Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Suối Tiên Trong Mơ - Chương 70

Cập nhật lúc: 2024-12-27 20:01:08
Lượt xem: 59

Mọi người trong phòng ăn đều không nhịn được mà liếc mắt qua bánh nhân tương thịt * kia một chút, ngày thường trù phòng rất ít khi làm món này.

 

* bánh nhân tương thịt : tương nhục bính

 

Cho dù làm bánh nhân tương thịt cũng biến đổi đi một chút, bớt một ít thịt bên trong đi và cho thêm tôm nõn bóc vỏ vào, khi mang lên bàn ăn thì luôn cắt thành miếng nhỏ cho chủ tử dễ dùng.

 

Bánh này vừa to vừa dày, một cái bánh nhân tương thịt to bằng lòng bàn tay như vậy, bề mặt lớn như vậy, thịt bên trong cũng đầy từng miếng từng miếng, bình thường đều sẽ không đặt lên bàn chủ tử như vậy.

 

Lại còn có mùi hương đậm như vậy.

 

Mùi tương thịt bay khắp nơi.

 

Lúc này kỳ thật còn chưa tới bữa tối, hai vị công tử đại phòng và nhị phòng còn chuẩn bị một số đồ đạc để ngày mai tới trường thi.

 

Tống Ngọc Bách ngửi thấy mùi tương thịt, bụng sôi lên ùng ục một tiếng.

 

Hắn cũng không xấu hổ, từ từ lấy một cái bánh nhân tương thịt ăn.

 

Bánh nhân tương thịt này thật sự rất to.

 

To gần bằng khuôn mặt hắn, lại dày, cắn vào một miếng, vị thịt và vỏ bánh hòa quyện với nhau, thịt ở bên trong có cả nạc cả mỡ, cắn một miếng nước đã chảy ngập ra, miệng đầy tiên hương.

 

Tống Ngọc Bách run run.

 

Hắn không nghĩ mùi vị của bánh nhân tương thịt này lại ngon đến thế, không phải cái vị như ngày trước từng nếm.

 

Tống Ngọc Bách ăn nhanh hơn, cắn mười miếng lớn đã ăn sạch cái bánh nướng to như vậy.

 

Cuối cùng còn l.i.ế.m sạch nước thịt dính ra trên tay .

 

Làm cho Cao thị và Tống Kim Phong đều nuốt nước miếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/suoi-tien-trong-mo/chuong-70.html.]

 

Tống Kim Phong ho một tiếng, răn dạy trưởng tử, “Ngươi cũng không ngại dọa người! Nào có ai ăn như vậy, ăn phải nhã nhặn, nhai kỹ nuốt chậm, dáng vẻ không giống như ngươi hai ba miếng đã nuốt, còn làm trò thô lỗ trước mặt Tam muội của ngươi như vậy. . . . . .”

 

Tống Ngọc Bách lười phản ứng cha hắn, hỏi Xu Xu, “Phòng bếp nhà ngươi đổi đầu bếp sao ?”

 

Xu Xu lắc đầu, nhu thuận nói: “Đại huynh, không đổi đầu bếp, đây là do muội từng làm ở thôn Thủy Hương, muội nói với Liêu sư phụ, Liêu sư phụ liền làm ra.” Trên thực tế trong lúc nàng nhồi nhân thịt còn nhỏ thêm nước cam lộ hương vị đương nhiên là ngon hơn.

 

Liêu sư phụ là đầu bếp của Nhị phòng.

 

Tống Ngọc Bách nhíu mày, “Ngươi ở cái chỗ bỏ đi đó còn phải làm đồ ăn?”

 

“Đương nhiên phải làm.” Xu Xu không cho là đúng, “Ở nông thôn nữ tử không đáng tiền, hai ba tuổi cũng đã phải ra đồng giúp người nhà làm nông.” Nàng giống như nhớ tới chuyện gì thương tâm, mắt có chút đỏ, giọng nói cũng nhỏ đi nhiều, “Bánh nhân tương thịt như vậy cũng chỉ bọn họ được ăn, cũng không cho muội ăn. . . . . .”

 

Tống Ngọc Bách nghe xong lời này quả thực nổi trận lôi đình, cô nương phủ Quốc Công bọn họ còn bị đối đãi như vậy.

 

“Bọn họ ngay cả bánh nhân tương thịt cũng không cho ngươi ăn? Cái gia đình súc sinh gì vậy.” Tống Ngọc Bách càng tỏ ra chán ghét Tống Ngưng Quân, đoạt đi vị trí thiên kim tiểu thư chân chính của phủ Quốc Công, làm hại Xu Xu ở ở nông thôn mười ba năm qua chịu khổ, nàng ta lại ở phủ Quốc Công ăn ngon mặc đẹp, nuông chiều từ bé, từ nhỏ đã ăn hết sơn trân hải vị, vây cá tổ yến.

 

Ngay cả Tống Kim Phong và Cao thị nghe xong cũng thấy tức giận.

 

Lần này ngay cả trưởng tử nói lời thô tục cũng không răn dạy, huyết mạch phủ Quốc Công ở bên ngoài chịu khổ, người giả lại vào nhà bọn họ hưởng phúc.

 

Xu Xu không muốn nhắc lại chuyện trước kia, nhỏ giọng hỏi, “Đại huynh, huynh thích bánh nhân tương thịt này không? Nếu huynh thích, muội bảo Trân Châu Linh Lung lấy cho huynh một ít, phòng bếp làm rất nhiều, buổi tối chúng ta cũng ăn cái này.”

 

Thôi thị nghe Xu Xu nói ở thôn Thủy Hương bánh nhân tương thịt cũng không được ăn, trong tim đau muốn chết, lệnh cho Liêu sư phó làm nhiều một chút, buổi tối Nhị phòng cũng ăn cái này.

 

“Ăn, ngươi bảo cho Trân Châu Linh Lung bưng lại đây đi.” Tống Ngọc Bách cũng không khách khí, nhưng trong lòng vẫn nhớ kỹ chuyện của Tam muội, nghĩ sau này ra bên ngoài tìm thấy cái gì ngon đều sẽ mang về cho Tam muội một phần, Tam muội thật sự đáng thương, nếu có có thể, hắn còn muốn chỉnh đốn Tống Ngưng Quân.

 

Cao thị đau lòng Xu Xu, lôi kéo Xu Xu nói chuyện một lát rồi mới để nàng rời đi.

 

Trên đường trở về Nhị phòng, Trân Châu và Linh Lung vẫn còn có chút mộng, mới vừa rồi chủ tử nói chuyện cũng không tránh các nàng.

 

Không phải chủ tử ở nhà cũ dưỡng bệnh sao? Sao lại nói ở thôn Thủy Hương, ngay cả bánh nhân tương thịt cũng không được ăn, còn phải làm việc nhà nông làm việc vặt trong nhà?

Loading...