Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:13:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Cường: w(Д)w

 

bảo em sư t.ử ngoạm, nhưng bảo em coi ngoài như thế nhé!

 

Không chứ, mấy thứ đó cho đại đội là cái quỷ gì?

 

Chương 115 Tất cả đều trong tính toán

Mẹ kiếp, con mụ chơi chắc!

 

“Sao việc cho đại đội chứ, tiền là đưa cho em mà...” Lưu Cường mưu đồ thuyết phục Lâm Niệm, lải nhải một tràng dài về lợi ích của việc tiền.

 

Lâm Niệm hề lay chuyển, liền đổi chiến thuật: “Em xem thế , đưa em một vạn đồng, kiếm cho em một chiếc vé mua xe kéo, em tiêu tiền cho đại đội thế nào thì tiêu, đó là việc riêng của em, chỉ đưa tiền cho em thôi, em thấy thế nào?”

 

“Không , thấy chính là sợ phiền phức, nếu thì chuyện cứ coi như thôi !”

 

cũng sẽ ép đóng góp cho đại đội!”

 

Lưu Cường thật sự là...

 

Mẹ kiếp, hận thể cạy bộ não của Lâm Niệm xem bên trong chứa cái gì.

 

Sao mà bướng bỉnh và cứng đầu như chứ.

 

“Đồng chí Lâm Niệm, em còn trẻ, vẫn nên cân nhắc nhiều hơn cho bản .”

 

Lâm Niệm từ chối: “Đại đội là nhà của , nhà thì mới ! Nếu sẵn lòng chút việc cho đại đội, thì cũng sẵn lòng chút việc để bày tỏ sự cảm ơn với .

 

Nếu việc cho đại đội, cũng cần thiết cảm ơn nữa!”

 

“Còn nữa, đồng chí Lưu Cường, hành vi đó của đúng, đang dùng tiền bạc để hủ hóa !”

 

“Đây là lối việc của chủ nghĩa tư bản.”

 

“Nể tình cũng ý , sẽ tố cáo !”

 

cũng xin hãy tự trọng!”

 

Lưu Cường: 凸(艹皿艹)

 

Mẹ kiếp!

 

Người bệnh !

 

Cho tiền lấy còn lên mặt dạy đời !

 

Lưu Cường hận thể lôi Lâm Niệm trong nhà đ.á.n.h cho một trận nhục cho xong, chỉ mỗi cái mặt là ưa , còn con thì đúng là ngu hết chỗ !

 

“Đồng chí Lâm Niệm em xem thế , điều kiện em đưa thực sự chút khắc nghiệt, cần bàn bạc với nhà một chút, ngày mai đến tìm em ?”

 

Lâm Niệm: “Đồng chí Lưu Cường xin chú ý cách dùng từ, chỉ là đề nghị thôi, các tiền để hủ hóa thì thà rằng chút việc thực tế cho đại đội Tiền Tiến.

 

Là một thành viên của đại đội Tiền Tiến, các giúp đỡ đại đội, nhất định sẽ cảm ơn các .”

 

Lưu Cường miễn cưỡng dậy: “Được, cảm ơn em nhắc nhở, ngày mai đến tìm em!”

 

Hắn vội vàng rời .

 

Trong lòng c.h.ử.i bới ngớt.

 

Người phụ nữ quả thực quá khó đối phó, trong khi Tiêu Lam vẫn , mục đích đến đây cũng đạt thành!

 

Lưu Cường đen mặt đến trụ sở đại đội, Trương Hải Dương bộ dạng đó của liền thất bại .

 

Thế là mở lời: “Cậu nên chuyện hẳn hoi với cô !”

 

Lưu Cường đập bàn: “ chuyện hẳn hoi với cô chứ? Cô chẳng em cứu ? Em còn chẳng cho cô đổi ý thì cách nào!”

 

Hắn thực sự tức giận đến cực điểm, đối với Trương Hải Dương cũng còn giữ giọng điệu nữa.

 

Trương Hải Dương vui, : “ đúng là cứu cô , nhưng thể lấy đó yêu cầu cô chuyện cô thích!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-149.html.]

cứu mưu cầu báo đáp!”

 

Lưu Cường trong lòng khinh bỉ, mưu cầu báo đáp mà còn đắc ý cái gì, điều đó lên điều gì?

 

Chỉ lên là ngu thôi!

 

“Xin , em quá lời, thực sự là Lâm Niệm chọc tức quá.”

 

“Bây giờ em về huyện, gọi điện về báo cáo tình hình bên với gia đình.”

 

Trương Hải Dương dậy: “Vậy thì cùng !” Anh cũng báo cáo tình hình.

 

Phía chuồng bò, Lâm Niệm và Phó Thu Thạch cùng đoạn ghi âm.

 

Âm thanh vô cùng rõ ràng.

 

Cuộc đối thoại giữa Lâm Niệm và Lưu Cường ghi bộ.

 

Phó Thu Thạch : “Để mang sang băng, chuẩn cho em thêm vài cuộn băng trắng nữa.”

 

“Sao em nghĩ việc bắt làng lắp điện thoại với trang phòng phát thanh thế?”

 

Lâm Niệm : “Điện thoại chỉ là cái cớ để mặc cả thôi, nhất thiết lắp, vì lắp làng cũng chắc gánh nổi tiền cước điện thoại.

 

phòng phát thanh là tư tâm đấy.

 

Có phòng phát thanh , thể đăng ký phát thanh viên mà!”

 

“Vị trí còn trống ở làng là kế toán, quản tiền, việc đó quá tốn tâm tư.

 

Trường học xây xong chắc chắn là thiếu giáo viên, nhưng thích dạy học, dạy học cũng hao tâm tổn trí lắm.

 

nghĩ nghĩ , chỉ phát thanh viên là nhẹ nhàng nhất.

 

Lại còn thời gian để học tập!”

 

Phó Thu Thạch nghĩ ngợi một hồi thấy cũng đúng, : “Vậy sẽ tìm thêm cho em vài cuộn băng trắng, lúc rảnh rỗi em cứ ghi âm sẵn nội dung trong Ngữ lục đó, đến lúc đó cứ mang phòng phát thanh mà phát, đỡ ngày nào cũng một lượt!”

 

“Rồi những thông báo tạm thời của làng cũng ít, em cũng mỏi cổ họng!”

 

Lâm Niệm nghĩ cũng , cô : “Vậy em sẽ tranh thủ ghi âm sớm, khi trả máy ghi âm cho ?”

 

Phó Thu Thạch: “Đã đưa cho em thì là tặng cho em luôn !”

 

“Không cần trả !”

 

Lâm Niệm trợn to mắt, cô vội vàng lắc đầu: “Không , cái quá quý giá, thể lấy !”

 

Máy ghi âm chỉ là vấn đề tiền bạc, mà là vấn đề khó mua ở trong nước!

 

Thứ còn khó mua hơn cả xe đạp nhiều, hàng Nhật Bản sản xuất, dùng ngoại tệ mới mua ở cửa hàng Hoa kiều.

 

Phó Thu Thạch : “Đây là quà cảm ơn.”

 

Lâm Niệm: ???

 

“Ông nội với , bà kế bụng của cũng bỏ tiền đấy, Lưu Cường tự phụ đưa cái giá một vạn, bà chắc chắn sẽ đổ thêm m.á.u nữa!

 

Số tiền , bà thể để của Tiêu Lam bỏ .

 

Nếu thì thể hiện cái họa là do gây chứ?”

 

“Niệm Niệm, em thực sự là ngôi may mắn của , cho nên, hãy nhận lấy máy ghi âm ?”

 

“Nếu em thực sự nhận, thì cứ giữ giúp hai năm, đợi em tròn mười tám tuổi trả cho !”

 

Ừm, mười tám tuổi, Niệm Niệm thể chính thức tìm hiểu .

 

Đến lúc đó, cái của cũng là của Niệm Niệm, Niệm Niệm trả cũng chẳng quan trọng.

 

 

Loading...