Sủng Phi của Hoàng Đế - 63.2

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:22:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lại là một tràng tiếng cười nói vui vẻ, thanh niên vai vác con gái, tay dắt nương tử, đi về phía căn nhà trúc khói bếp lượn lờ cách đó không xa.

 

Thiếu phụ tay xách thùng gỗ đựng cá, làm bộ trách móc con gái, nhưng khó giấu được nét ngọt ngào.

 

Tuy không nhìn rõ dung mạo của gia đình này, nhưng Chúc Khanh An có thể cảm nhận được sự yên bình khiến lòng người an định.

 

Nàng còn muốn đến gần hơn, nhưng hòn đảo và sóng nước lại trở nên mơ hồ, rồi biến mất trong một vùng sáng trắng.

 

Chúc Khanh An mở mắt ra, đã không còn thấy bé gái và cha mẹ của bé, chỉ còn khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng của Việt Nhĩ: "Chúc sư muội vừa thấy, chính là linh cảnh."

 

Thì ra đây chính là linh cảnh mà người tu chân thường nói.

 

Chúc Khanh An không khỏi cảm thán: "Linh cảnh của sư tỷ thật là đẹp, có nước, có đảo, trên đảo còn có hoa, dưới gốc cây có một căn nhà trúc, hơn nữa ta còn thấy..."

 

Con ngươi Việt Nhĩ khẽ run, lộ ra vài phần kinh ngạc: "Chúc sư muội đã thấy gì?"

 

Chúc Khanh An kể lại tường tận những gì mình đã thấy.

 

Việt Nhĩ mím môi không nói.

 

Chúc Khanh An chưa từng thấy Việt Nhĩ có vẻ mặt như vậy, giống như gặp phải chuyện gì đó khiến nàng ta trở tay không kịp.

 

Nàng cẩn thận hỏi: "Sư tỷ...?"

 

"Không có gì." Việt Nhĩ nói: “Ta chỉ không ngờ... thôi, muội đi làm việc trước đi."

 

Chúc Khanh An ngơ ngác "ồ" một tiếng rồi rời khỏi phòng.

 

Sau khi nàng đi, Việt Nhĩ trầm tư tự nhủ: "Vì sao Chúc sư muội lại..."

 

Linh cảnh của tu sĩ, do linh thức ngưng tụ mà thành, có thể là một cái cây, có thể là một đóa hoa, như Phật kệ đã nói, nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề.

 

Mà hòn đảo trong linh cảnh của Việt Nhĩ, chính là nơi sâu thẳm trong ký ức của nàng ta, ngôi nhà khi cha mẹ nàng ta chưa mất.

 

Nhưng nàng ta định cho Chúc Khanh An thấy, chẳng qua chỉ là hình dáng mơ hồ của hòn đảo.

 

Không ngờ trong nháy mắt, nàng lại có thể nhìn thấy nhiều như vậy, nếu không phải nàng ta kịp thời thu tay, Chúc Khanh An có lẽ sẽ đi dạo khắp linh cảnh của nàng ta cũng không biết chừng.

 

Hơn nữa linh cảnh của mình lại không hề bài xích nàng.

 

Phải biết linh cảnh của tu sĩ, là tử huyệt liên quan đến sinh tử, sẽ không dễ dàng mở ra cho người khác, cho dù là đạo lữ kết khế ước nhiều năm, linh cảnh của nhau cũng chưa chắc có thể hoàn toàn thông suốt.

 

Chẳng lẽ có liên quan đến việc Chúc sư muội trước đây đã uống m.á.u tim của nàng ta?

 

Loading...