Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:17:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nhất định , việc nơi bằng giả biến mất mang cho cô cảm giác khủng hoảng, sự đổi đại đội trưởng của đại đội Tiền Tiến càng trầm trọng thêm cảm giác khủng hoảng .

 

Hoàng Lệ Lệ giật .

 

ấp úng: " và cô chỉ là hàng xóm thôi, kiểu từ nhỏ thuận mắt !"

 

Tô Vân lạnh: "Hoàng Lệ Lệ, cô đừng coi là kẻ ngốc, cô và Trương Thúy Phương thường xuyên mắng c.h.ử.i cô !"

 

"Chỉ là hàng xóm thì đến mức đó."

 

Tô Vân bây giờ chút hối hận , lúc ở trong đó kỹ xem hai con nhà mắng cái gì, cũng chỉ nhớ một hai câu.

 

Đương nhiên, điều cũng là do "đại tỷ" ở bên trong cho phép hai con nhà cãi vã ầm ĩ.

 

đó muộn một chút.

 

Sao sớm hơn một chút chứ...

 

Phi!

 

Đầu óc cô hỏng ?

 

Đang nghĩ cái gì ?

 

Vào trại tạm giam sớm hơn một chút!!!

 

Tô Vân vội vàng kéo dòng suy nghĩ đang tuột xích của , kiếp, suýt chút nữa thành kẻ ngốc .

 

Ai ngờ đầu óc Hoàng Lệ Lệ cũng đang vận hành với tốc độ cao, thầm nghĩ Tô Vân hỏi cô thì chắc chắn là , hơn nữa Tô Vân cũng dám tiết lộ tin tạm giam ngoài, Tô Vân dám , cô cũng dám .

 

nếu cô giữ bí mật, Lâm Niệm mà khui chuyện cũ thì cô còn t.h.ả.m hơn Tô Vân.

 

"Sao đến mức đó chứ?"

 

" chính là ghét cô ! Mẹ kế của cũng ghét cô !"

 

Tô Vân ngờ Hoàng Lệ Lệ thật với , vô cùng vui, cô nén giận khuyên nhủ: "Lệ Lệ cô xem, chúng đều từ Dung Thành đến đây, nếu cô và Lâm Niệm rốt cuộc quan hệ gì, chỉ cần thư về Dung Thành, nhờ giúp ngóng một chút là chắc chắn ngóng thôi."

 

" chỉ là phiền phức thôi, cô cho , còn thể mang ơn cô, chuyện gì còn thể giúp cô một tay, cô đúng đạo lý ?"

 

"Nơi đất khách quê , dù chúng cũng từng quen ..."

 

Hoàng Lệ Lệ : "Vậy cô ngóng, dù cũng chỉ là hàng xóm của ."

 

Tô Vân ngóng và điều cô là hai chuyện khác , quan hệ giữa cô và Lâm Niệm mà thật sự lộ , Lâm Niệm cũng trách !

 

Nói xong cô định bỏ .

 

Tô Vân vội vàng kéo cô , : "Được , thì thôi, cũng chỉ tò mò hỏi một chút thôi, nhưng chuyện hỏi cô, cô đừng đem lung tung đấy."

 

Ánh mắt Hoàng Lệ Lệ lóe lên: "Không ... cái dám bảo đảm, lỡ như ngày nào đó lỡ miệng mặt Lâm Niệm..."

 

Tô Vân tức giận hận thể tát cho Hoàng Lệ Lệ một cái, cô đành lấy một đồng nhân dân tệ đưa cho Hoàng Lệ Lệ: "Cô cầm lấy mua ít trứng gà mà ăn, bồi bổ não, sẽ quên ."

 

Hoàng Lệ Lệ vội vàng nhận lấy, nhưng miệng vẫn : "Một đồng thì mua mấy quả trứng gà chứ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-210.html.]

Tô Vân đành móc thêm một đồng nữa đưa cho cô : "Hai đồng ít , Hoàng Lệ Lệ! Làm điểm dừng! Thật cũng sợ cô mặt Lâm Niệm , chuyện chỉ hỏi cô ! Người khác cũng sẽ hỏi, vả chỉ cần thừa nhận, ai dối !"

 

Hoàng Lệ Lệ cầm hai đồng tiền, trong lòng chút tiếc nuối, cảm thấy Tô Vân thật keo kiệt!

 

còn là Hoàng Lệ Lệ của ngày xưa nữa, ngày xưa cô chỉ cần tiền là đòi Trương Thúy Phương, ba đồng năm đồng Trương Thúy Phương đều cho, từ khi Trương Thúy Phương bước chân nhà họ Hoàng, cô bao giờ thiếu tiền.

 

bây giờ giống nữa , bộ tiền của nhà cô đều đem bồi thường cho Lâm Niệm, xuống nông thôn , bố cô cũng cho cô bao nhiêu tiền, chỉ cho mười đồng và một ít phiếu lương thực.

 

Đừng hành lý cô mang theo nhiều, đó đều là quần áo chăn màn cũ của cô .

 

Tiền phiếu thật sự ít.

 

Vét chút nào chút nấy.

 

hai đồng tiền, Hoàng Lệ Lệ hớn hở về phòng ở điểm thanh niên tri thức.

 

Tô Vân ôm một bụng tức, cô về điểm thanh niên tri thức mà dạo khắp làng.

 

Thấy các bà các đang việc uể oải, cô bèn móc hạt dưa trong túi trò chuyện với họ, tìm hiểu chuyện trong đại đội, và vô tình hữu ý kéo chuyện về phía nhà họ Lâm.

 

Mà lúc .

 

Lâm Niệm khi tan cùng các con về nhà, phát hiện trong nhà đang đợi cô.

 

Là thanh niên tri thức mới đến Lưu Ái Hoa.

 

ngạc nhiên: "Lưu tri thức, cô tìm việc gì ?"

 

Lưu Ái Hoa dậy cúi đầu xin Lâm Niệm: "Xin Lâm tri thức, hôm nay hiểu lầm cô, cùng khác lưng cô, là đúng, xin cô!"

 

"Ngoài , đồng chí Hoàng Lệ Lệ nhiều lời khó về cô, cô nhất nên đến điểm thanh niên tri thức tìm cô đối chất rõ, nếu e rằng trong đại đội sẽ những lời đồn thổi khó ."

 

Bà cụ Khúc thấy lời lập tức giữ bình tĩnh, bà "vèo" một cái dậy, xắn tay áo lên: "Nó cái gì?"

 

Lưu Ái Hoa tiện , cô chỉ bảo: "Dù cũng lời gì ho, miệng , Lâm tri thức cô tự lưu tâm nhé, thôi, đây, phiền nữa!"

 

cứ thế chạy mất.

 

Lưu Dũng Nam về đến nơi lướt qua cô , thấy bà cụ Khúc đang bừng bừng lửa giận, ba đứa trẻ cũng chạy khắp sân tìm hung khí tay.

 

Vội hỏi Lâm Niệm: "Có chuyện gì thế?"

 

Lâm Niệm bèn đem những lời Lưu Ái Hoa kể cho Lưu Dũng Nam, Lưu Dũng Nam : "Là chuyện , . Chiều nay một nam thanh niên tri thức mới đến tìm chúng ngóng chuyện , hỏi chúng lối sống của đồng chí Lâm Niệm vấn đề ..."

 

Lưu Dũng Nam dứt lời, bà cụ Khúc kìm nữa, bà vung tay lên: "Xuân Hoa, , tìm con khốn đó thôi!"

 

"Đại Đản, Nhị Đản, Tam Đản, các con gọi bà Ngũ Dương, bà Vương, bà Thái... bảo họ mau ch.óng đến điểm thanh niên tri thức!"

 

Ba đứa trẻ "vèo" một cái lao khỏi cửa, lũ trẻ do bà cụ Khúc dạy dỗ, tư thế, nhịp độ, tốc độ đều tương đương .

 

"Đại Dũng, con chuồng bò xách một thùng phân bò đến điểm thanh niên tri thức!"

 

Giọng bà cụ Khúc dứt, Lâm Đại Dũng xách thùng phân chạy biến .

 

Hai em Lâm Đại Cường và Lâm Đại Cương đều về, Lâm Đại Cương khi tan chạy tìm trai, cùng giúp các đồng chí ở cục điện lực bận rộn thêm một lát, nếu lúc nhà họ Lâm còn thêm một đôi tay đ.ấ.m... phi phi! Là lao động nòng cốt!

 

 

Loading...