Cảm xúc vô cùng định.
Lòng bình thản chút gợn sóng.
" phục tùng sự sắp xếp của cấp !" Phó Thu Thạch bình tĩnh lệnh điều động, nhàn nhạt .
Cậu với Hà Giang và Vũ Hồng Kỳ đang lo lắng: "Quân nhân coi phục tùng mệnh lệnh là thiên chức, là một viên gạch, đơn vị cần ở , sẽ chuyển đến đó!"
"Thế ?" Vũ Hồng Kỳ kích động , " lên trụ sở chính đòi một lời giải thích..." Nói đến đây, mắt Vũ Hồng Kỳ đỏ hoe.
"Họ mà đưa lời giải thích hợp lý, sẽ xin xuất ngũ!"
Chương 150 Trầm
Hà Giang đập bàn: "Láo nháo! Vũ Hồng Kỳ, cảnh cáo loạn! Cậu chính là đang gây rắc rối cho Thu Thạch!"
"Người đang lo tìm lý do và cái cớ để Thu Thạch xuất ngũ đấy!"
Nắm đ.ấ.m của Vũ Hồng Kỳ siết c.h.ặ.t đến mức sắp nổ tung, nghiến răng nghiến lợi: "Vậy cứ giương mắt Thu Thạch bắt nạt thế ?"
Phó Thu Thạch vỗ vỗ vai Vũ Hồng Kỳ: "Còn rừng xanh lo gì củi đốt, chỉ cần còn ở trong hàng ngũ, thì chuyện đều khả năng!"
"Nghĩ theo hướng tích cực , ít nhất phân khu chúng của ở bộ phận hậu cần trụ sở chính mà, vật tư hậu cần chỉ cần qua tay , chắc chắn sẽ phát cho phân khu , xem đúng !"
Hà Giang Phó Thu Thạch với ánh mắt tán thưởng, một đứa trẻ thế , cha ưa nổi chứ!
Mắt mù ?
Ông quát Vũ Hồng Kỳ: "Thôi , thế ngược để Thu Thạch đến an ủi ! Cậu thôi Vũ Hồng Kỳ!"
Sau đó ông với Phó Thu Thạch: "Nút thắt của chuyện ở chỗ cha , cha con thù oán qua đêm, vẫn nên tìm cách chuyện hẳn hoi với ông ..."
"Chờ tổng đội trưởng họp về, sẽ tìm ông phản ánh tình hình, Thu Thạch yên tâm, sẽ từ bỏ !"
"Suất tham gia giải đơn binh quốc, cũng sẽ nghĩ cách giành cho !"
" sẽ từ bỏ, bỏ rơi bất kỳ lính nào trướng !"
Phó Thu Thạch mỉm cảm ơn: "Cảm ơn chi đội trưởng!"
"Vậy thu dọn , sẽ nhanh ch.óng qua đó báo danh!"
Cậu , Hà Giang chỉ tay Vũ Hồng Kỳ: "Nếu thể học ba phần trầm của Thu Thạch, tương lai sẽ tiền đồ vô lượng!"
"Cứ như bây giờ, đến đại đội trưởng là coi như hết cỡ !"
Vũ Hồng Kỳ nghếch cổ : "Hết cỡ thì hết cỡ, chi đội trưởng, khác , nhưng Thu Thạch qua con đường như thế nào, cũng cái chức đại đội trưởng của từ mà , Thu Thạch nếu ông cha như , bây giờ phó chi đội cũng vấn đề gì chứ?"
Anh quẹt nước mắt: "Anh em ai mà kêu oan cho ?"
"Cũng chỉ ngoài mặt là coi như chuyện gì."
" cũng là con mà, là bằng xương bằng thịt, thể để tâm?"
Hà Giang cũng thở dài, nhưng ông vẫn : "Hàn Tín còn thể chịu nhục chui háng, những chuyện chắc chắn gây tổn thương cho , nhưng đồng thời cũng đang luyện !"
"Chỉ cần vượt qua , tiền đồ chắc chắn thể đong đếm!"
"Thôi , xem , giúp một tay."
"Tối nay ăn một bữa ngon, mấy em vài ly, bao!"
...
Phó Thu Thạch trở về ký túc xá thu dọn đồ đạc, thật cũng chẳng gì thu dọn.
Hành lý mang về cần động đến, chỉ cần thu dọn thêm những thứ khác là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-196.html.]
Cũng may lúc Niệm Niệm thấy bà nội đóng gói nhiều đồ quá, liền đề nghị gửi bưu điện cho đỡ vất vả.
Nếu thì còn đau đầu nữa!
Nhắc đến Niệm Niệm, mới xa mấy ngày mà bắt đầu nhớ cô !
Phó Thu Thạch dứt khoát xuống thư cho Lâm Niệm.
Viết về sự đổi công việc của , tiếp theo lẽ sẽ còn đổi nữa, chờ khi nào định hẳn sẽ thư báo cho cô.
Trước đó, thư cứ gửi đến đây, chỉ cần Vũ Hồng Kỳ chuyển cho Phó Thu Thạch nhận.
Lại về nỗi nhớ của .
Chẳng gì khác, chỉ hai chữ 'nhớ em'.
Nhìn thì nhẹ tênh.
thực nặng trĩu.
Lâm Niệm cũng đang thư cho , chủ yếu là thư trả lời cho Liễu Quế Hương, đó tiện thể cho Phó Thu Thạch một phong.
Dù Lâm Niệm cũng cho rằng chỉ là tiện tay , đằng nào cũng bưu điện, một chuyến gửi thì phí đúng !
(Phó Thu Thạch: đúng đúng, em gì cũng đúng!)
hôm Lâm Niệm bưu điện gửi bưu kiện và thư cho Liễu Quế Hương, đến ngày hôm mới nhớ cô còn lấy ảnh.
Lâm Niệm: ...
(╯▽╰)
Thôi , thêm một chuyến nữa .
Dù cũng gửi ảnh cho Phó Thu Thạch, thì tiện thể thêm gì đó, nếu thì lãng phí tem quá!
Lần lên huyện là mang theo Đại Đản, đó gửi đồ cho Liễu Quế Hương là cùng bà nội Khúc, hai bà cháu xe bò .
Ba em Đản chẳng mang theo đứa nào, nhưng lúc về vẫn mua bánh bao nhân thịt cho chúng.
Mua bánh bao ở phố mang về hơn tự ở nhà, ít nhất hàng xóm láng giềng ngửi thấy mùi thịt.
Lần Lâm Niệm lên huyện, Đại Đản chủ động rút lui.
Lâm Niệm liền mang theo Nhị Đản.
Tam Đản còn quá nhỏ, phố mìn, cái tên buôn Lâm Niệm sợ khiếp vía .
Bà nội Khúc cảm thấy Nhị Đản cũng nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý để Nhị Đản cùng Lâm Niệm.
Bà với Lâm Đại Dũng: "Sau con học xe đạp , tới Niệm Niệm lên huyện, con đạp xe chở con bé!"
Thằng con tuy ngốc, nhưng cái khỏe, đ.á.n.h đ.ấ.m !
Hơn nữa còn lời!
Lâm Niệm đạp xe chở Nhị Đản đến huyện xong là thẳng tiến đến tiệm ảnh.
Đồng chí ở tiệm ảnh thấy cô đến thì vô cùng nhiệt tình, cô thanh niên trông xinh , khiến khó quên, huống hồ ngày đó họ chụp nhiều ảnh, càng khiến ấn tượng sâu sắc.
Phải là thời buổi chụp ảnh hề rẻ, là một khoản tiêu xài xa xỉ, bình thường đến chụp cùng lắm là chụp một tấm, quá lắm thì hai ba tấm.
Hay thật, cô thanh niên và đối tượng của cô, cứ gọi là chụp lia lịa.
Mỗi tiếng "tách" là tiền đấy!
Hai tiếng "tách tách" mà mặt hề biến sắc.