Hắn nửa câu, Bạch Miễu đột nhiên che ô từ trong mưa chạy tới.
"Sư tôn, ngài nhanh quá!"
Bạch Miễu dừng bên cạnh Thẩm Nguy Tuyết, thở hổn hển, trong lòng còn ôm chiếc áo choàng mỏng màu xanh đen .
Sư, sư tôn?
Chu Thận tức thì c.h.ế.t lặng, Phong Thanh vẫn luôn cúi đầu thuận mắt cũng kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy Kiếm Tôn đại nhân cao thể với đang khẽ vuốt lưng thiếu nữ, giọng điệu ôn hoà dịu dàng: "Xin , quên mất ngươi ở phía ."
Chu Thận: "?"
Hắn kinh ngạc đến nên lời, lúc bên hông đột nhiên Phong Thanh thúc một cái, đột nhiên đau nhói, đầu trừng mắt .
Phong Thanh hạ thấp giọng: "Tình hình gì đây? Không ngươi cô là gian tế ?"
Chu Thận nghiến răng: "Ta !"
Với phận của cô , với tư chất của cô , thể trở thành đồ của Kiếm Tôn...
Lúc Bạch Miễu cũng phát hiện Chu Thận và Phong Thanh đang sừng sững như hai cây cột ở đây, cô lộ vẻ kinh ngạc, : "Chu , ở đây?"
Cái gì gọi là " ở đây", cô một phế vật vô dụng còn thể ở đây, chẳng lẽ Chu Thận xứng xuất hiện ở đây ?
Chắc chắn là kẻ mê hoặc Kiếm Tôn, lấy danh nghĩa cho chim ăn để lừa gạt lòng tin của Kiếm Tôn...
Chu Thận tâm thái mất cân bằng, tức thì thẹn quá hoá giận, lớn tiếng phẫn nộ với Thẩm Nguy Tuyết: "Kiếm Tôn đại nhân, kẻ gian mà t.ử chính là ! Đệ t.ử nhiều chứng kiến cô tự tiện xông Tê Hàn Phong, cử chỉ đáng ngờ, lén lén lút lút, còn khéo léo lươn lẹo, hành vi hạ tiện như , chắc chắn ý !"
Hô, dối như cuội, ngay cả cô cũng sắp tin .
Bạch Miễu mặt đầy vô ngữ, đang định phản bác , Thẩm Nguy Tuyết đột nhiên giơ tay áo, ngăn cô .
Hắn cúi mắt xuống Chu Thận, : "Bạch Miễu vốn là t.ử của Tê Hàn Phong , chuyện tự tiện xông ?"
Bình tĩnh xa cách, chút gợn sóng.
Nghe tai Chu Thận, như sét đ.á.n.h giữa trời quang, sấm nổ đất bằng.
Lại... thật sự là đồ của Kiếm Tôn?!
Hắn kinh hãi vạn phần, "phịch" một tiếng quỳ xuống.
Xong , Kiếm Tôn tức giận .
Nghĩ cũng , đồ của đường đường Kiếm Tôn, coi là gian tế thì thôi, còn nhiều như mặt bản tôn, chuyện đổi là sư phụ nào cũng sẽ vui.
Chọc ai chọc, chọc giận Kiếm Tôn.
Con đường tu đạo của , e là dừng ở đây .
Phong Thanh một bên, căng cứng, dám lên tiếng.
Chỉ Thẩm Nguy Tuyết hỏi: "Sư tôn của ngươi là ai?"
Phong Thanh , Kiếm Tôn e là sẽ trách tội đến trưởng lão, vì vội vàng : "Kiếm Tôn đại nhân, việc đều là lời một phía của Chu Thận, sư tôn cũng là lo lắng cho an nguy của ngài, chi tiết trong đó cũng ..."
"Việc tự định đoạt, ngươi chỉ cần cho là ai là ." Thẩm Nguy Tuyết nhàn nhạt cắt ngang .
"Cái ..." Phong Thanh do dự về phía Chu Thận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-bai-nham-su-ton-sai-lai-cang-thom/chuong-18.html.]
Chỉ thấy Chu Thận đang quỳ đất, thần tình hoảng hốt, mặt như tro tàn.
Tên ngu ngốc thành sự đủ bại sự thừa !
Phong Thanh hận thù trừng một cái, cứng rắn : "... Là Huyền Hư trưởng lão."
"Ta ." Thẩm Nguy Tuyết phất tay áo xoay , giọng tan trong mưa mù, "Các ngươi về ."
Phong Thanh cúi thật sâu hành lễ: "Vâng... t.ử xin cáo lui."
Trên đường về nhà tre, Bạch Miễu yên tĩnh.
Thẩm Nguy Tuyết nghiêng mắt cô, phát hiện vẻ mặt cô vẫn như thường, dường như chuyện ảnh hưởng.
"Ngươi tức giận ?" Hắn hỏi.
Lại phỉ báng cô như , theo dõi cô, còn cô là gian tế của Ma Đạo.
Nếu tin những lời đó, hậu quả của cô chắc chắn thể tưởng tượng nổi.
"Hửm?" Bạch Miễu đang những giọt mưa vành ô, Thẩm Nguy Tuyết hỏi, đột nhiên mặt , "Không tức giận ạ."
"Tại ?" Thẩm Nguy Tuyết chút tò mò.
"Nếu tại ..." Bạch Miễu nghĩ một lát, đương nhiên , "Bởi vì quá ngu ngốc mà."
Thẩm Nguy Tuyết : "Kẻ ngu ngốc mới đáng sợ."
" kẻ ngu ngốc lừa sư tôn." Bạch Miễu giọng điệu nhẹ nhàng, "Sư tôn đối với như , nhất định sẽ tin lời bậy của ."
Thẩm Nguy Tuyết khẽ ngẩn , khỏi cô thêm một cái.
" , sư tôn," Bạch Miễu đột nhiên nhớ điều gì, "Ngài lên đây? Là vì tiếng kêu của Thanh Loan ?"
đầu tiên cô lên Tê Hàn Phong, Thẩm Nguy Tuyết dường như , ít nhất là lúc đó khi thấy cô, vẻ kinh ngạc mặt giống như giả vờ.
Thẩm Nguy Tuyết gật đầu: "Thanh Loan thể thấy mỗi đến gần Tê Hàn Phong, và tự phán đoán cần báo cho ."
Bạch Miễu: "..."
Còn thể tự phán đoán? Nó phán đoán thế nào? Xem tướng mặt ?
Thấy vẻ mặt hồ nghi của Bạch Miễu, Thẩm Nguy Tuyết khẽ : "Nếu là tu vi thấp, trong mắt nó uy h.i.ế.p, cũng cần thông báo."
Ý là... tu vi của cô thấp đến mức ngay cả Thanh Loan cũng thèm để ý?
Bạch Miễu cảm thấy chút vui. Tu vi của Chu Thận cũng cao hơn cô bao nhiêu, cho dù cùng lợi hại, cũng thể uy h.i.ế.p đến Thẩm Nguy Tuyết , cần đặc biệt thông báo ?
Dường như suy nghĩ trong lòng cô, Thẩm Nguy Tuyết bổ sung một câu: "Ngoài , Thanh Loan còn thể dò xét đến địch ý ."
Bạch Miễu: "Ý của ngài là, Chu Thận mang theo địch ý lên đây?"
Thẩm Nguy Tuyết mỉm gật đầu, Thanh Loan đang lượn vòng trung phát một tiếng kêu trong trẻo hưởng ứng.
Thì là , xem Thanh Loan cũng bản lĩnh.
Bạch Miễu gật đầu, chuyển ý, đột nhiên nhận chỗ nào đó đúng.
Đợi , chẳng là , đầu tiên cô đến đây, Thanh Loan cô địch ý, nhưng vẫn đuổi theo mổ cô mười mấy cái...