Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:17:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xã viên lượt bày tỏ sự tán đồng, xì xào bàn tán bảo Đỗ Ngọc Phân hiểu chuyện.

 

Đỗ Ngọc Phân: w(Д)w

 

Mụ già phí công mua đồ cho lũ vô ơn các ăn uống !

 

Tức c.h.ế.t mất!

 

" đợi lâu như !"

 

" còn về cơ quan việc!" Đỗ Ngọc Phân sắp nổ tung, lúc chuyện thở đều hổn hển!

 

Lâm Niệm bèn với đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, là cho cháu nghỉ nửa ngày , để cháu dứt điểm cái việc ."

 

"Cháu nhiệm vụ ở phòng truyền thanh cũng nặng, nhưng chúng cũng thông cảm cho tâm trạng và tình hình thực tế của thím Đỗ, nếu thím Đỗ nhất quyết đồn bây giờ thì thôi!"

 

" , đại đội cần cử nhân tiện đón mấy nhà họ Lã về ạ?"

 

"Họ năm , năm lao động chính cơ mà!"

 

Việc gì cũng nên quá đà, Lâm Niệm định kết thù sống c.h.ế.t với nhà họ Lã, cô sẽ rời khỏi làng, nhưng bà nội và vẫn sinh sống ở đây cả đời, Lâm Niệm thể suy xét đến điều đó.

 

Tưởng Điền Phong suy nghĩ một lát : " cho cô tờ giấy chứng nhận, cô cầm giấy đó qua đó, ừm, bảo Đại Cương lái máy kéo chở cô , lúc về tiện thể chở mấy đó về luôn!"

 

Lâm Niệm vội vàng gật đầu: "Vâng, trong giấy chứng nhận của chú nhớ mang theo cả đồng chí Tiêu Lam nữa, nếu cháu sợ các đồng chí ở đồn thả !"

 

Đỗ Ngọc Phân bên cạnh lời Lâm Niệm thấy gì sai sót, nên xen .

 

"Đại đội trưởng, cháu thấy máy kéo thì cần , về một chuyến tốn bao nhiêu dầu, cháu cứ bộ ." Trên đường , Lâm Niệm nháy mắt với Tưởng Điền Phong.

 

Tưởng Điền Phong hiểu ngay.

 

"Phải, cô lý, những tốn dầu mà còn tốn nhân công, tốn máy kéo, còn lỡ bao nhiêu việc ngoài đồng, tổn thất lớn!"

 

Đỗ Ngọc Phân chỉ xông lên tát cho hai mỗi vài cái, thể bớt lề mề ?

 

"Lâm Niệm cô xe của chúng !" Bà vô cùng thiếu kiên nhẫn .

 

Lâm Niệm dứt khoát lắc đầu: "Không , con gái thể lên xe lạ chứ, cháu vẫn nên tự bộ thôi!"

 

"Thím Đỗ, bà thể soi gương , bà trông đáng sợ lắm, giống !"

 

"Lâm Niệm, cô quá đáng đấy!"

 

"Sao cô thể vô giáo d.ụ.c như hả?"

 

Đỗ Ngọc Phân thực sự nhịn nổi nữa, nổi trận lôi đình gào lên.

 

Lâm Niệm run rẩy một cái, nấp lưng Tưởng Điền Phong, Tưởng Điền Phong gào to hết cỡ: "Bà quát cái gì mà quát? Người từ thủ đô đến thì ghê gớm lắm , giọng to thì ghê gớm lắm ! cho bà , bất kể là ai, cũng đừng hòng lên mặt ở làng Tiền Tiến , ức h.i.ế.p nhân dân lao động!"

 

Giọng ồm ồm của Tưởng Điền Phong vang lên, xã viên ở gần đó lượt buông công việc trong tay, nhanh ch.óng lao tới, vây kín Đỗ Ngọc Phân giữa.

 

Đỗ Ngọc Phân sợ đến mức bủn rủn cả chân.

 

Anh tài xế theo bà đúng là cạn lời, mụ già đúng là hết chỗ , cũng thèm xem đây là nữa!

 

Đây là mảnh đất một mẫu ba phân của bà ở thủ đô .

 

Nói câu khó thì hôm nay bà đ.á.n.h cũng là ăn đòn trắng mắt, kiện cũng chẳng chỗ mà kiện, trong làng ai nấy đều hướng về nhà , đời đời kiếp kiếp đều ở đây, cho dù bình thường mâu thuẫn ngớt, nhưng thực sự đến lúc mấu chốt đều đồng lòng đối ngoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-229.html.]

 

"Xin , xin , đồng chí Đỗ bà chỉ là nóng lòng thôi, bà ác ý gì ." Anh tài xế đành c.ắ.n răng giải thích giúp Đỗ Ngọc Phân, nhận xin .

 

Đồng thời điên cuồng nháy mắt với Đỗ Ngọc Phân.

 

Đỗ Ngọc Phân còn thể gì nữa?

 

Đành ngậm bồ hòn ngọt, uất ức vạn phần mà xin : "Thanh niên trí thức Lâm, đại đội trưởng, xin , là nóng vội quá, thái độ của !"

 

"Yên tâm, chuyến là vì việc của , tổn thất của làng đương nhiên là do bồi thường!"

 

"Đại đội trưởng ông xem bồi thường bao nhiêu thì hợp lý!"

 

Đại đội trưởng bèn với một thanh niên: "Cậu gọi kế toán trụ sở đại đội ngay, đồng chí Đỗ mượn máy kéo của đại đội chúng , bà sẽ thanh toán phí thuê máy kéo và tiền dầu diesel!"

 

Hai bàn tay Đỗ Ngọc Phân nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo hai bên, bà chịu nổi nữa, thực sự chịu nổi nữa !

 

thuê cái máy kéo khỉ tiệt gì!

 

Thật là... thật là quá đáng!

 

Không , chuyện quá đáng còn ở phía cơ, Tưởng Điền Phong : "Thu của bà năm mươi đồng !

 

Đây cũng là nể mặt bà là ruột của thanh niên trí thức Tiêu, nếu vụ thu hoạch thế , bà đưa một trăm đồng đại đội cũng cho mượn !"

 

Dầu diesel tám xu một cân, năm mươi đồng mua lượng dầu đủ để máy kéo của đại đội chạy bao nhiêu lâu !!!

 

"Cảm ơn!" Đỗ Ngọc Phân nghiến răng nghiến lợi: cảm ơn ông lắm!

 

cảm ơn cả nhà ông luôn!

 

Cảm ơn tổ tông mười tám đời nhà ông!

 

Tưởng Điền Phong bảo xã viên giải tán, Tưởng Điền Phong phòng truyền thanh thông báo sắp xếp công việc mới, xe bò một nữa gánh vác trọng trách, máy kéo điều việc khác.

 

Mọi việc sắp xếp thỏa, sự gợi ý của Lâm Niệm xong giấy chứng nhận, Lâm Niệm đội mũ rơm, lên máy kéo.

 

Máy kéo cứ xình xịch xình xịch tới công xã, Lâm Niệm cầm giấy chứng nhận tìm lãnh đạo công xã .

 

Lãnh đạo công xã cũng cho rằng vụ thu hoạch là quan trọng nhất, hơn nữa cái vụ án thế nào nhỉ, tội lưu manh, cứ gán tội gây tổn thất lợi ích tập thể thì cũng gán , mà ngược , gạt bỏ điểm cũng dễ dàng.

 

Chỉ cần vấn đề nguyên tắc lớn, cho một cơ hội sửa sai cũng thể.

 

Cũng đỡ cho họ khó xử cả hai bên.

 

những giúp đều là ở huyện, ở tỉnh, họ cũng chống đỡ vất vả.

 

Lãnh đạo công xã cùng họ tới đồn, Lâm Niệm xuất trình chứng minh thư của , giấy chứng nhận của đại đội cấp cho đồng chí ở đồn xem.

 

Đồng chí ở đồn mặc dù gặp Lâm Niệm, cô là ai, nhưng quy trình cần vẫn .

 

"Đồng chí Lâm Niệm, cô chắc chắn rút đơn?"

 

Lâm Niệm gật đầu: "Vâng, cháu thể vì vấn đề cá nhân mà ảnh hưởng tới nhiệm vụ thu hoạch của đại đội."

 

"Hơn nữa cháu tin rằng quãng thời gian sống ở trại tạm giam qua cũng đủ để họ nhận thức sâu sắc sai lầm của , cháu cũng cho họ một cơ hội để hối cải!"

 

"Cô đúng là một đồng chí !" Đồng chí ở đồn khen ngợi Lâm Niệm, họ bảo Lâm Niệm và đợi một lát, việc vẫn cần lãnh đạo cấp phê chuẩn mới .

 

 

Loading...