Đầu óc Phó Quốc Thành cãi vã đến mức ong ong cả lên.
Gân xanh ở thái dương giật lên từng hồi đau nhức.
Ông cố gắng giải thích, nhưng của Lưu Đình thì cứ lu loa mãi thôi.
Phó Quốc Thành dứt khoát xoay bỏ , về văn phòng để lánh mặt cho yên tĩnh.
Phía bên đến tối muộn đẻ của Lưu Đình vẫn còn ồn ào, đội cảnh vệ khu gia đình liền đến, 'lịch sự' mời họ ngoài.
Lý do cực kỳ đơn giản và thô bạo, đại lãnh đạo Phó hề dặn là trong nhà khách ở , cho nên đến giờ thì khách trong nhà rời thôi.
Ai bảo khu gia đình là các vị lãnh đạo lớn ở chứ, gián điệp phía bên eo biển xâm nhập dữ dội, cho nên việc quản lý ở đây nghiêm ngặt.
Người nhà họ Lưu vẫn là đầu tiên đuổi ngoài, cả nhà nhếch nhác vô cùng, mắng c.h.ử.i Lưu Đình và Phó Quốc Thành.
Hàng xóm láng giềng thấy đều thi lắc đầu.
Người đàn ông nhà bên cạnh : "Lão Phó đ.á.n.h giặc thì , ngờ trong việc gia đình là một kẻ hồ đồ!"
Người vợ lườm ông một cái: "Xì! Việc gia đình cái gì, rõ ràng là ham mê sắc d.ụ.c, chọn vợ gì!"
"Nghĩ hồi đó cô Lương bao nhiêu, là trí thức, hiểu lễ nghĩa dịu dàng hiền thục, nhà cô cũng ai nấy đều lịch thiệp."
"Ông Lưu Đình mà xem, trông cái mặt thấy tướng hồ ly tinh , cả nhà thì hạng lưu manh trộm cướp, lão Phó mắt mù mới coi là báu vật! Xì!"
"Cứ chờ mà xem, nhà ông con hồ ly tinh quấy gia phá xóm thế , Phó Quốc Thành chừng đến già còn ngã ngựa, giữ tiết thục cuối đời !"
"Cứ như mấy mù quáng trong viện chúng , cứ tưởng Lưu Đình là hạng lành..."
Người chồng : "Bà đúng đấy, lấy vợ hiền hại ba đời, thì khác, lấy một vợ hiền, hậu phương vững chắc, cũng thể yên tâm sự nghiệp, đấy, khi nghỉ hưu còn thể tiến thêm bước nữa!"
Cấp bậc như họ mà tiến thêm bước nữa thì chuyện đùa , khi thăng chức mới nghỉ hưu thì đãi ngộ khi về hưu sẽ hơn nhiều!
Chương 148 Ép buộc
Phó Quốc Thành về nhà muộn.
Lưu Đình thấy động tĩnh liền vội vàng cửa đón ông, ông đôi mắt sưng húp của Lưu Đình, xót xa : "Sao em vẫn ngủ?"
"Các con ?"
Lưu Đình : "Chúng nó ngủ cả , em ngủ ."
Nói đoạn nước mắt rơi xuống.
Phó Quốc Thành dắt tay bà nhà, ông : "Em đừng nữa, chuyện của hai em do em mà , tình hình bây giờ lo lắng thêm cũng chẳng ích gì!"
Lưu Đình nghẹn ngào: "Làm lo cho , đều là một nhà, xảy chuyện lớn như ..."
" , Quốc Thành, thể nào cầu xin ông cụ ?"
"Em ông cụ thích em, em sẽ đến dập đầu tạ tội với ông cụ."
"Chỉ cầu xin ông giúp đỡ hai em một chút thôi."
"Cũng chuyện gì vi phạm pháp luật quy định cả, chỉ là nhờ hỏi thăm một chút thôi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-193.html.]
Phó Quốc Thành bảo bà xuống: " tìm ông cụ , ông cụ và bà cụ viện điều dưỡng ."
Lưu Đình ngẩn : "Hả?"
"Sao tự dưng viện điều dưỡng ?"
"Lại còn chẳng với một tiếng?"
Phó Quốc Thành lắc đầu: "Không !"
Lưu Đình nắm lấy tay ông, sốt sắng : "Cha viện điều dưỡng nào , ngày mai chúng thăm họ xem ."
Phó Quốc Thành : "Không , cũng hỏi , đồng chí phụ trách sắp xếp việc ông cụ đặc biệt dặn dò, ông yên tĩnh vài ngày, phiền, hành tung của ông phép tiết lộ."
Lưu Đình sững sờ, bà run rẩy môi, mãi lâu mới : "Lão Phó, xem... xem cha chuyện gì đó nên mới cố ý tránh ?"
Phó Quốc Thành nhíu mày : "Làm chuyện đó , đây chỉ là trùng hợp thôi!"
Lưu Đình lóc: "Làm gì nhiều chuyện trùng hợp đến thế, cha chính là thích em, chính là coi khinh em, giúp đỡ mà thôi!"
"Em gả cho bao nhiêu năm nay, công lao cũng khổ lao, sinh cho một trai một gái, từ bỏ cả sân khấu, vất vả cực nhọc quán xuyến cái nhà , mặt cha và Thu Thạch lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ sai lời..."
"Giờ đây chẳng qua là nhà em chút chuyện, họ liền coi em như hủi, đến một cánh tay cũng chịu giơ giúp..."
Phó Quốc Thành an ủi: " thấy em nghĩ nhiều quá , cha hạng như , ngày mai sẽ đến Cục Thương mại hỏi xem ."
"Thôi , còn sớm nữa, tắm rửa ngủ !"
Nói xong ông liền dậy lên lầu, Lưu Đình theo bóng lưng ông, trong lòng đắng ngắt khôn tả.
Nhà đẻ oán trách bà , chồng thì chẳng coi gì, hai cái xác già còn tránh mặt bà nữa!
là một lũ vô ơn bạc nghĩa!
Bao nhiêu năm qua, dù là cục đá thì cũng sưởi ấm chứ, thế mà nhà họ Phó từ già đến trẻ đều sắt đá như .
Chỉ tiếc là Lưu Đình trong lòng dù lo lắng, hận đến mấy cũng chỉ nhẫn nhịn, bà còn hầu hạ Phó Quốc Thành tắm rửa.
Hồi đó bà chiếm trái tim của Phó Quốc Thành bằng cách nào?
Bàn về dung mạo, bà đúng là ưa , nhưng so với ruột của Phó Thu Thạch thì vẫn còn kém xa lắm.
bà một điểm mạnh hơn ruột của Phó Thu Thạch, đàn bà đó vốn dĩ là tiểu thư đài các, bà sẽ hầu hạ khác.
Cũng cúi , hạ thấp thái độ của bản .
Lưu Đình, lớn lên trong một gia đình trọng nam khinh nữ từ nhỏ, thì khác, bà cách hầu hạ , sắc mặt đàn ông, cũng cách thế nào để lấy lòng đàn ông.
Càng hạng đàn ông như Phó Quốc Thành thì tâng bốc, cung phụng ông như hoàng đế ...
Phó Quốc Thành cầm lòng .
Lưu Đình lúc đó của Trương Hải Dương gửi gắm nhờ của Phó Thu Thạch trông nom hộ, của Phó Thu Thạch bụng coi bà như em gái ruột mà chăm sóc, khi bà m.a.n.g t.h.a.i tháng lớn, Lưu Đình dùng những lời ngon tiếng ngọt dỗ dành bà đồng ý, lấy danh nghĩa chăm sóc bà để dọn ở trong nhà họ Phó, cuối cùng chăm sóc chồng bà lên tận giường luôn.
Cho nên Phó Quốc Thành ham thích chính là sự dịu dàng nhỏ nhẹ, nhu mì ngoan ngoãn của Lưu Đình.
Nhà ngoại xảy chuyện lớn như bà phát tiết một chút thì , Phó Quốc Thành thể dỗ dành bà một chút, nhưng quá đà thì xong.