Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:03:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng một bạn chiến đấu cũ nhắc nhở ông , bảo ông tìm cha ruột của mà hỏi.

 

Phó Quốc Thành cả khỏe, thất hồn lạc phách, rời khỏi trụ sở chính bằng cách nào.

 

(Đồng chí Phó Dũng Chương: Hì hì, bắt chước theo thằng nghịch t.ử nhà đấy! Lão già học chuẩn ?)

 

Chương 153 Tự tìm đến cửa

 

Dao rơi xuống thì mãi mãi đau là gì.

 

Phó Quốc Thành thất hồn lạc phách bảo tài xế đến nhà cũ, , vệ binh trực ở nhà cũ cho ông địa chỉ viện dưỡng lão nơi ông cụ đang ở.

 

Phó Quốc Thành chút kinh ngạc, ông cứ ngỡ về tay , chỉ là theo bản năng đến thử vận may xem .

 

Không ngờ nhận câu trả lời.

 

Ông lập tức bảo tài xế lái xe đến viện dưỡng lão.

 

Hơn bốn tiếng đồng hồ , ông thấy hai ông bà cụ đang mặt mày rạng rỡ.

 

Chỉ là khi ông cất tiếng gọi cha , hai ông bà cụ thấy ông đến, nụ mặt lập tức thu .

 

Thật đau lòng.

 

Phó Quốc Thành nghĩ mãi , tại cha bây giờ đối xử với như .

 

"Cha, tại cha như ?" Phó Quốc Thành , xuống ghế sofa đối diện ông cụ, ông hiểu nổi.

 

Ông cảm thấy tổn thương.

 

"Con nghĩ qua nhiều khả năng, về phương diện cục diện, phương diện phái hệ, phương diện quan điểm chính trị, phương diện đối thủ cạnh tranh... duy chỉ ngờ đ.â.m d.a.o chính là cha ruột của con."

 

Lão đồng chí Phó Dũng Chương hừ lạnh một tiếng: "Sao thế, mới thế chịu nổi ?"

 

"Anh đối xử với Thu Thạch như thế nào?"

 

"Phó Quốc Thành, mới chỉ tay với đúng một thôi, thử nghĩ xem, tay với Thu Thạch bao nhiêu ?"

 

Phó Quốc Thành lập tức đỏ hoe mắt, ông kích động : "Không giống ! Con đều là vì cho nó thôi! Tính nết nó thế nào cha như con là rõ nhất! Nó..."

 

Lão đồng chí Phó Dũng Chương hừ lạnh một tiếng: "Có gì mà giống , cũng là vì cho thôi, tính nết thế nào cha như là rõ nhất!"

 

Phó Quốc Thành lập tức Phó ông cụ cho nghẹn lời, câu nào.

 

Tuy nhiên chuyện vẫn dừng ở đó.

 

Phó ông cụ tiếp tục đ.â.m d.a.o ông : "Anh gọi điện cho Cát Chính Phong, Cát Chính Phong hề qua điều tra mà trực tiếp nhân lúc Thượng Minh Vũ họp để nhanh ch.óng ban hành lệnh điều động Thu Thạch."

 

"Điều công bằng đối với Thu Thạch! Đương nhiên, sự can thiệp của , những đối xử bất công xảy Thu Thạch đếm xuể, cũng thèm liệt kê từng cái với nữa."

 

", ở chỗ , cấp chỉ dựa một câu của mà lập tức ban hành lệnh điều động cho ngay."

 

"Ngược , cấp họp nghiên cứu, đó thực địa khảo sát ở đơn vị các , cuối cùng điều gì thúc đẩy cấp đưa quyết định điều chuyển công tác đối với , Phó Quốc Thành trong lòng chẳng lẽ tự hiểu lấy một chút ?"

 

Mặt Phó Quốc Thành nghẹn đến đỏ bừng.

 

Ông cam tâm : "Phải, mấy ngày đó con đúng là chút lơ là công việc, nhưng nửa đời con đem đầu treo thắt lưng lập nên bao nhiêu chiến công, chẳng lẽ thể dung thứ cho con một chút khiếm khuyết nhỏ ? Con cũng là con , là bằng xương bằng thịt mà!

 

Chút khiếm khuyết nhỏ đó là lý do để điều chuyển công tác của con!"

 

Ánh mắt Phó ông cụ ông ngày càng lạnh lẽo: "Thu Thạch cũng lập ít chiến công, mỗi nó lập công, gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-200.html.]

 

"Anh đem đầu treo thắt lưng, chẳng lẽ những chiến công đó của Thu Thạch là tự dưng nhặt chắc?"

 

"Mẹ kiếp, bao nhiêu tuổi mới lên chiến trường? Thu Thạch ném lên chiến trường từ năm bao nhiêu tuổi?"

 

"Chát!" Ông cụ càng càng giận, đang lúc đến chỗ kích động, bà cụ đột nhiên tháo chiếc giày tát thẳng mặt Phó Quốc Thành.

 

"Nói lý lẽ với cái thứ gì cho mệt?"

 

"Tim gan nó đều con hồ ly tinh đó cho mờ mắt !"

 

"Đồ ch.ó con, bảo mày bắt nạt cháu đích tôn của tao !"

 

Chiếc giày trong tay bà cụ múa may cuồng, một vị lãnh đạo lớn như Phó Quốc Thành mà bà cụ đ.á.n.h cho vô cùng t.h.ả.m hại, ông vội vàng dùng hai tay ôm lấy mặt, dậy né tránh khắp nơi.

 

"Mẹ nó chứ, ngày xưa mày chèn ép công lao của nó, lão già xót cháu đích tôn, cháu đích tôn cho ông quản, mày cứ thế mà chèn ép, nó đều c.ắ.n răng chịu đựng cả!"

 

"Lần cũng , nó cũng ngoan ngoãn chịu đựng , mày còn mặt mũi chạy đến đây chất vấn cha mày, mày khỏi cửa soi gương ? Mày xứng ?"

 

Phó Quốc Thành sắp phát điên !

 

"Mẹ, còn lý lẽ chút nào ?"

 

Bà cụ: "Phi! Bà già chính là quá lý lẽ đấy, nếu thì lúc Thu Thạch đầu tiên liều mạng lập chiến công mà mày gọi một cuộc điện thoại cho tiêu tan hết, bà già đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"

 

Ông cụ thấy bà cụ đ.á.n.h dữ quá, sợ bà cụ mệt, bèn nhấc gậy lên giúp một tay.

 

Con út cháu đích tôn, chính là mạng sống của bà cụ.

 

Lần Phó Quốc Thành thực sự chạm vảy ngược của bà cụ .

 

Cây gậy của ông cụ bồi thêm , Phó Quốc Thành chịu nổi nữa.

 

Bên trong đ.á.n.h "bộp bộp" vang dội, vệ binh bên ngoài ghé mắt qua cửa sổ một cái...

 

Vệ binh của ông cụ: Ồ, bậc bề hỗn hợp song đả thằng con bất hiếu, cả!

 

Vệ binh của Phó Quốc Thành: Úi... cấp bậc hỗn hợp song đả cao thế , quản , thực sự quản !

 

Cuối cùng Phó Quốc Thành chịu nổi nữa, lao khỏi cửa.

 

Vệ binh của ông vội vàng theo.

 

Chiếc giày của bà cụ rời tay bay , trúng phóc gáy Phó Quốc Thành.

 

Đùa , hồi trẻ bà cụ từng tiêu diệt quân giặc đấy nhé!

 

Bà và ông cụ là tình cảm cách mạng thực thụ.

 

Phó Quốc Thành ném trúng loạng choạng một cái, vệ binh cũng chẳng cách nào cả, nếu kẻ thù ám sát, họ chắc chắn thể dùng đỡ đạn cho thủ trưởng, nhưng từ chiếc giày của đẻ thì đó là tình yêu nặng trĩu, dám cản, thực sự dám cản!

 

Bà cụ còn chỉ tay bóng lưng Phó Quốc Thành mà dạy bảo ông cụ: "Cái hạng hiểu tiếng mà còn đến nữa, thèm lảm nhảm với nó, cứ trực tiếp mà nện!"

 

"Có hiểu ?"

 

Ông cụ liên tục gật đầu: "Hiểu hiểu hiểu."

 

Phó Quốc Thành mặt mũi bầm dập lên xe của , tài xế ngập ngừng hỏi: "Thủ trưởng, là chúng đến bệnh viện một chuyến ạ?"

 

"Mũi... mũi đang chảy m.á.u... m.á.u ạ..." Tài xế thấy Phó Quốc Thành sa sầm mặt lời nào, bèn đ.á.n.h bạo nhắc nhở.

 

 

Loading...