Ta Bái Nhầm Sư Tôn, Sai Lại Càng Thơm - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-04-18 02:36:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Nguy Tuyết: "Tình huống gì?"
Bạch Miễu thành thật trả lời: "Tuyển Kiếm Hội."
Thẩm Nguy Tuyết suy tư một chút, hiểu ý của cô.
Phù Tiêu Tông hàng năm đều sẽ tổ chức Tuyển Kiếm Hội trong các t.ử mới nhập môn, dùng cái để khích lệ lòng , điều động tính tích cực, đồng thời tuyển chọn nhân tài ưu tú.
Bạch Miễu cũng là t.ử mới nhập môn năm nay, tự nhiên cũng tham gia.
"Con tham gia ?" Thẩm Nguy Tuyết nghĩ nghĩ, "Nếu , thể bảo bọn họ gạch tên con ."
Bạch Miễu , nháy mắt mở to hai mắt.
Còn chuyện như ?
Không đúng đúng, cô đều chấp nhận lời khiêu chiến của khác , thể lâm trận bỏ chạy chứ?
Huống hồ cô luyện cũng luyện , nếu cuối cùng lên sân khấu, công sức bỏ trong thời gian chẳng là uổng phí .
Bạch Miễu lắc đầu: "Không , t.ử tham gia."
Thẩm Nguy Tuyết chút kinh ngạc.
Hắn còn tưởng rằng cô quen an nhàn, sẽ theo bản năng bài xích loại hoạt động .
"Có khiêu chiến với t.ử..." Bạch Miễu giải thích , "Hắn dọa đ.á.n.h bại t.ử, để ý thức thu nhận t.ử đồ là quyết định sai lầm cỡ nào..."
Thẩm Nguy Tuyết chớp mắt, đang định mở miệng, Bạch Miễu đột nhiên giảo hoạt.
"Cho nên t.ử đ.á.n.h bại , để ý thức bản ngu xuẩn cỡ nào."
Lời đột nhiên nữa, Thẩm Nguy Tuyết cô, ánh mắt d.a.o động.
"Đây chính là lý do con luyện kiếm?"
"Ừm... cũng là ." Bạch Miễu ngại ngùng , "Còn một chút nguyên nhân về mặt mũi? Dù bây giờ đều t.ử là t.ử của , nếu t.ử thua quá t.h.ả.m, chẳng là mất hết mặt mũi của ."
Hóa là sợ mất mặt .
Trong đôi mắt màu hổ phách của Thẩm Nguy Tuyết nổi lên ý nhàn nhạt.
"Vậy những ngày con tới, cũng là vì bận rộn luyện kiếm?"
Bạch Miễu gật đầu: " ạ, nền tảng của t.ử kém, nếu luyện nhiều, e là ngay cả Chu Thận cũng đ.á.n.h ."
Thẩm Nguy Tuyết: "Chu Thận?"
"Chính là cái tên ngốc đó t.ử ."
Bạch Miễu dùng từ chút khách khí, Thẩm Nguy Tuyết xong cũng giận.
Hắn : "Hắn nền tảng kém, vốn dĩ bằng con."
"Đệ t.ử ." Bạch Miễu bình tĩnh, "Đệ t.ử cũng chỉ là khiêm tốn một chút thôi."
Thẩm Nguy Tuyết: "..."
Tầm mắt khẽ dời, thấy trán cô còn những giọt mồ hôi lấm tấm, ánh trăng chiếu , ướt sũng phiếm quang.
"Siêng năng luyện tập là chuyện , nhưng quá mức lao lực cũng . Đến lúc đó mệt hỏng thể, ngược lẫn lộn đầu đuôi."
Thần sắc Thẩm Nguy Tuyết bình tĩnh mà ôn nhu.
"Về nghỉ ngơi , ngày mai dạy con kiếm quyết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-bai-nham-su-ton-sai-lai-cang-thom/chuong-28.html.]
Ngày mai dạy cô kiếm quyết?
Bạch Miễu chút ngoài ý : "Còn mười ngày nữa là đến Tuyển Kiếm Hội , bây giờ học còn kịp ạ?"
"Kịp." Thẩm Nguy Tuyết tiến lên, nắm lấy tay cô, " đó, con dưỡng tinh thần ."
Ý tứ chính là, bảo cô mau về ngủ, bớt ở chỗ múa may lung tung.
Bạch Miễu còn vui vẻ.
Thẩm Nguy Tuyết bây giờ dạy cô kiếm quyết chẳng khác nào khi thi học bá dạy kèm riêng, tuy rằng hành vi đối với các thí sinh khác dường như công bằng lắm, nhưng cô mới mặc kệ, cũng gian lận tại chỗ, dù cuối cùng thể khiến cô thắng Nguyễn Thành Thù là .
Cô chính là khác đắc ý mặt .
"Vâng." Bạch Miễu ngoan ngoãn theo Thẩm Nguy Tuyết về, đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Cái đó, Sư tôn, t.ử tắm rửa..."
Vừa cô luyện thời gian dài như , ít mồ hôi. Tuy rằng thể dùng Tịnh Trần Quyết sạch sẽ, nhưng cô quen tắm rửa mỗi ngày, đột nhiên tắm, chỉ sợ ngủ cũng ngon.
Thẩm Nguy Tuyết : "Sau nhà tre suối nước nóng, lát nữa để Thanh Loan đưa con ."
Tuyệt vời, tắm suối nước nóng!
Bạch Miễu nháy mắt tỉnh táo.
Sau khi trở nhà tre, Thẩm Nguy Tuyết lấy một ngọn đèn lưu ly cho Bạch Miễu. Bạch Miễu xách đèn lưu ly, do Thanh Loan dẫn đường, qua con đường nhỏ quanh co phía nhà tre, tới bên suối nước nóng.
Bốn phía suối nước nóng là một vòng rừng trúc xanh biếc, núi đá bao quanh, sương mù lượn lờ, hoa quỳnh trong đêm tối phiếm ánh sáng oánh oánh.
Bạch Miễu kịp chờ đợi xuống nước, trong gió đêm thổi từ từ, ngâm trong nước nóng thoải mái dễ chịu.
Chỗ của Sư tôn thật nha.
Nếu thể chuyển tới đây thì , cô nghĩ.
Như cô thể ngày nào cũng ngâm suối nước nóng.
Sáng sớm hôm , Bạch Miễu tiếng kêu của Thanh Loan đ.á.n.h thức.
Cô vốn ngủ thêm một lát, nhưng mở mắt, liền thấy ánh nắng chút ch.ói mắt ngoài cửa sổ chiếu thẳng .
Khá lắm, mặt trời đều lên cao thế !
Cô lập tức rời giường, mặc quần áo t.ử tế, nhanh ch.óng rửa mặt xong liền lao khỏi nhà tre.
Thẩm Nguy Tuyết đợi bên bờ suối, thấy cô , gương mặt thanh tú đạm mạc nổi lên một chút ý .
"Tối qua ngủ ngon ?"
Bạch Miễu theo bản năng ngáp một cái, nhanh ch.óng nén xuống: "Rất , là chút quá ..."
Thế mà ngủ đến bây giờ mới tỉnh, đặt bình thường cô ít nhất luyện kiếm một canh giờ .
Thẩm Nguy Tuyết cô chút ảo não, thế là vẫy tay với cô: "Lại đây."
Bạch Miễu cầm mộc kiếm qua, Thẩm Nguy Tuyết từ trong tay áo lấy một giấy to bằng bàn tay. Người giấy nhẹ nhàng rơi xuống đất, trong nháy mắt hóa thành một kiếm khách bịt mặt trắng bệch.
Thẩm Nguy Tuyết : "Tiếp theo hãy coi là đối thủ của con, so kiếm với ."
Bạch Miễu kinh ngạc kiếm khách bịt mặt giơ lên thanh kiếm cũng trắng bệch giống nó, giống như giấy dán , ánh nắng chiếu , phiếm lên phong mang lạnh lẽo sắc bén.
Cảm giác còn dọa hơn kiếm thật.
Bạch Miễu tập trung tinh thần, nhanh ch.óng xuất kiếm. Động tác của kiếm khách bịt mặt linh hoạt giống như thật, sẽ căn cứ kiếm thế của cô mà đưa các loại phản ứng, Bạch Miễu thần quán chú, đ.á.n.h mười mấy hiệp mới đ.á.n.h bay thanh kiếm giấy trong tay nó.