Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 244
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:18:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nữa Phó Thu Thạch nhắc tới, lãnh đạo trường liền tìm chuyện, bảo đại diện cho trường tham gia đại hội tỷ thí cá nhân quân.
Phó Thu Thạch vui mừng.
Hắn đem niềm vui trong thư, cùng với nỗi nhớ nhung của , gửi cho Lâm Niệm.
Có Niệm Niệm, cuộc đời đều trở nên khác biệt.
Trong thôn xảy chuyện .
Thu hoạch vụ thu mới tiến hành một nửa, các thanh niên trí thức mới đều chịu nổi nữa.
Ngay cả Tô Vân ăn uống cũng chịu nổi.
Chủ yếu là Tô Vân lên giúp việc, giúp nữa liền chút lời tiếng .
Tô Vân: Mẹ kiếp, cô giúp đỡ mà còn giúp lầm nữa!
Cảm thấy phiền muộn.
Trưa hôm đó tan .
Tưởng Điền Phong mấy nữ thanh niên trí thức chặn đường, Tiêu Lam, Hoàng Ngọc Phượng, Mục Hồng, Tô Vân và những khác đều , Hoàng Lệ Lệ nhưng dám.
Mấy thanh niên trí thức cũ thì vài rục rịch thử, nhưng họ cũng chỉ xem náo nhiệt, định cướp bát cơm của Lâm Niệm.
Họ ở nông thôn thời gian dài hơn, càng rõ xã viên bảo vệ thì tuyệt đối chọc .
"Đại đội trưởng, xin hỏi tiêu chuẩn tuyển chọn phát thanh viên là gì, dựa cái gì mà qua sự đồng ý của quần chúng chọn Lâm Niệm?"
", như công bằng!"
"Cơ hội nên đưa tuyển chọn công khai, chứ đại đội trưởng ông tự quyết định!"
Lâm Niệm vốn dĩ đang ở nhà ăn cơm, Dương ngũ nãi nãi liền xông nhà: "Lâm trí thức xong , các nữ thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức đang loạn với đại đội trưởng kìa, cướp vị trí phát thanh viên của cháu!"
Người nhà họ Lâm thấy lời còn chịu , từng một buông bát đũa, thu xếp đám nữ thanh niên trí thức hổ .
"Không cần, họ cướp nổi , cháu giúp đại đội trưởng vài câu đây."
"Mọi đừng , mau tranh thủ ăn xong cơm nghỉ ngơi một lát, việc buổi chiều còn mệt hơn đấy!"
Nói xong Lâm Niệm liền cùng Dương ngũ nãi nãi khỏi cửa, vẫn quy tắc cũ, đưa cho Dương ngũ nãi nãi hai viên kẹo.
Dương ngũ nãi nãi : "Lâm trí thức cháu cứ yên tâm, cháu là của đại đội chúng , chúng đều hướng về cháu!"
Lâm Niệm híp mắt : "Vâng , cháu !"
"Bà cũng về nhà ăn cơm ..."
Dương ngũ nãi nãi vội xua tay: "Không , bà cùng cháu, kẻo cháu họ bắt nạt!" Xem náo nhiệt mà!
Bà thể bỏ lỡ!
Nếu bỏ lỡ, bà còn bà lão nhiều chuyện nhất thôn ?
Chương 187 Phản đòn
Lâm Niệm từ xa thấy một đám vây quanh Tưởng Điền Phong, ồn ào náo nhiệt.
Có hét lên một tiếng: "Lâm Niệm tới !"
Sau đó liền tản .
Tô Vân dịu dàng mỉm với Lâm Niệm, cô : "Lâm trí thức, cô đừng trách , cũng chỉ tại thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-244.html.]
"Thực đều ác ý ."
"Chúng đều là thanh niên trí thức xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng nông thôn, chuyện gì đương nhiên là rõ thì hơn, Lâm Niệm đồng chí nếu cô năng lực nổi bật gì khiến cho vị trí phát thanh viên phi cô bất khả, thì chúng đều thể hiểu !"
Lâm Niệm tính gật đầu: "Cô đúng!"
Tưởng Điền Phong bực bội : "Lâm trí thức cháu đừng để ý đến họ, cháu cứ việc của cháu , là một đại đội trưởng mà còn thể sắp xếp công việc !"
"Họ loạn cứ để họ loạn!"
" xem họ thể loạn cái danh đường gì!"
Các xã viên xung quanh nhao nhao phụ họa: ", để họ loạn, lúc thu hoạch vụ thu mà loạn, xem họ tù !"
Tô Vân vội : "Mọi hiểu lầm , họ loạn, chỉ là đến hỏi một chút thôi, bây giờ là xã hội dân chủ, hỏi một chút chắc là chứ!"
"Đại đội trưởng và Lâm Niệm giải thích một chút là , dù đều quyền , thể theo kiểu chuyên chế của xã hội phong kiến , Lâm Niệm đồng chí cô ?"
Lâm Niệm: "Phải!"
Các xã viên: "Trường học, điện, máy kéo, trạm phát thanh đều là do Lâm Niệm đồng chí mang về đấy!"
Tiêu Lam: "Phi! Đó đều là do nhà mang về!"
Các xã viên: " Lâm trí thức đòi bồi thường riêng cho cá nhân, mà yêu cầu nhà cô mang đồ về cho đại đội, Lâm Niệm đồng chí, thì cái đám nhà mắt mọc đỉnh đầu, dùng lỗ mũi của cô còn lâu mới mang đồ về cho đại đội chúng !"
" thế, đây là Lâm trí thức dùng lợi ích của chính để đổi lấy!"
"Bây giờ cô thể đây nhảy nhót, còn dựa việc Lâm trí thức đón cô, nếu cô tưởng cô chắc, đúng là đồ ăn cháo đá bát!"
Hoàng Ngọc Phượng xông pha chiến đấu: "Đó cũng là do nhà Tiêu trí thức dùng tiền lớn đổi lấy, ăn cháo đá bát cái gì mà ăn cháo đá bát!"
"Nếu luận về việc những thứ là do nhà ai góp sức thì công việc phát thanh viên nên thuộc về nhà đó, thì cũng nên là Tiêu trí thức đến phát thanh viên mới đúng."
Tưởng Điền Phong: "Vị trí phát thanh viên quá quan trọng, thể giao cho một từng tù !"
KO!
Ngực Tiêu Lam trúng tiễn.
Một ngụm m.á.u già nghẹn ở cổ họng.
Cô phẫn nộ biện giải: " tiền án!"
Các xã viên đồng loạt trợn trắng mắt: "Thế thì cũng từng tù!"
Mục Hồng và những khác liền nhao nhao: "Chúng từng tù, chúng quyền cạnh tranh công bằng với Lâm trí thức!"
Tô Vân : "Đại đội trưởng, các thanh niên trí thức xuống nông thôn là để hỗ trợ xây dựng nông thôn, công lao của Lâm Niệm đồng chí đều thấy rõ, cũng phủ nhận công lao của cô .
Chỉ là hỗ trợ xây dựng là vô tư, đại đội trưởng ông lấy những việc Lâm Niệm đồng chí điều kiện để cô trở thành phát thanh viên, điều là cho Lâm Niệm đồng chí.
Điều sẽ khiến cho rằng cô việc cho đại đội là tư tâm, như là trái với ý định ban đầu của thanh niên trí thức chúng khi xuống nông thôn !
Đây là cho Lâm Niệm đồng chí, ngược là đang bôi nhọ Lâm Niệm đồng chí."
Tô Vân như , sắc mặt của liền đổi, tuy đều cảm thấy cô đúng nhưng phản bác như thế nào.
"Bốp bốp bốp!" Lâm Niệm vỗ tay cho Tô Vân.
"Tô trí thức lắm, cảm thấy Tô trí thức lý!"
"Đã như , đại đội trưởng chi bằng sáng mai lúc họp động viên xã viên, để bỏ phiếu .