Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Suối Tiên Trong Mơ - Chương 123

Cập nhật lúc: 2024-12-31 11:19:34
Lượt xem: 45

Thậm chí có khi gấp gáp đến mức chưa kịp để cho tỳ nữ ôm hắn rời khỏi trước…

 

Từ nhỏ hắn đã thông minh, một tuổi đã có thể nhớ rõ rất nhiều chuyện.

 

Hai tuổi đã hiểu rất nhiều chuyện, bởi vậy hắn không thích nói chuyện, phụ vương và tất cả mọi người nghĩ rằng hắn bị chậm phát triển.

 

Lại không biết hắn là vì chuyện này.

 

Thỉnh thoảng lúc Trắc Phi cùng thái giám kia hoan hảo, thái giám kia vẫn rất lo lắng hỏi: “Nương nương, lỡ như thế tử nói ra thì làm sao đây?”

 

Trắc Phi kia cười lạnh: “Nó chỉ là một đứa bé miệng còn hôi sữa thì biết cái gì, nếu dám nói ra ta sẽ cắt đầu lưỡi nó.” Trắc Phi ôn nhu hiền thục trước mặt mọi người cũng chỉ là một tiện nhân dâm đãng ác độc.

 

Đợi đến lúc hắn hai tuổi, ngược lại Trắc Phi cũng biết né hắn ra.

 

Sau đó tuổi tác lớn dần, phụ vương đăng cơ, vào hoàng cung sống, Trắc Phi kia cũng vì có công chăm sóc hắn nên được phong làm Quý Phi.

 

Ngoài mặt vị Quý Phi này đối xử với hắn rất tốt.

 

Chờ lúc hắn lớn hơn nữa, hắn nghĩ cách g.i.ế.c c.h.ế.t vị Quý Phi và kẻ thân mật với bà ta.

 

Dù như vậy, nhưng những chuyện hắn nhìn thấy thở bé vẫn trở thành cơn ác mộng của hắn, thỉnh thoảng hắn vẫn mơ thấy.

 

Cũng bởi vậy, hắn chán ghét nữ tử, chứ đừng nói đến chuyện làm mấy việc này.

 

Nhưng hôm nay hắn lại nằm mơ thấy hắn cùng với Tam cô nương Tống gia…

 

Đầu mày Thục Vương giãn ra, cả đêm không thể nào ngủ tiếp được nữa.

 

… …

 

Mấy ngày sau đó, ngày nào Xu Xu cũng qua bên sư phụ hỗ trợ.

 

Có vài trường hơp bị thương rất nghiêm trọng, mấy ngày trước vẫn còn hôn mê bất tỉnh, uống thuốc liên tục mấy ngày mới tỉnh lại, vết thương quá nặng, phải ở lại chỗ sư phụ mới được.

 

Mỗi ngày Xu Xu đều sắc thuốc cho họ, đến rằm tháng giêng, ba vị này mới thoát khỏi nguy hiểm, nhưng phải tiếp tục trị liệu nên vẫn không thể rời khỏi y quán của sư phụ, những người còn lại có vết thương xem như đỡ hơn chút đã mang theo thuốc uống và thuốc mõ về nhà, chỉ cần mỗi ngày uống thuốc bôi thuốc mỡ rồi tịnh dưỡng là được.

 

Mấy ngày nay Xu Xu cũng rất bận, bận đến mức quên cả chuyện gặp gỡ Thục Vương hôm đêm hoa đăng.

 

Thực ra nàng có muốn nghĩ nhiều cũng vô dụng, nàng không thể tùy tiện để cho mẫu thân tìm cho mình một nhà để gả vào, thà rằng cứ im lặng xem xét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/suoi-tien-trong-mo/chuong-123.html.]

Nói không chừng chỉ là nàng tự mình đa tình.

 

Cũng vì trận hỏa hoạn kia mà bầu không khí trong kinh thành có vẻ nặng nề, đều không có không khí của năm mới.

 

Chuyện nàng được vua Thuận Hòa ban thưởng cũng lan truyền khắp kinh thành, có người nói nàng vận khí tốt, đi tìm Phục thần y trước, công lao này cũng không quá liên quan đến nàng.

Đương nhiên, những lời này cũng chỉ là nói nhỏ, dù sao ngay cả hoàng đế cũng phải khen ngợi nàng.

 

Thực ra có không ít người đang ngóng chờ truyện cười của nàng và Phương Châu Châu, vì hơn hai tháng nay, Phương Châu Châu từ chối mọi lời mời của mọi người.

 

Ngay cả năm mới cũng chưa ra khỏi cửa, ngược lại Tiết thị vẫn xã giao bình thường, có người hỏi Châu Châu thế nào, Tiết thị liền cười cười, nói không tồi, biểu cảm nhìn không thể hiện quá nhiều cảm xúc.

 

Vì thế những người này ngầm thừa nhận Châu Châu ở nhà uống thuốc của Tam cô nương Tống gia sắc mặt vàng vọt như nghệ nên không dám ra ngoài gặp người.

 

Xu Xu cũng mặc kệ việc này, nàng và Châu Châu cũng đã lâu ngày không gặp.

 

Nhưng năm trước có gặp qua Châu Châu, Châu Châu rất ổn, hơi gầy, sắc mặt cũng hồng nhuận trắng nõn hơn so với trước đây, khí sắc rất tốt.

 

Đến đầu tháng hai, trời đông giá rét qua đi, vạn vật hồi sinh, cành cây bị tuyết đọng đè nén suốt cả mùa đông nảy ra mầm nhỏ màu xanh nhạt.

 

Khắp nơi bừng bừng sức sống, cũng vơi bớt đi đau xót của trận hỏa hoạn vào đầu năm mới kia.

 

Những người bị thương trong vụ hỏa hoạn kia, dù lúc được đỡ ra ngoài chỉ còn một hơi thở thoi thóp, đều được cứu sống lại, cũng xem như là hiếm thấy rồi.

 

Trong đó có mấy người ngay cả Phục thần y cũng không ôm hi vọng, nhưng vẫn nhận trị bệnh, hiện tại cũng gần như đã có chuyển biến tốt đẹp lên rồi.

 

Nhưng bị thương quá nghiêm trọng, chắc chắn vẫn phải tiếp tục điều trị sau này.

 

May mà không còn bận rộn như trước, Xu Xu cũng tranh thủ thở phào nhẹ nhõm.

 

Hơn nữa ngày hôm sau là ngày Huệ An quận chúa cập kê, cố ý mời hoàng thân quốc thích và người nhà trâm anh hiển quan đến tham gia.

 

Trước đó vài ngày Phủ Định Quốc Công cũng nhận được thiếp mời.

 

Huệ An quận chúa và Phủ Thành Nghị Hầu cũng không quá thân thiết, nhưng vẫn cố ý mời Phủ Thành Nghị Hầu, thậm chí cố ý chỉ rõ Tiết thị mang theo Phương Châu Châu đến tham gia.

 

Ý này không cần nói cũng biết, là muốn xem truyện cười của Xu Xu và Châu Châu.

 

Huệ An quận chúa là nữ nhi của Vinh Xương công chúa, Vinh Xương công chúa lại là hoàng muội của vua Thuận Hòa, quan hệ như vậy, trong kinh thành Huệ An quận chúa gần như là được nuông chiều mà lớn lên.

 

Tính tình khó tránh khỏi có chút ngang ngược kiêu ngạo, nhưng cũng không tùy tiện đánh g.i.ế.c người khác cố ý làm chuyện ác, chỉ là tính tình hơi kiêu căng. 

Loading...