Sủng Phi của Hoàng Đế - 63.4

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:23:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chúc Khanh An đứng bên cạnh nghe lén cảm thấy mình bị mắng.

 

Hai nữ tu dần đi xa, trong lúc đó còn truyền đến những lời bàn tán khác của họ.

 

Chúc Khanh An không ngờ lại thu hoạch được rất nhiều bát quái liên quan đến tiên môn.

 

Ví dụ như trận Vấn Lộc năm đó, liên tiếp chiến đấu suốt ba tháng trời, đánh đến thiên hôn địa ám, tiên tộc và ma tộc đều c.h.ế.t thảm.

 

Cuối cùng vẫn là nhờ bố cục của chưởng môn Thanh Huy Tông Chúc Thanh Phong và tiên đạo minh chủ Ân Uy Dương, tiên tộc mới thắng hiểm, xoay chuyển thế yếu bị ma tộc áp chế nhiều năm.

 

Lại ví dụ như Ân nương tử xinh đẹp như tiên nữ kia, cha mẹ nàng ta thân là thuộc hạ của Ân Uy Dương, cũng c.h.ế.t trên chiến trường, chỉ còn lại một mình nàng ta sống sót.

 

Cho nên Ân Phù Du không phải con gái ruột của Ân Uy Dương, mà là con gái nuôi, sau này lại gả cho cháu trai lớn của Ân Uy Dương, chính là huynh trưởng của Ân nhị công tử.

 

Ân Uy Dương ngược lại có một cô con gái ruột, nhưng nhiều năm trước đã bỏ trốn cùng người khác, không rõ tung tích...

 

Hai nữ tu này chỉ trong dăm ba câu, đã nhắc đến nhiều người và nhiều việc như vậy, đúng là nhân tài kể chuyện.

 

Đợi tiếng bước chân của hai người biến mất, Chúc Khanh An vốn định từ sau gốc cây đứng dậy, không ngờ vừa động, mới phát hiện vì ngồi xổm quá lâu, chân phải đã tê rần mất cảm giác.

 

Nàng đang chờ chân bớt tê, sau lưng lại truyền đến giọng nữ kinh ngạc: "Chúc đạo hữu, sao cô lại ngồi xổm ở đây?"

 

Chúc Khanh An quay đầu lại, người tới chính là Lý Thủ Chân mà nàng muốn tìm.

 

Chỉ thấy trên mặt nàng ta còn lưu lại một lớp phấn mỏng, hẳn là vừa thử qua trang điểm tân nương mà Ân Phù Du nói, sau đó đã tẩy trang ra ngoài.

 

"Khụ khụ..." Chúc Khanh An cười khan: “Chỉ là vừa rồi thấy một con sóc chui vào hốc cây, muốn rình xem lúc nào nó chui ra."

 

Nàng vốn định hàn huyên vài câu, sau đó mới lẳng lặng nhắc tới chuyện chính.

 

Loading...