Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:02:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điều bọn Hoàng Lệ Lệ là, của Tô Vân đây là tiểu thư nhà tư sản, bây giờ chịu ảnh hưởng từ cha đang định cư ở Cảng Thành nên phân về khu phố quét dọn nhà vệ sinh.

 

"Mẹ!" Tô Vân thấy nuôi đang lo lắng chờ ở bên ngoài, lập tức rơi nước mắt.

 

Kiếp khi cô con ruột của cha nuôi, cô lập tức đoạn tuyệt quan hệ với họ.

 

Ai ngờ khi cải cách mở cửa, cha nuôi đổi đời, cha em của nuôi về đại lục đầu tư, họ thương xót cho cảnh ngộ của nuôi nên cho nuôi ít cổ phần, khiến cha nuôi một bước trở thành nhóm siêu phú hào đầu tiên.

 

Tiếc , ban đầu cô tổn thương cha nuôi quá sâu, cô gặp chuyện khó khăn tìm đến cửa quỳ xin, cha nuôi cũng tha thứ cho cô.

 

hối hận .

 

Vô cùng hối hận.

 

May mắn ông trời cho cô một cơ hội từ đầu, hơn nữa còn là trọng sinh khi đoạn tuyệt quan hệ.

 

Tô Vân thề, kiếp nhất định đối xử và trân trọng những trân quý , bù đắp những nuối tiếc của kiếp .

 

"Đồng chí Tô Vân, cô ký tên là thể ." Không bắt tận tay day tận mặt, thẩm vấn mấy ngày cũng kết quả, chỉ thể thả .

 

Tô Vân ký tên, cầm lấy đồ đạc của lúc nộp khi đây, nhào tới ôm chầm lấy Trác Tri Cẩn.

 

"Mẹ, con sợ lắm!"

 

"Con nhớ quá ơi!"

 

Trác Tri Cẩn vỗ vỗ lưng cô, lóc an ủi: "Không , Vân Vân đừng sợ, con chuyện , chúng cây ngay sợ c.h.ế.t !"

 

"Đi thôi, mau về nhà, chúng ở cái nơi nữa!"

 

Tô Vân gật đầu, để Trác Tri Cẩn nắm tay một đoạn đường dài, lên xe buýt trở về nhà.

 

Nhà cũ của nhà họ Tô sớm tịch thu, bây giờ sống trong một túp lều nhỏ cạnh nhà vệ sinh công cộng, căn bản thể tắm rửa, Trác Tri Cẩn liền đưa Tô Vân đến nhà tắm công cộng tắm rửa thật sạch sẽ, một bộ quần áo khác.

 

Nhìn Tô Vân mặc bộ quần áo vá víu, Trác Tri Cẩn liền áy náy : "Đều là cha , liên lụy đến con... Ngày xưa những thứ giẻ rách , đến dùng để lau bụi trong nhà cũng đủ tư cách!"

 

Tô Vân ôm cánh tay Trác Tri Cẩn, an ủi bà: "Mẹ , tuyệt đối đừng nghĩ như , nghĩ thế là con đau lòng lắm, chúng một nhà mà!"

 

Nói xong, cô hạ thấp giọng ghé tai Trác Tri Cẩn : "Mẹ, con cá vàng đưa cho con tác dụng , quan hệ ở Ban thanh niên trí thức thông suốt, họ đồng ý sắp xếp cho con đến vùng nông thôn khá trù phú ở tỉnh Đông bên ."

 

"Đến lúc đó con thể gửi lương thực, thịt khô và hạt khô về cho ."

 

"Mẹ và cha là chỗ dựa tinh thần của con, hai nhất định kiên trì đấy."

 

"Con tin rằng nhà chúng chắc chắn sẽ khổ tận cam lai."

 

Trác Tri Cẩn xong lời trong lòng vô cùng cảm động, cũng may đứa trẻ , nếu cô, Trác Tri Cẩn cảm thấy e rằng thực sự kiên trì nổi.

 

"Ừm, hứa với con, nhất định sẽ kiên trì, chỉ là con xuống nông thôn cũng để ý đến bản , tuyệt đối đừng để chịu thiệt thòi, cũng đừng nghĩ đến chuyện gửi đồ cho cha ... ?"

 

Tô Vân : "Mẹ yên tâm, con chắc chắn lo cho , ăn no mặc ấm mới gửi cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-172.html.]

 

Sau khi trở về túp lều họ đang ở, Trác Tri Cẩn đào lên hai thỏi vàng cất giấu đưa cho Tô Vân: "Con tìm bạn học của con đổi thành tiền và phiếu, mua ít chăn bông áo bông các thứ, vùng nông thôn tỉnh Đông lạnh lắm, đừng để cóng."

 

Tô Vân nhận lấy thỏi vàng bỏ túi đeo chéo màu xanh lục quân của : "Được ạ, nhưng con mua ở đây, để thấy sẽ nghi ngờ nhà lấy tiền , con tìm bạn học đổi vàng thành tiền phiếu, đó mang sang bên mua."

 

Trác Tri Cẩn giơ tay vỗ trán một cái: "Xem cái đầu óc của , vẫn là Vân Vân con suy nghĩ chu đáo."

 

"Con mau , cẩn thận một chút đấy nhé!"

 

Tô Vân khỏi nhà liền trực tiếp thu thỏi vàng gian, cô mới thèm đổi những thỏi vàng thành tiền phiếu !

 

Bây giờ trong tay cô đang tiền, hai thỏi vàng Trác Tri Cẩn đưa cô dùng để lo lót đó chợ đen đổi thành tiền phiếu, tiền phiếu , tận dụng ký ức kiếp đến canh ở cửa trạm thu mua, chốt hạ một củ nhân sâm trăm năm với giá rẻ, tay bán củ nhân sâm cho cần nó để cứu mạng, chỉ tiền, mà còn thêm một mối quan hệ.

 

Và cô cũng chính là tận dụng mối quan hệ để giúp cô ấn định địa điểm xuống nông thôn là đại đội 8 (thôn Tiền Tiến), xã Hồng Thắng, huyện Đông Dương, tỉnh Đông.

 

Chương 133 Tự kiểm điểm và tự phê bình

"Chuyện bắt bọn buôn , với bà nội là em đấy!" Sắp về đến thôn, Lâm Niệm cảnh cáo Phó Thu Thạch.

 

"Nếu chơi với nữa!"

 

Phó Thu Thạch gật đầu: "Được, với ai hết!"

 

Lâm Niệm bấy giờ mới yên tâm.

 

"Em cũng sợ cơ , cứ tưởng em sợ là gì chứ!" Phó Thu Thạch rốt cuộc nhịn mà lầm bầm vài câu, trời mới lúc chạy tới thấy cảnh tượng đó sợ hãi đến mức nào.

 

Muốn giáo huấn một trận, sợ cô hoảng sợ, huống hồ cô còn đang hưng phấn như , sợ cô mất vui.

 

vài câu, Phó Thu Thạch vẫn sợ Lâm Niệm gặp chuyện tiếp tục bốc đồng.

 

"Biết sợ chứ bộ!" Cô gái nhỏ tựa đầu lên lưng , giọng mềm mại nhu mì, nũng nịu đến mức Phó Thu Thạch chẳng còn chút nóng nảy nào.

 

"Cho nên em tổng kết kinh nghiệm và bài học, gặp nhất định nhớ mà tránh!"

 

Phó Thu Thạch: ...

 

Haiz, còn nghĩ đến thế hả!

 

"Em , nếu gã đàn ông đó em là vợ , tin lời, bọn chúng thật sự lôi em giữa thanh thiên bạch nhật thì ?"

 

"Dù cũng sẽ nghĩ, ai to gan đến mức cướp giữa chốn đông như thế!"

 

"Hơn nữa mâu thuẫn giữa vợ chồng, ít sẽ lo chuyện bao đồng."

 

Lâm Niệm khẽ : "Sở dĩ ngay từ đầu em nhảy hỏi bà già đó quan hệ với đứa trẻ như thế nào, gào lên bà mìn, mà là dùng chuyện đền tiền để gây sự vô lý, chính là thu hút sự chú ý của những xung quanh."

 

"Và lúc đó, theo bản năng bà già đó sẽ cho rằng em là kẻ ăn vạ, bà sẽ nghĩ nhiều, chỉ nhanh ch.óng thoát khỏi em."

 

"Mọi thấy cũng sẽ cho rằng chúng quen , dù quen cãi lộn sẽ kiểu như ."

 

 

Loading...