Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:17:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các thanh niên tri thức cũ lùi trong phòng, đóng cửa , cùng ghé sát cửa sổ xem náo nhiệt.
Những thanh niên tri thức mới đến thì lúng túng, mồ hôi vã đầy đầu.
Không chứ, họ từ thành phố đến, thật sự từng thấy cảnh tượng bao giờ!
Sau đó họ thấy Hoàng Lệ Lệ bà thím ấn mặt thùng phân.
Oẹ!!!!
Mấy tìm chỗ mà nôn, suýt chút nữa thì nôn cả dày ngoài!
Mẹ nó, quá kinh tởm!
Đến khi đại đội trưởng dẫn tới nơi, miệng Hoàng Lệ Lệ đầy phân bò.
Đại đội trưởng nghiêm giọng: "Đoạn Xuân Hoa, chị đang cái gì thế, còn mau thả !"
Đoạn Xuân Hoa ngoan ngoãn thả , Hoàng Lệ Lệ như phát điên lao điểm thanh niên tri thức, lúc cô chỉ trong lu nước ở bếp nước.
Bà Ngũ Dương cùng những khác khi đại đội trưởng quát lên một tiếng thì nhanh ch.óng lồm cồm bò dậy, cứ như thể những kêu gào gãy lưng gãy chân lúc là họ .
Quá nhanh ch.óng.
Sau đó, những thanh niên tri thức nôn xong liền trố mắt Hoàng Lệ Lệ vục cái đầu bết phân bò lu nước.
Đó là lu nước dùng để ăn uống của họ mà !
w(Д)w
Các thanh niên tri thức c.h.ế.t lặng.
Thế thì họ ăn uống kiểu gì?
Cứ ăn nước là nghĩ đến cảnh phân bò từng trôi nổi trong lu?
Mẹ kiếp!
Hoàng Lệ Lệ mà!
Chương 162 Xin tha
Hứa Niên Hoa hét lên: "Hoàng Lệ Lệ, cô , bên ngoài điểm thanh niên tri thức con mương nhỏ mà!"
Mục Hồng chạy về phòng cũng chạy xem, thấy Hoàng Lệ Lệ dùng lu nước ăn để rửa mặt mũi cũng chịu nổi hét lên: "Hoàng Lệ Lệ thấy cô đ.á.n.h là đáng đời! Đó là lu nước ăn đấy!"
Thân phận của Hoàng Lệ Lệ nhanh ch.óng từ một nạn nhân biến thành một sự tồn tại kinh tởm, các thanh niên tri thức thi lên tiếng chỉ trích cô .
Ngoài cổng sân, bà cụ Khúc nhanh ch.óng bệt xuống đất vỗ đùi lớn: "Không thiên lý , thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức bắt nạt kìa!"
Các thanh niên tri thức: Nông thôn thật đáng sợ, rõ ràng từ đầu đến cuối đ.á.n.h đều là Hoàng Lệ Lệ mà!
Tưởng Điền Phong: "Bà già, bà lên chuyện hẳn hoi, bà chịu uất ức gì cứ , đại đội nhất định sẽ chủ cho bà!"
Các xã viên theo đồng loạt phụ họa, bất kể trong đại đội mâu thuẫn gì, thanh niên tri thức đều là ngoài, họ chắc chắn về phía chứ về phía lẽ !
Bà cụ Khúc dậy, vỗ đùi lớn: "Thằng Ba của ơi, con nỡ sớm thế, con xem con là một liệt sĩ mà chỉ để cho Niệm Niệm một đứa con gái, từ nhỏ cái ngữ họ Hoàng đuổi theo bắt nạt.
Xuống nông thôn , cái ngữ họ Hoàng còn đuổi đến tận đây để bắt nạt nó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-212.html.]
"Rõ ràng là con mụ họ Hoàng ở ngoài bậy, nó cứ nhất quyết đổ lên đầu Niệm Niệm nhà , hỏng danh dự của Niệm Niệm nhà !"
"Bà già còn lạ gì cái kiểu của nó, chẳng qua là hỏng danh dự Niệm Niệm để cướp đối tượng của Niệm Niệm nhà thôi!"
"Đối tượng của Niệm Niệm nhà thế nào đều mà, một trai như thế, Niệm Niệm nhà nghĩ quẩn đến mà câu dẫn khác?"
"Thằng Ba ơi, con vì đất nước và nhân dân mà hy sinh, kết quả kẻ đuổi theo bắt nạt con gái con, thiên lý ở hả?"
" sống nổi nữa! với con quá thằng Ba ơi, là một bà già mà bảo vệ cháu gái..."
Mọi lập tức hiểu , đây là chuyện Hoàng Lệ Lệ đồng chí Lâm Niệm đây mà!
Chuyện ai cũng , vì thanh niên tri thức tìm ngóng, thế là ngóng xong truyền khắp cả đại đội còn gì!
Lâm Niệm cũng theo, cô ôm lấy bà cụ Khúc: "Bà nội, bà đừng thế, bà chẳng đang bảo vệ con đó ?"
"Cây ngay sợ c.h.ế.t , cô mặc cô , con sống mặc con, cô nếu bằng chứng thì cứ kiện con , khép con tội lưu manh! Cô nếu bằng chứng thì dân trong thôn chúng ngốc, sẽ tin cô !"
Bà cụ Khúc : "Con bé ngốc con cái gì chứ, cái chuyện bằng chứng , nhiều chắc chắn sẽ tin là thật, mở miệng xằng bậy tốn sức, nhưng chúng giải thích thì chạy đứt chân chứ!
Chạy đứt chân cũng chắc tin."
Hai bà cháu ôm nức nở.
Bà Ngũ Dương cùng những khác xắn tay áo ngoài cổng điểm thanh niên tri thức c.h.ử.i bới thậm tệ, những lời đó bẩn thỉu đến mức thanh niên tri thức nào đỡ nổi, ai nấy đều đỏ mặt tía tai.
Và quả thực họ cũng thấy áy náy, họ Lâm Niệm là con cái liệt sĩ, lén lút bàn tán về Lâm Niệm một cách bỉ ổi.
Hơn nữa những bà già tấn công trừ một ai, mắng Hoàng Lệ Lệ mà kéo cả điểm thanh niên tri thức , khiến các thanh niên tri thức trong lòng hận c.h.ế.t Hoàng Lệ Lệ.
Tưởng Điền Phong gắt gao: "Hoàng Lệ Lệ cô đây cho !"
"Cô xem, cô đồng chí Lâm Niệm ! Đại đội chúng dung túng nổi loại như cô, sẽ lập tức cho trả cô về văn phòng thanh niên tri thức!"
Hoàng Lệ Lệ sợ hãi khôn cùng, cô vội vàng để cái đầu ướt sũng chạy giải thích.
Lưu Dũng Nam u ám thốt một câu: "Nếu cô bằng chứng mà vu khống con cái liệt sĩ, thì báo án , chuyện là sỉ nhục là phỉ báng, đủ để lượng hình !"
Xung quanh im phăng phắc.
Bầu khí trở nên quỷ dị.
Ý là điểm thanh niên tri thức tiễn thêm một nữ thanh niên tri thức tù.
Có bằng chứng thì Lâm Niệm , bằng chứng thì Hoàng Lệ Lệ .
Kích thích thật!
mà, ảnh hưởng quá , vì thanh niên tri thức ở một địa phương ngoài là một tập thể, đến lúc đó sẽ : Nhìn kìa, thanh niên tri thức của đại đội Tiền Tiến tù đấy!
Hoàng Lệ Lệ chịu nổi lời , cô lao về phía Lâm Niệm, ba đứa trẻ nhanh ch.óng lập hàng rào phòng thủ, bà Ngũ Dương cùng những khác cũng bước chân thoăn thoắt chặn mặt Hoàng Lệ Lệ.
Dáng vẻ kiểu: Mày dám động bà già , bà già sẽ bệnh viện ba tháng cho xem.
"Lâm Niệm sai , là ăn xằng bậy, ghen tị với cô, đều là cùng một nơi đến, tại cô sống như thế, chính là ghen tị cô xinh hơn , thấy cô ..." Hu hu hu, cô thể ân oán giữa họ, chỉ thể bịa chuyện ngay tại chỗ.
Cô hận Lâm Niệm, hận Lâm Niệm bao nhiêu chuyện, khiến một gia đình êm ấm tan nát, tù kẻ xuống nông thôn, tiền bạc trong nhà cũng mất sạch, bộ đều bồi thường cho Lâm Niệm.