Bạch Miễu: "..."
Nàng qua, đem mấy con sâu nhặt đường đưa cho Thanh Loan: "Vừa bắt, còn nóng hổi đây."
Thanh Loan thoáng qua, lập tức dừng đuổi bắt, lấy tốc độ nhanh như tia chớp đem mấy con sâu nuốt xuống.
Đường Chân Chân thừa cơ chạy phòng ngủ, chạy gọi Bạch Miễu: "Mau tới mau tới, đừng để nó đuổi kịp!"
Bạch Miễu: "Không cần , theo nó Thê Hàn Phong."
Thanh Loan tới Đệ T.ử Uyển tìm nàng khẳng định là Thẩm Nguy Tuyết thụ ý, nó còn đến mức cố ý xuống đây chỉ vì ăn mấy con sâu.
Đường Chân Chân trốn ở trong cửa ló đầu : "Ồ, , ngươi nhớ về sớm một chút!"
"Biết ."
Bạch Miễu rửa tay một cái, thuần thục đến bên cạnh Thanh Loan, dùng ánh mắt hiệu nó. Thanh Loan ăn xong sâu, tâm tình tệ, vỗ vỗ cánh, hạ thấp xuống, để nàng lên.
Bạch Miễu cảm thấy cũng nên kiếm cái tọa kỵ hoặc công cụ phi hành, như gặp kẻ thù cũng dễ chạy trốn.
Hệ thống: “ Cô thể trực tiếp ngự kiếm ? ”
Bạch Miễu: "Ngự kiếm còn học nữa, phiền phức lắm."
Hệ thống: “... ”
Thanh Loan nhanh đến Thê Hàn Phong. Bạch Miễu theo nó tới bên đầm nước, thấy Thẩm Nguy Tuyết ở đây, liền thuận tay nhặt lên một cành cây nhỏ, đưa trong nước hồ, chọc chọc con cá chép gấm đang bơi lội.
Cá chép gấm trong nháy mắt nổi đóa, một cái diều hâu lộn , hất cho nàng một mặt nước.
Bạch Miễu: "..."
Nàng yên lặng lau vệt nước mặt, đầu về phía Thanh Loan: "Vẫn là ngươi ."
Thanh Loan đắc ý hừ một tiếng.
"Các ngươi đang chuyện gì ?"
Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng ôn hòa thanh liệt, Bạch Miễu nghiêng mặt sang, thấy Thẩm Nguy Tuyết đang chậm rãi về phía bọn họ.
"Chúng đang lên án những con cá vong ân phụ nghĩa ." Bạch Miễu nghĩa chính ngôn từ, "Ăn thức ăn cho cá của , thế mà còn vung sắc mặt cho xem, một chút lễ phép cũng !"
Thanh Loan cũng nặng nề gật đầu, qua cùng những con cá chép gấm tích oán sâu.
"Chúng nó sống mấy trăm năm, cho nên thỉnh thoảng sẽ cậy già lên mặt." Thẩm Nguy Tuyết khẽ, "Nghĩ đến cũng sống mấy năm nữa, ngươi đừng chấp nhặt với chúng nó."
Mấy trăm năm?
Bạch Miễu lập tức thu liễm: "Không chấp nhặt, chấp nhặt."
Thẩm Nguy Tuyết tầm mắt rũ xuống, rơi trường kiếm bên hông nàng.
"Thanh kiếm dùng còn quen ?"
Bạch Miễu sờ sờ vỏ kiếm: "Vẫn dùng qua ."
Thẩm Nguy Tuyết dừng một chút, ngữ khí mang theo chút cân nhắc: "Ta thể hỏi ngươi, ngày đó vì chọn thanh kiếm ?"
Bạch Miễu thẳng thắn : "Là Liễu Thiều bảo chọn."
Quả nhiên là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-bai-nham-su-ton-sai-lai-cang-thom/chuong-40.html.]
Thẩm Nguy Tuyết mâu quang khẽ động, đáy mắt hiện lên vẻ hiểu rõ.
"Hắn Miên Sương và Thùy Vụ là hai thanh kiếm nhất trong Kiếm Các, lấy một thanh, đương nhiên thể đem thanh còn để cho khác." Phát ngôn của Bạch Miễu hề chính phái, "Hơn nữa Miên Sương cũng phù hợp thẩm mỹ của , còn thích."
"Nói cách khác," Thẩm Nguy Tuyết ngước mắt nàng, "Ngươi cũng Miên Sương và Thùy Vụ là đối kiếm?"
Bạch Miễu chớp mắt một cái: "Đối kiếm?"
Đó là cái gì?
Thẩm Nguy Tuyết thấy nàng vẻ mặt mờ mịt, nhẹ giọng giải thích: "Hai thanh kiếm xuất từ tay cùng một vị chú kiếm sư, cùng lò mà đúc, vốn là một đôi."
Bạch Miễu: "Còn tầng quan hệ ?"
Thẩm Nguy Tuyết nàng một cái: "Liễu Thiều cho ngươi ?"
Người trong cuộc Liễu Thiều cũng sự phỏng đoán của Kiếm Tôn đối với .
Hắn chỉ từ chỗ Chưởng môn Miên Sương và Thùy Vụ là hai thanh kiếm kẻ tám lạng nửa cân, về phần chuyện kiếm đôi, Chưởng môn cũng cùng cho .
Hắn thuần túy là để kiếm rơi tay khác, trong mắt , hai thanh kiếm nhất nên là của và Bạch Miễu.
mà trong lòng Thẩm Nguy Tuyết, từ "một bạn kết giao mật thiết với Bạch Miễu" biến thành " đàn ông xa ý đồ lừa gạt Bạch Miễu". Bất tri bất giác, điểm ấn tượng của trong lòng Kiếm Tôn, cũng từ con đơn vị vốn cao trực tiếp rớt thành âm.
Bạch Miễu đang khoe khoang kiếm mới của với Liễu Thiều, hai thiếu niên mặt mày hớn hở, qua khá là cao hứng.
Thẩm Nguy Tuyết một lát, rũ mắt, lông mi dài rậm như cánh bướm rủ bóng mắt.
Thôi, vẫn là qua mấy ngày nữa nhắc nhở .
Bạch Miễu đối với Miên Sương yêu thích buông tay, trở về Đệ T.ử Uyển tiếp tục khoe khoang. Mãi đến hai ngày , Đường Chân Chân nhịn đuổi cô khỏi phòng ngủ, cô mới yên tĩnh .
"Cho dù ghen tị với Miên Sương thế nào, cũng lay chuyển sự sủng ái của tớ đối với nó." Sau khi trở phòng ngủ, Bạch Miễu ôm kiếm, thề son sắt .
Đường Chân Chân bộ đuổi : "Còn sân hóng gió đúng ?"
Bạch Miễu: "..."
Cô lập tức ném kiếm lên giường, bên trải chăn đệm buổi trưa phơi, trường kiếm rơi lên, phát một chút tiếng vang.
Trình Ý hai , nhịn khẽ: "Không ngờ Bạch Miễu của chúng bây giờ cũng thành kiếm si ."
"Không, tớ chỉ đơn thuần thích thanh kiếm thôi." Bạch Miễu nghiêm trang , "Nếu là mộc kiếm đó, cho dù các trả ngược linh thạch cho tớ, tớ cũng khinh thường mang theo ."
Đường Chân Chân tin: "Thật ? Trả ngược cũng cần?"
Bạch Miễu sờ sờ cằm: "Nể mặt , cũng thể cân nhắc..."
Đường Chân Chân: "Thôi cô nương!"
Ba ồn ào nhốn nháo, Bạch Miễu đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Nên chuẩn "cống phẩm" cho Thanh Loan .
Hệ thống: “... còn tưởng cô cuối cùng cũng nhớ tới công việc chính của chứ.”
"Cho Thanh Loan ăn cũng là công việc chính của ."
Bạch Miễu nhanh chậm uống xong , chào hỏi Đường Chân Chân, Trình Ý hai , liền cầm kiếm, một ngoài bắt sâu.