Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:17:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Khuôn mặt của con gái là quan trọng nhất, cái mặt của cô bôi t.h.u.ố.c liệu để sẹo ."

 

"Vụ thu hoạch thì bò trong thôn chắc chắn là động , chỉ là ngoài Lâm tri thức còn ai xe đạp , dù là mượn cái xe đạp đạp lên trạm y tế công xã xem một chút cũng mà..."

 

Tô Vân xong liền lắc đầu, bẻ ngô khỏi.

 

Mục Hồng ghi nhớ lòng, đúng , nếu cô phát thanh viên thì , căn bản cần xuống đồng việc!

 

Nghĩ đến đây, Mục Hồng lao đến trụ sở đại đội.

 

Phòng truyền thanh còn thể ở nữa?

 

Chắc chắn là ở trụ sở đại đội !

 

Chương 165 Ngu xuẩn mà tự

Mục Hồng hùng hục chạy đến trụ sở đại đội, tiểu đội trưởng phụ trách khu vực tức c.h.ế.t , hét lên lưng Mục Hồng: "Mục Hồng, cô việc, sẽ ghi tội cho cô!"

 

Vào thời điểm quan trọng thu hoạch vụ mùa , đứa nào lười biếng bỏ việc, đứa đó nó chính là đang phá hoại sản xuất!

 

" thương !"

 

"Anh đừng bức hại thanh niên tri thức!"

 

Tiểu đội trưởng tức đến mức c.h.ử.i thề: "Bức hại cái b.úa, chiến sĩ đ.á.n.h trận vết thương nhẹ còn rời trận tuyến, cái đó của cô mà gọi là vết thương ?"

 

"Mẹ nó cái thứ gì , lão t.ử ghi cô tội bỏ việc thì mang họ Diệp!"

 

Mục Hồng chạy xa !

 

Tiểu đội trưởng đến bờ ruộng móc cuốn sổ nhỏ từ trong túi áo ghi .

 

Lúc Lâm Niệm đang thong dong tự tại trong phòng truyền thanh thư Phó Thu Thạch gửi cho cô, ôi chao, chuyển đến trụ sở đại đội việc thật là tiện, thư từ là ngay lập tức.

 

những nhận thư của Phó Thu Thạch, mà còn nhận một bưu kiện khổng lồ, gửi từ Kinh Thành đến, địa chỉ để là một viện điều dưỡng nào đó.

 

Rất kỳ lạ.

 

Ở Kinh Thành cô quen nào mà!

 

Tuy nhiên, đợi về nhà mở bưu kiện xem là ai gửi .

 

Thư của Phó Thu Thạch dày cộp, chỉ báo tin vui mà báo tin buồn, nếu khổ mà , Niệm Niệm mà xót cho ?

 

Anh chính là Niệm Niệm xót , thương .

 

Nếu ở nơi xa xôi như , Niệm Niệm mà vương vấn , lòng đổi thì ?

 

(Lâm Niệm: Để xem mọc bao nhiêu cái tâm nhãn nào?)

 

Phó Thu Thạch đầy vẻ tủi , về đến nơi liền ông bố tồi tệ gọi một cuộc điện thoại điều đến bộ phận hậu cần, đau lòng, bàng hoàng, nơi nương tựa, may mà Niệm Niệm.

 

Sự lạc quan yêu đời và kiên cường bất khuất của Niệm Niệm, đối tượng là một cô gái còn kiên cường như , là một đàn ông lý do gì để tụt phía .

 

, sắp xếp tâm trạng của , tự nhủ rằng nơi nào cũng là chiến trường, ở tiền tuyến sẽ dũng cảm diệt địch, ở hậu cần sẽ công tác bảo đảm, để các chiến sĩ ở phía thể yên tâm chiến đấu, nỗi lo lưng.

 

Khiến Lâm Niệm xem mà đỏ cả mặt.

 

Trong lòng thầm mắng Phó Quốc Thành là con , cô nhớ một chút cốt truyện mờ nhạt, đột nhiên thấy sợ hãi.

 

Lẽ nào đây chính là điểm bắt đầu cho việc Phó Thu Thạch hắc hóa?

 

Trong sách cái "bug" là cô, nên Phó Thu Thạch phẫn nộ rời khỏi quân đội?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-216.html.]

Vỗ vỗ n.g.ự.c, may quá may quá, Phó Thu Thạch thể nhẫn nhịn thở , nghĩa là quỹ đạo định mệnh liên quan đến đang đổi ?

 

Tiếp tục xem xuống , nội dung bên khiến Lâm Niệm khép miệng, Phó Thu Thạch ông nội học theo dáng vẻ của bố , tìm lãnh đạo cấp , lãnh đạo cấp xuống điều tra, đúng lúc Phó Quốc Thành vì bận việc nhà họ Lưu mà mấy ngày đến đơn vị việc hẳn hoi, thế là điều đến đoàn ca múa, quản lý ca hát nhảy múa .

 

Phó Quốc Thành chịu nổi sự chênh lệch , chạy đến tìm ông nội bà nội Phó chất vấn họ tại như .

 

Ông nội Phó một câu: Học theo đấy.

 

Lâm Niệm thể tưởng tượng lúc đó Phó Quốc Thành chắc chắn tức đến mức nội thương !

 

╭(╯^╰)╮

 

Đáng đời!

 

Sau đó, cô thấy Phó Thu Thạch chuyện ông bà nội hỗn chiến đ.á.n.h Phó Quốc Thành, cảnh vệ dám ngăn cản, Lâm Niệm liền đến chảy nước mắt.

 

Chao ôi, ông nội và bà nội Phó thật đáng yêu.

 

Phó Thu Thạch chắc chắn là di truyền cách thế!

 

"Lâm tri thức, thương , đổi công việc với cô một chút!" Lâm Niệm đang hớn hở thì Mục Hồng tìm đến cửa.

 

Phòng truyền thanh dễ tìm, căn phòng nào tiếng động thì căn phòng đó là phòng truyền thanh thôi.

 

Lâm Niệm híp mắt : "Được thôi, Mục tri thức cô đem giấy chứng nhận của đại đội cho , sẽ đổi với cô."

 

Mục Hồng Lâm Niệm thuận mắt, dựa cái gì mà đều đang lao động ngoài đồng, Lâm Niệm thể trốn trong phòng truyền thanh lười biếng?

 

Không công bằng!

 

"Lâm tri thức, chúng đều là thanh niên tri thức, cô phát huy tinh thần giúp đỡ lẫn , hơn nữa cũng sẽ để cô giúp công, cô cứ giá ."

 

"Phải thế nào cô mới chịu đổi công việc với ?"

 

Lâm Niệm nụ đổi: " chẳng trong loa , là một viên gạch cách mạng, nơi nào cần sẽ dời đến đó!"

 

"Vẫn là câu đó, việc đổi công việc cô tìm đại đội trưởng sắp xếp, đại đội trưởng sắp xếp đổi với cô thì sẽ đổi với cô!"

 

"Vị trí công tác do tổ chức sắp xếp cho , gánh nặng đặt lên vai , thành , thể vì tư tâm của bản coi vị trí gì, tùy tiện đổi !"

 

"Mục tri thức, ngay cả ở trong nhà máy điều chuyển công tác cũng nhà máy đồng ý."

 

" nghĩ đạo lý cô chắc chắn hiểu!"

 

Mục Hồng Lâm Niệm mắng cho lời nào, một lúc lâu mới lùi một bước : "Vậy cô cho mượn xe đạp, lên trạm y tế công xã khám vết thương!"

 

Lâm Niệm đ.á.n.h giá Mục Hồng một chút, giống như thương mà!

 

Không vết thương ngoài da, lẽ nào là nội thương?

 

nội thương cũng thể khí thế như đến đòi đổi công việc với cô !

 

"Mục tri thức, ngày đón các , xe đạp của , chủ xe cho cho mượn!"

 

Mục Hồng tức giận, Lâm Niệm mà đáng ghét thế chứ!

 

"Lâm tri thức, đều là thanh niên tri thức, cô cần như ? Ai mà chẳng xe đạp thật chính là của đối tượng cô, cái gì mà cho mượn, còn thấy thằng ngốc nhà họ Lâm đạp kìa!"

 

"Thằng ngốc còn đạp , tại cho mượn?"

 

Nụ mặt Lâm Niệm lập tức biến mất, cô dậy với Mục Hồng: "Mục tri thức, chúng ngoài chuyện!"

 

 

Loading...