Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:03:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Xuân Hoa ngờ đó là câu trả lời, bà gượng : "Xin thanh niên trí thức Lưu nhé, cái mồm đúng là..."
Lưu Dũng Nam : "Không ạ, ít nhất cháu còn sống, cái gốc rễ nhà họ Lưu cháu vẫn đứt mà!"
Bà nội Khúc: Cũng là kẻ lòng rộng rãi.
Lâm Niệm che miệng .
Chao ôi, ngày tháng xuống nông thôn thật tồi, chẳng khổ tí nào, còn dễ chịu nữa!
Vận khí của cô cũng khá , khi xuống nông thôn gặp Phó Thu Thạch, khi xuống nông thôn gia đình bà nội cũng đáng tin cậy, Lưu Dũng Nam giúp đỡ cô.
Nếu họ, Lâm Niệm cảm thấy ngày tháng xuống nông thôn của chắc chắn thong thả như bây giờ, nhất định là ngày nào cũng xuống ruộng việc!
Ăn xong cơm bà nội Khúc phòng lấy tiền và phiếu đưa cho Lâm Niệm: "Tiền chụp ảnh của Đại Đản và cháu là Thu Thạch đưa , bà nội quản nữa, nhưng chỗ bánh bao là cả nhà cùng ăn, tiền cháu nhận lấy!"
"Nhà cái lý nào để cháu nuôi cả gia đình!"
Lâm Niệm suy nghĩ một chút nhận lấy: "Dạ ạ, cháu vẫn nộp sinh hoạt phí cho gia đình! Khi nào ăn bánh bao thì cháu sẽ với bà nội, bà nội đồng ý cháu mới mua!"
Đoạn Xuân Hoa: "Cần gì cháu nộp sinh hoạt phí, cháu là phận con cháu, nuôi cháu là việc của lớn chúng !"
Bà nội Khúc tán đồng : "Con đúng là một câu hồn!"
Lâm Niệm: "Nếu bà nội cho cháu nộp sinh hoạt phí, thì ngăn cản cháu mua đồ về nhà!" Dù thì chọn một trong hai thôi!
Cô thể nào thản nhiên để cả một gia đình nuôi nấng !
Phải rằng ngay cả Tam Đản nhỏ nhất mỗi ngày cũng đang nỗ lực kiếm điểm công.
Bọn nhỏ bây giờ tuy mỗi ngày đều dành nửa ngày để học tập, nhưng việc cắt cỏ lợn thì hề trễ nải chút nào.
Người nhà họ Lâm: ...
Suy nghĩ một lát, bà nội Khúc vẫn quyết định nhận sinh hoạt phí của Lâm Niệm, bà đứa trẻ , cho dù đưa sinh hoạt phí thì nó vẫn sẽ tự bỏ tiền mua đồ ăn về bồi bổ cho gia đình thôi.
Đã thì kiên quyết nhận.
Dù nó cũng thể ngày nào cũng chạy lên huyện .
Bên nhà họ Lâm khí vui vẻ hòa thuận, thì nhà họ Phó ở Kinh Thành là một mảnh ảm đạm sầu t.h.ả.m.
Lưu Đình vì chuyện của Lưu Hồng Binh mà mấy ngày nay rầu rĩ ăn ngon ngủ yên, còn phía Phó Quốc Thành cũng , ông chạy vạy khắp nơi tìm mối quan hệ để dò hỏi chuyện của nhà họ Lưu, vì thế tiếc đích đến cục thương nghiệp và một bộ phận liên quan khác.
Hoàn cấp đang họp thảo luận về vấn đề sắp xếp công tác của , cho rằng năng lực của Phó Quốc Thành mạnh, điều ông sang văn phòng thì quá lãng phí, tuy sức khỏe ông thể , nhưng bây giờ thời bình, chiến tranh công khai ít.
Ông cứ ở vị trí hiện tại cũng ảnh hưởng đến việc dưỡng sức khỏe.
cũng ít đồng chí cho rằng, yêu cầu do đích Phó lão thủ trưởng đưa , nếu tổ chức đồng ý thì quá tổn thương lòng lão đồng chí .
Phải rằng cống hiến của Phó Quốc Thành cho đất nước còn bằng một phần trăm của lão thủ trưởng.
Huống hồ, lão thủ trưởng còn đề nghị thể đắp thêm gánh nặng cho ba nhà họ.
Cậu ba nhà họ Phó là Phó Quốc Quân cũng là một tài giỏi, lập ít chiến công, cả gia đình mấy họ đều ở trong quân ngũ, nên một lùi về tuyến hai.
Mọi thảo luận mãi xong, liền quyết định đến văn phòng Phó Quốc Thành tìm ông chuyện, khi hỏi rõ dự định sắp xếp công việc của Phó Quốc Thành, vị đại thủ trưởng chủ trì cuộc họp cho rằng cần báo , mà cứ xem trạng thái việc thực tế của đồng chí Phó Quốc Thành.
Nếu đồng chí Phó Quốc Thành thực sự vô cùng phù hợp với vị trí hiện tại, dùng ông là tổn thất của quân đội, thì ông sẽ đích xin lão thủ trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-198.html.]
Và chiến công của ba nhà họ Phó vẫn đó, đơn vị chắc chắn cũng sẽ trọng dụng, hai bên xung đột.
Mấy vị nhân vật tầm cỡ đột ngột ghé thăm đơn vị của Phó Quốc Thành, nhưng tìm thì Phó Quốc Thành mặt.
Hỏi Phó Quốc Thành , cấp ấp úng.
Sắc mặt đại thủ trưởng , cùng vội vàng nghiêm giọng : "Có gì thể , nếu bí mật quân sự, các mà giấu giếm một chữ nào là xử lý theo quân quy!"
Lúc ở văn phòng Phó Quốc Thành nào dám giấu giếm nửa lời, bèn khai hành tung của Phó Quốc Thành, bao gồm cả những việc ông bận rộn gần đây.
"Phó thủ trưởng đến cục thương nghiệp để tìm hiểu tình hình ạ..."
"Anh vợ của ông bắt, Phó thủ trưởng mấy ngày gần đây đều đang hỏi thăm chuyện !"
Đại thủ trưởng nhíu mày.
"Báo cáo công việc mà Phó Quốc Thành trong mấy ngày qua xem nào!"
Ồ hô.
Báo cáo cái gì?
Phó thủ trưởng mấy ngày nay việc !
Chương 152 Hoảng hốt
Phó Quốc Thành từ cục thương nghiệp về, đến đơn vị mà thẳng về nhà.
Đại thủ trưởng đang chờ ở đơn vị: ...
Phó Quốc Thành về đến nhà, Lưu Đình vội vàng đón: "Thế nào ? Anh dò hỏi gì ?"
"Cục thương nghiệp bắt một lúc mấy liền, em đừng lo lắng, lẽ chỉ đưa hỗ trợ điều tra thôi."
"Vụ án quá lớn, trong thời gian hỗ trợ điều tra thả cũng là chuyện bình thường, chỉ sợ báo tin thôi."
lòng Lưu Đình hoảng hốt.
"Lão Phó, thể tìm giúp , cũng để em gặp hai em một ..."
Phó Quốc Thành chút mệt mỏi : "Những thể tìm đều tìm cả , nếu thể lo thì cần mấy ngày nay chạy ngược chạy xuôi thế ?"
Lưu Đình mím môi, bà níu lấy cánh tay Phó Quốc Thành, đôi mắt rưng rưng cầu xin: "Lão Phó, thể cầu xin vị đại thủ trưởng cấp , chuyện của hai em thực đại thủ trưởng chỉ cần một câu là giải quyết ngay..."
Phó Quốc Thành kinh ngạc Lưu Đình, ông rút tay : "Em điên , mang loại chuyện cầu xin đại thủ trưởng?"
"Những việc vi phạm nguyên tắc là kiên quyết !"
"Chẳng em công việc của hai em thể vấn đề gì ? Nếu , khi sự việc rõ, chắc chắn sẽ thả thôi!"
"Thôi , mệt !"
Ông thẳng lên lầu, Lưu Đình c.ắ.n môi nắm c.h.ặ.t t.a.y, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.
Anh hai bà thể vấn đề gì chứ?
Chính vì vấn đề nên bà mới nóng lòng như , mới nghĩ đến việc cầu xin Phó Quốc Thành giúp đỡ mà!
Lưu Đình suy nghĩ một lát, vẫn bảo tài xế của Phó Quốc Thành lái xe đưa bà về nhà đẻ một chuyến.