Nếu Cát Chính Phong đến, ông còn thể gán cho ông cái mũ phục tùng mệnh lệnh.
Hà Giang tức sắp nổ tung.
Chỉ thể bảo các cấp bộ phận chuẩn đón tiếp lãnh đạo trụ sở chính thị sát.
sự việc quả nhiên đúng như Hà Giang dự đoán, trời tối mà Cát Chính Phong vẫn đến, bên gọi điện bảo lãnh đạo việc quan trọng đột xuất trì hoãn, ngày mai sẽ đến.
Hà Giang lập tức nhịn nữa, ở trong văn phòng c.h.ử.i bới đến nửa đêm mới về.
Ông cụ ở viện dưỡng lão cao cấp trong một ngọn núi nào đó ở Kinh Thành cũng nhận tin tức.
Ông cụ tức quá hóa .
"Hổ dữ còn ăn thịt con!"
"Thằng con cả của , súc sinh bằng!"
Bà cụ nghiến răng nghiến lợi: "Lúc sinh nó nên dìm c.h.ế.t nó trong thùng nước tiểu cho , bà già sinh cái loại nghiệt sướng chứ!"
Ông cụ vỗ vỗ tay bà, khuyên nhủ: "Bà nghĩ thế , nó thì thằng bé Thu Thạch!"
Bà cụ : "Nếu vì cháu đích tôn của , tát c.h.ế.t nó từ lâu !"
"Cháu đích tôn thì cứ nhớ đến thằng cha nó, nó, cái thứ súc sinh bằng trong đầu chỉ con hồ ly tinh đó thôi!"
"Lần ông quản!"
"Thu Thạch tâm mềm, ông là ông nội nó, ông chống lưng cho nó!"
"Nó cảm thấy cha quản con là đạo trời đất ? Ông cũng quản con trai ông !"
Ông cụ liên tục gật đầu: "Được thôi, nó gương cho , lão già cũng thể học theo!"
Nói xong, ông cụ liền gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại, nội dung đều giống : "Chao ôi, thằng cả nhà theo đ.á.n.h giặc nửa đời , tâm nó đều mệt mỏi cả."
" đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh."
"Bây giờ là thời bình , hy vọng các nể mặt , điều nó sang bộ phận văn phòng để nó tu tâm dưỡng tính một chút ."
"Còn nữa, nó lo toan bấy lâu nay, đến lúc trút bớt gánh nặng vai nó , , mấy cái cuộc họp gì đó cũng ít gọi nó thôi."
"Để nó tu tâm dưỡng tính một chút, cái già còn chờ nó phụng dưỡng đây!"
" cũng kéo lùi bước tiến của đất nước, thằng ba nhà còn trẻ, gánh nặng trút từ thằng cả xuống, thể đắp thêm một chút lên thằng ba!"
"Thằng ba đang tuổi sung sức, chính là lúc nên đóng góp cho đất nước và nhân dân!"
Ông cụ hạ thấp tư thế cầu xin , ai mà nể mặt?
Đều đồng ý sẽ tổ chức họp thảo luận, bảo ông cụ đừng nóng vội.
Bà cụ ở bên cạnh mà mắt tít .
"Sớm nên thu xếp nó như !" Bà cụ hừ lạnh.
Ông cụ thở dài: "Lúc chẳng Thu Thạch cho lão già nhúng tay chuyện của hai cha con nó !"
"Phải là vẫn cô bé Lâm Niệm cách, Thu Thạch đối tượng với con bé là thái độ đổi ngay, nó mà bày tỏ thái độ, dám thu xếp cha nó ?"
Bà cụ dậy: " tìm ít đồ gửi cho cháu dâu đích tôn, cái đứa cháu dâu thể để bay mất !" Cháu trai thể ở bên cạnh bầu bạn với cháu dâu, bà giúp giữ .
Cháu đích tôn khó khăn lắm mới chút , thấy rõ cô bé quan trọng với cháu đích tôn thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-195.html.]
Ông cụ vội vàng nhắc nhở: "Bà đừng quá trớn kẻo sợ chạy mất đấy!"
Bà cụ lườm ông một cái: " còn chuyện ? chỉ gửi cho con bé ít đồ ăn thôi, đúng , còn đồ mặc nữa, bên gần phía Bắc, mùa đông lạnh lắm!"
"Cô bé giày cỡ bao nhiêu nhỉ? Giày bông cũng gửi!"
"Thôi, cỡ nào cũng gửi cho con bé một đôi, con bé thì lớn trong nhà cũng thể !"
Ông cụ: ┐( ̄ヘ ̄)┌
Ông thừa lời của bà già là phét!
Ông bảo lính cần vụ: "Cậu lĩnh cho mấy cái áo đại y quân đội, đủ các cỡ, cả giày bông quân đội nữa, mỗi cỡ cũng lấy một bộ!" Ông mấy năm lĩnh , chẳng qua là lĩnh hết phần của mấy năm qua trong một mà thôi.
" , trong nhà còn ít đồ hộp thịt, thế , ngày mai về một chuyến, chuyển hết đống đồ hộp thịt, đồ bồi bổ trong nhà qua đây, đến lúc đó đóng gói cùng , gửi từ bên luôn!"
Bà cụ lườm ông một cái: Chó chê mèo lắm lông!
"Quay thư cho Thu Thạch, bảo nó gửi một tấm ảnh của cô bé qua đây!"
Ông cụ nhanh nhảu đồng ý: "Được!"
Bà cụ suy nghĩ một chút : "Nhà họ Lưu thể buông tha !"
Ánh mắt ông cụ dần trở nên lạnh lẽo: "Xử lý một đứa , những đứa để cho Thu Thạch."
"Không thể để Thu Thạch trút giận !" Nói đến đây, ông cụ một trận xót xa.
Bà cụ cũng xót xa thôi, cháu đích tôn của bà ơi, chịu bao nhiêu uất ức !
"Ông già , phía cháu đích tôn ông cũng quản đấy, hậu cần thì cháu uất c.h.ế.t mất!" Bà cụ cháu xông pha trong mưa b.o.m bão đạn.
chịu nổi cháu thích mà!
Cháu thích là hết.
Con cả đời ngắn ngủi, đương nhiên là sống thế nào vui vẻ thì sống thế .
Ông cụ : "Vội vàng quá là cách, để tự nó đến tìm mở miệng! cũng xem xem, nó cách gì để phá cục !"
Bà cụ vươn tay véo mạnh ông cụ một cái, ông cụ la hét: "G.i.ế.c ! Mưu sát phu đây !"
Nghe thấy câu đầu, vệ binh sờ s.ú.n.g.
Nghe thấy câu thứ hai, buông tay, s.ú.n.g cần sờ nữa, tình thú của vợ chồng lão thủ trưởng, họ hiểu mà.
Ngày hôm Phó Thu Thạch trở về đơn vị.
Cậu vẫn còn một ngày nghỉ, vội vàng báo danh mà về ký túc xá tắm rửa nghỉ ngơi.
Vừa mới tắm xong, bộ quần áo chuẩn ngủ thì đến tìm .
"Trung đội trưởng, chi đội trưởng bảo đến văn phòng ông một chuyến!"
Phó Thu Thạch nhướng mày, một nụ lạnh lướt qua khóe môi, quả nhiên đến, suy đoán của sai!
Lưu Cường xảy chuyện, khi nhận tin Lưu Đình thể tay.
Trước đây còn ôm ảo tưởng về đồng chí Phó Quốc Thành, bây giờ... coi Phó Quốc Thành như một lạ.
Một lạ địch ý với .
Cho nên, khi gặp Hà Giang, thấy ông sa sầm mặt đưa lệnh điều động cho xem, Phó Thu Thạch bình tĩnh.