Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:02:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đặng Thúy Thúy kiêu hãnh gật đầu: “ , ông nội chỉ chị là cháu gái thôi, còn cháu trai, ông từ nhỏ thiên vị chị !”

 

Thực lòng mà , thời buổi , phần lớn các gia đình vẫn còn tư tưởng trọng nam khinh nữ.

 

Kiểu như gia đình Đặng Thúy Thúy đúng là hiếm.

 

Cô thực lòng mừng cho Đặng Thúy Thúy, thể thấy đầu bếp Đặng cũng đối xử với cô cháu gái , nếu Đặng Thúy Thúy chẳng dễ dàng giúp cô mua những món cần phiếu như .

 

Đặng Thúy Thúy ăn nhanh, mấy câu cô ăn xong , lau miệng một cái hỏi Lâm Niệm: “Cứ chuyện chị mãi, em thanh niên trí thức ? Sao bà nội ở cùng em, bà cụ theo em xuống nông thôn ?”

 

Lâm Niệm híp mắt: “Không ạ!”

 

“Lúc em còn nhỏ thì bố em hy sinh , đó em sống ở Thành Đô và bao giờ gặp bà nội, em cũng cho em hỏi, cũng chẳng kể gì với em.

Kết quả thật tình cờ, nơi em xuống nông thôn chính là quê nội của em!

Sau đó em mới phát hiện trong làng vẫn còn của ...”

 

Đặng Thúy Thúy trợn tròn mắt: “Oa, trùng hợp ? Em đợi chút đừng vội!”

 

Cô ôm cái hộp cơm chạy phăm phăm bếp, một lát xách một bộ cật lợn và một bộ gan lợn.

 

“Chị kể với chú chị là em tìm , chú bảo chị đưa cái cho em, cần phiếu , em đưa hai tệ là !”

 

Lâm Niệm vui vẻ nhận lấy: “Được ạ, em cảm ơn chú nhé!”

 

Thịt lợn bảy tám hào một cân, nội tạng tuy rẻ hơn nhưng cũng chỉ lòng già lòng non cộng thêm thủ lợn là rẻ thôi, tầm ba bốn hào một cân, gan lợn và cật lợn khá đắt, cơ bản bằng giá thịt.

 

Số gan cật Đặng Thúy Thúy đưa cho cô ít nhất cũng bốn cân.

 

Cái giá hai tệ đúng là quá rẻ.

 

, ảnh hưởng gì đến ạ?”

 

“Nếu để thì lắm!”

 

Đặng Thúy Thúy híp mắt : “Em yên tâm , chú chị sẽ tìm Giám đốc Lương, hôm nay nếu bọn em thì tên Lưu Cường mà gây chuyện , bọn em giúp tiệm cơm kiếm năm trăm tệ và một trăm cân phiếu lương thực đấy!”

 

“Cho dù là tặng bánh bao cho thì cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền!”

 

“Giám đốc Lương là công bằng nhất, ông nhất định sẽ đồng ý thôi!”

 

Lâm Niệm yên tâm , cô bảo Đặng Thúy Thúy tìm tờ báo gói gan cật giúp cô, bỏ cái gùi nhỏ Đại Đản đang đeo, để tránh lộ liễu ngoài gây sự chú ý.

 

Vẫn là câu đó: Không sợ phiền phức, nhưng bớt việc gì việc đó!

 

Tại Cục công an.

 

Lưu Cường một bộ quần áo khác, đến mặt một đồng chí đang trực, vô cùng kích động : “Đồng chí, báo án, kiện Giám đốc Lương của tiệm cơm quốc doanh, ông tống tiền!”

 

Tống tiền?

 

Đây là vụ án tính chất nghiêm trọng, nếu tình hình đúng như thì xử lý nghiêm minh!

 

Năm trăm tệ và một trăm cân phiếu lương thực, đủ để !

 

Đây là vụ án lớn!

 

Đồng chí trực ban vội mời xuống, hỏi han kỹ càng.

 

Lưu Cường thầm nghĩ, năm trăm tệ mà các đồng chí ở cục nghiêm túc thế , cứ như vụ án lớn trọng điểm !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-183.html.]

Thế thì tiền tống tiền lên tới hàng vạn của Lâm Niệm chẳng sẽ khiến cô "ăn kẹo đồng" trực tiếp !

 

Cô nàng tuy hôm nay bẽ mặt, nhưng chơi bời xong đưa cô c.h.ế.t thì Lưu Cường cảm thấy cũng đành lòng.

 

cứ nghĩ đến việc thằng khốn Phó Thu Thạch sẽ vì thế mà đau đớn c.h.ế.t, Lưu Cường thấy đáng giá.

 

Tốt nhất là thằng cha đó phát điên, lúc thực hiện nhiệm vụ vì phát điên mà lộ họng s.ú.n.g kẻ thù, ‘Đoàng...’ c.h.ế.t , chỗ cô sẽ còn rắc rối nữa!

 

Mọi thứ của nhà họ Phó cuối cùng đều sẽ thuộc về nhà họ Lưu!

 

Chỉ khi Phó Thu Thạch xuống suối vàng gặp con nhỏ Lâm Niệm , là chiếc giày rách chơi qua thì tức đến mức hồn xiêu phách tán, đầu t.h.a.i nổi !

 

Ha ha ha ha ha!

 

Chương 141 Tự chui đầu lưới

Lưu Cường nghĩ đến đây, gương mặt dần trở nên dữ tợn, ánh mắt dần trở nên biến thái.

 

Người ghi chép ngẩng đầu lên, tình cờ thấy cảnh , vội vẫy tay hiệu cho một đồng chí khác gần, hai sát thì thầm: “Người là...” chỉ chỉ đầu.

 

Ý đồ vô cùng rõ ràng.

 

“Đồng chí!”

 

“Xin hỏi Giám đốc Lương của tiệm cơm quốc doanh tống tiền vì lý do gì? Ngoài , thể đưa bằng chứng ?”

 

Vì lý do gì?

 

Ký ức nhục nhã ùa về, mặt Lưu Cường lập tức đỏ bừng, vặn vẹo dữ dội.

 

Hai đồng chí thấy như lập tức cảnh giác, cơ thể cũng lập tức điều chỉnh sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu, chừng hôm nay họ thực sự gặp kẻ đầu óc vấn đề thật.

 

bằng chứng!” Lưu Cường lôi biên lai của tiệm cơm quốc doanh đặt lên bàn, hùng hổ: “Ông vô duyên vô cớ tống tiền !”

 

Còn về lý do tống tiền thì sẽ !

 

Quá mất mặt!

 

Hai đồng chí cầm biên lai xem xét kỹ lưỡng, đúng là biên lai của tiệm cơm quốc doanh, họ cũng từng đến đó ăn, đúng là loại phiếu , nét chữ đó cũng sai.

 

Thấy hai xác nhận tính xác thực của biên lai, Lưu Cường hưng phấn : “Các mau bắt ông !”

 

“Chứng cứ rành rành!”

 

“Các hống hách đến mức nào , nhất định bắt để trừng trị nghiêm khắc, cái thói hống hách dập tắt!”

 

Tuy nhiên, khi đang hăng say nhất thì một đôi còng tay lạnh ngắt khóa cổ tay .

 

Lưu Cường hiểu gì cả, : “Nhầm nhầm , các nên bắt giám đốc tiệm cơm quốc doanh chứ !”

 

“Các việc kiểu gì thế? Cái năng lực việc như các , nếu là lãnh đạo của các thì đuổi việc lâu !”

 

Cái hạng khi ở đơn vị cũ vốn cậy chỗ dựa nên hống hách quen , còn tự cho là cán bộ từ Kinh thành tới thì cao quý hơn ở thị trấn nhỏ.

 

Hắn chẳng coi các đồng chí ở cục gì cả.

 

“Lãnh đạo của các , gọi lãnh đạo của các đây!”

 

là cán bộ từ Kinh thành tới, cho phép các sỉ nhục coi thường như !”

 

 

Loading...