu cho nó. Thanh Loan ăn sâu xong, tâm trạng tệ, vỗ vỗ cánh, cúi xuống, để cô lên.

Bạch Miễu cảm thấy cũng nên kiếm một con thú cưỡi hoặc công cụ bay, như gặp kẻ thù cũng dễ chạy trốn.

Hệ thống: “Cô thể trực tiếp ngự kiếm ?”

Bạch Miễu: "Ngự kiếm còn học, phiền phức lắm."

Hệ thống: “...”

Thanh Loan nhanh đến Thê Hàn Phong. Bạch Miễu theo nó đến bên hồ nước, thấy Thẩm Nguy Tuyết ở đây, liền thuận tay nhặt một cành cây nhỏ, chọc trong nước hồ, chọc chọc con cá chép gấm đang bơi lội.

Cá chép gấm nháy mắt nổi đóa, một cái diều hâu xoay , hất cho cô một mặt nước.

Bạch Miễu: "..."

Cô yên lặng lau vệt nước mặt, đầu về phía Thanh Loan: "Vẫn là ngươi ."

Thanh Loan đắc ý hừ một tiếng.

"Các ngươi đang chuyện gì ?"

Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng ôn hòa thanh liệt, Bạch Miễu nghiêng mặt qua, thấy Thẩm Nguy Tuyết đang chậm rãi về phía bọn họ.

"Bọn t.ử đang lên án những con cá vong ân phụ nghĩa ." Bạch Miễu lời lẽ chính nghĩa, "Ăn thức ăn cho cá của t.ử, thế mà còn hất mặt cho t.ử xem, một chút lễ phép cũng !"

Thanh Loan cũng gật đầu thật mạnh, qua tích oán sâu với những con cá chép gấm .

"Chúng nó sống mấy trăm năm, cho nên thỉnh thoảng sẽ cậy già lên mặt." Thẩm Nguy Tuyết khẽ, "Chắc hẳn cũng sống mấy năm nữa, con đừng chấp nhặt với chúng nó."

 

 

Loading...