Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 183: Mẫu Nghi Nguy Kịch, Họa Vô Đơn Chí
Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:54:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫu nghi mệnh treo ngàn cân, cả cung tất nhiên kinh động.
Đêm nay, Khôn Ninh cung đèn đuốc sáng trưng.
Thái Y viện dốc lực, do Chử viện phán dẫn đầu, đem hết y thuật cả đời để cứu lấy tính mạng Hoàng hậu.
Tiêu Cảnh Hanh và Thái hậu cũng ở chính điện khổ sở chờ đợi suốt một đêm.
Hoàng thượng còn lệnh cho Thần phi dẫn dắt chúng phi tần trong lục cung đến Bảo Hoa điện tụng kinh dâng hương, cầu phúc chúc đảo cho Hoàng hậu.
Trong đó, Tiêu Quý nhân mới sinh xong cần , Tống Chiêu đang m.a.n.g t.h.a.i thể quỳ lâu, nên Tiêu Cảnh Hanh cũng đặc biệt dặn dò, bảo nàng ở trong cung nghỉ ngơi cho khỏe.
khi tề tựu đông đủ ở Bảo Hoa điện, Tống Chiêu vẫn đến.
Thần phi liếc nàng một cái, lạnh lùng : "Ngươi vác cái bụng to, đừng đến đây diễn trò cùng bọn nữa, về ."
Tống Chiêu mang vẻ mặt đầy lo lắng : "Hoàng hậu nương nương gặp nạn, thần thể ngủ yên . Xin Thần phi nương nương cho thần ở , cùng cầu phúc cho Hoàng hậu nương nương, cũng là để thần góp chút sức mọn cho phượng thể của nương nương an khang."
Lúc , trong các phi tần, mấy thật lòng mong Hoàng hậu bình an vô sự?
Chẳng qua đều là lòng mang quỷ, ngoài mặt mà thôi.
Chỉ Thần phi là thẳng thắn nhất, đem hết vẻ mất kiên nhẫn cả lên mặt.
Nàng còn với Tống Chiêu: "Ngươi diễn trò bản cung cũng cản. Lưu Nguyệt, lấy một chiếc ghế cho Ý tần, đừng để nàng diễn kịch xảy sơ suất, tổn thương đến t.h.a.i nhi của ."
Sau đó, khi Thần phi dẫn các phi tần tụng kinh văn, thái độ càng qua loa thể thấy rõ bằng mắt thường.
Nàng bao giờ tin chuyện thần Phật, cũng mấy chữ.
Lúc cầm quyển kinh văn, những chữ lạ khó đó, mười chữ thể sai hai ba chữ.
thực Lưu Nguyệt nhắc nhở bên cạnh.
Gần như là Lưu Nguyệt nhỏ tai nàng một , để nàng bắt chước theo.
nàng chẳng hề giả vờ, thế nào thì thế , đem hai chữ "qua loa" cả lên mặt.
Các phi tần khác cũng dám gì nàng.
Chỉ đành tự sửa phát âm, dám lơ là mà tụng .
Tụng kinh nửa canh giờ, Thần phi buồn ngủ chịu nổi.
Bảo Hoa điện đông oi bức, nàng dứt khoát cầm kinh Phật lên bắt đầu quạt gió cho .
"Mới đầu tháng sáu mà hậu cung yên . Hoàng hậu nương nương sinh non vốn nguy hiểm, bây giờ huyết băng, bản nương nương còn bệnh tim, chỉ e là..."
Dĩnh phi cũng thở dài: "Mong Hoàng hậu nương nương sự đều . Lại đến Tiêu Quý nhân , đang yên đang lành sinh một... a!"
Nàng còn hết lời, Thần phi đột nhiên xoay dùng kinh Phật ném mặt.
"Nếu ngươi thật sự gì để , thì thể khâu hai miếng thịt treo mặt ngươi ! Bản cung mà còn ngươi dám bàn luận chuyện nửa câu, ngươi cẩn thận bản cung dùng cung quy xử trí ngươi!"
Chuyện là Tiêu Cảnh Hanh dặn bàn luận.
Thần phi gây khó dễ cho Dĩnh phi cũng coi như danh chính ngôn thuận.
Dĩnh phi tính tình Hồ nay quen nhẫn nhịn nuốt giận.
Chỉ thấy nàng nhặt kinh Phật lên dâng cho Thần phi, phúc với nàng, :
"Bản cung lỡ lời , bản cung những nên bàn luận chuyện , mà còn nên chúc mừng ngươi mới . Hoàng thượng đó hứa cho ngươi nuôi con của Tiêu Quý nhân, xin chúc mừng mừng quý t.ử."
Những lời châm chọc của Dĩnh phi là cố ý Thần phi trong lòng vui.
Ai cũng Tiêu Cảnh Hanh thích 'quái thai' đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-183-mau-nghi-nguy-kich-hoa-vo-don-chi.html.]
Nếu đứa trẻ nuôi trong cung của Thần phi, căn bệnh quái dị của nó nàng tốn công chăm sóc , mà Tiêu Cảnh Hanh còn thấy đứa trẻ đó xui xẻo, e rằng đến Vĩnh Hòa cung cũng sẽ ngày càng ít .
Thần phi đời nào chuyện tốn công vô ích như .
Nàng : "Tiêu Quý nhân khi sinh xong sẽ chuyển về Chiêu Thuần cung ở, bây giờ Huệ tần chuyển qua ở cùng Ý tần ? Tiêu Quý nhân một ở Chiêu Thuần cung, tiểu hoàng t.ử cần chăm sóc cẩn thận, ai hiểu cách chăm sóc con hơn ruột. Cho nên bản cung quyết định thưa với Hoàng thượng, để Tiêu Quý nhân tự nuôi nấng con của nàng."
Dĩnh phi : "Tiêu Quý nhân phân vị thấp kém, chủ vị một cung, thể tự nuôi dưỡng?"
"Ồ?" Thần phi vén sợi tóc mai bên thái dương tai, ngước mắt lườm Dĩnh phi một cái lười biếng :
"Vậy nàng nuôi, đưa cho ngươi nuôi ?"
"..."
Dĩnh phi nhất thời á khẩu dám đáp lời.
Sợ rằng chỉ cần thêm một câu, Thần phi thật sự sẽ tìm cách nhét 'quái thai' đó đến gối nàng...
Thần phi thấy nàng im lặng, khinh bỉ khẩy hai tiếng.
Khóe mắt liếc thấy Tống Chiêu đang ghế niệm kinh trán lấm tấm mồ hôi, bèn lập tức lệnh:
"Người . Đi khiêng chậu băng đến bên cạnh Ý tần, đừng để nàng nóng."
Tống Chiêu thụ sủng nhược kinh, đang định dậy tạ ơn thì Thần phi đến bên cạnh, vỗ vai nàng, :
"Ngươi cần tạ ơn bản cung, bây giờ Hoàng hậu và Tiêu Quý nhân đều sinh, cái bụng của ngươi chính là thứ quý giá nhất trong hậu cung. Bản cung đương nhiên đảm bảo ngươi bề an ."
Tống Chiêu cũng đáp lễ, nhưng trong lòng nàng sáng như gương.
Hoàng hậu sinh con gái, con trai của Tiêu Quý nhân ghi ngọc điệp.
Như , Thần phi càng ngày ngày chằm chằm bụng của nàng.
như cũng .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Thần phi bảo vệ nàng, dù cũng hơn là nghĩ cách tính kế nàng.
Dù chỉ khi đứa trẻ sinh bình an, Thần phi mới kinh ngạc nhận trúng kế của Tống Chiêu.
đến lúc đó gạo nấu thành cơm, Thần phi dù nổi giận cũng còn tác dụng.
Sau đó tụng kinh một lúc.
Đợi đến qua giờ Tý, mới thấy Khang Ngọc Bân loạng choạng xông Bảo Hoa điện, thở bẩm báo:
"Bẩm Thần phi nương nương, trong cung Hoàng hậu tin ."
Lúc đó Thần phi buồn ngủ đến sắp ngủ gật.
Nàng lười biếng ngáp một cái, thuận miệng hỏi: "Chuyện gì?"
Khang Ngọc Bân : "Thái Y viện dốc lực, khó khăn lắm mới kéo Hoàng hậu nương nương từ quỷ môn quan trở về. Tuy giữ mạng, nhưng Hoàng hậu huyết băng khá nghiêm trọng, tổn thương đến căn bản... chỉ e , sẽ mất khả năng sinh nở."
Mọi , ai thở dài tiếc nuối.
Chỉ riêng từ miệng Thần phi, bỗng phát một tràng hợp thời điểm.
"Ha ha ha ha? Chuyện a!"
Thần phi , dâng một nén hương lên tượng Bồ Tát mặt, "Vậy thì thật đa tạ Bồ Tát phù hộ ."
"Thần phi! Ngươi là ý gì?" Dĩnh phi tức giận lên tiếng, "Hoàng hậu nương nương thành thế , ngươi còn dám đây là chuyện ?"
Thần phi lườm nàng một cái, nhàn nhạt:
"Ngươi nóng nảy cái gì? Nàng c.h.ế.t ? Sinh non một công chúa, huyết băng, giày vò như mà còn giữ nửa cái mạng, là Bồ Tát hiển linh?"