Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:13:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những như họ kiếm đồ ngon là khó lắm, vì xã viên trong thôn tránh họ như tránh tà.

 

Hơn nữa phần t.ử mà còn ăn thịt á?

 

Nghĩ gì thế?

 

Đới Quốc An mua thịt giá cao, giáo sư Bành thể hiểu .

 

họ cũng thể rời đại đội lấy một bước, thể tự lên huyện mua .

 

"Chúng mỗi một nửa, lấy tiền đưa cho ông ngay đây." Ông ngốc, khi xuống nông thôn mắt thấy tình hình , bảo Kỳ Tuệ cải tạo nội y của hai vợ chồng, khâu thêm nhiều túi ngầm, giấu ít tiền và phiếu.

 

Chỉ là ngờ tới, khi xuống nông thôn, dù tiền phiếu cũng chẳng cách nào dùng .

 

bây giờ ông thấy may mắn, may mắn là trong tay may mà tiền và phiếu.

 

Đới Quốc An gật gật đầu: "Ăn xong thì lau bát cho sạch, để cái họ Vu phát hiện đấy."

 

Giáo sư Bành liên tục gật đầu: "Yên tâm!"

 

"Đa tạ ông nhé lão Đới!"

 

Thu giá cao chỉ là để chuyện trông vẻ hợp lý hơn, hơn nữa, Đới Quốc An am hiểu sâu sắc một đạo lý, "thượng hãn bất thị mãi mại" (của cho bằng cách cho), cho nhiều quá dễ nảy sinh tâm lý ỷ .

 

Nếu ngày ông cho nữa hoặc cho nổi nữa, thì trở thành cái tội.

 

Lúc giáo sư Bành tới đưa tiền, là một hồi cảm ơn, ông hỏi Đới Quốc An lúc thu hoạch vụ thu thể thỉnh thoảng kiếm ít lương thực, hoặc thịt .

 

Đới Quốc An lắc đầu : " cũng nữa, đối phương cũng nhát gan lắm, cũng là nhân lúc Bao Hướng Đảng xảy chuyện, trong thôn đều đang chằm chằm nhà họ Bao, mới dám đấy."

 

"Cái tùy vận may thôi, thể tìm , nếu và bằng lòng bán cho , thì mới tìm !"

 

Giáo sư Bành thất vọng, nhưng ông cũng thể hiểu .

 

"Haizz, ngày tháng bao giờ mới kết thúc đây?"

 

Đới Quốc An : "Cuối cùng cũng sẽ qua thôi, hơn nữa quốc gia thể thiếu trí thức , quốc gia phát triển, thì thể thiếu nhân tài!"

 

"Hai vợ chồng ông nhất định trụ vững, kiên trì chính là thắng lợi!"

 

Nghe thằng nhãi ranh , Lâm tri thanh cũng là một ham học hỏi.

 

Ở đây sẵn hai vị giáo sư...

 

Không , bây giờ vẫn lúc.

 

Đới Quốc An vội vàng ngắt dòng suy nghĩ đang bay xa của .

 

Giáo sư Bành gật gật đầu: "Được, chúng sẽ kiên trì, cảm ơn ông nhé!" May mà lúc ông và Kỳ Tuệ sắp trụ vững nổi nữa thì lão Đới tới, ông luôn lạc quan như , luôn khích lệ họ.

 

Trong những năm tháng gian nan, khích lệ, thể nương tựa lẫn mà tiến về phía , thật sự .

 

Sáng sớm hôm , ba đứa nhỏ kinh ngạc phát hiện bữa sáng ăn cháo thịt!!!!

 

Cháo thịt cơ đấy!!

 

Tam Đản chạy sân xem, mặt trời vẫn mọc từ hướng Đông, chứ mọc từ hướng Tây nha...

 

Bà Khúc gọi nó : "Ngậm miệng mà ăn! Chỉ cháu là giỏi bày trò thôi!"

 

Đạt Đản, Nhị Đản bịt miệng .

 

Chúng ăn cháo thịt, vì rể săn một con lợn rừng lớn mà!

 

Lát nữa tới chuồng bò, chúng nhất định tập luyện kỹ thuật s.ú.n.g cao su cho thật , tranh thủ đợi khi rể , chúng cũng thể lên núi săn b.ắ.n.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-144.html.]

Chúng săn lợn rừng, thì cũng thể săn thỏ rừng, gà rừng mà!

 

Cho dù là b.ắ.n một con chim sẻ, thì đó cũng là thịt mà!

 

"Đây là cháo thịt từ những vụn thịt thừa lúc thịt khô đấy, các cháu ăn xong thì đừng mà tơ tưởng nữa, còn nữa !" Trên bàn ăn, bà Khúc tuyên bố.

 

Mọi đồng loạt gật đầu, ăn cháo thịt một là hạnh phúc lắm , ai dám mơ tưởng mãi chứ?

 

Một bữa sáng trực tiếp lấp đầy cảm giác hạnh phúc cho cả một ngày.

 

"Niệm Niệm , căn nhà đó của cháu vẫn sửa chứ? Theo ý bà, cháu cứ ở nhà , cháu ở ngoài một yên tâm."

 

Lâm Niệm : "Vẫn sửa chứ ạ, đợi sửa xong bà đến ở cùng cháu ạ?"

 

Mọi đồng loạt về phía bà Khúc.

 

Bà Khúc chẳng thèm suy nghĩ luôn: "Được!"

 

Con cháu: Bà ơi bà đồng ý dứt khoát thế thực sự chứ?

 

Chẳng bảo là khuyên chị ở ?

 

Lâm Niệm tiếp tục : "Cháu ở bên đó, hàng ngày vẫn qua đây ăn cơm."

 

"Hơn nữa bên đó xa cách làng xóm, thịt ăn cũng gây sự chú ý của khác."

 

Bà Khúc nghĩ cũng đúng, bà vỗ đùi: "Cứ quyết định thế , nhà vẫn cứ sửa, bà sẽ đến ở với Niệm Niệm!"

 

Quyết định vui vẻ.

 

Người nhà họ Lâm khi Lâm Niệm và bà Khúc hàng ngày đều sẽ về ăn cơm, thì cũng đều chấp nhận.

 

Trụ sở đại đội.

 

Lưu Cường , cùng mà còn Trương Hải Dương.

 

Trương Hải Dương là tới đây công tác học tập, nhận điện thoại từ gia đình, qua một chút về ân oán giữa Lâm Niệm và Tiêu Lam, bảo xin nghỉ phép, cùng Lưu Cường tới khuyên nhủ Lâm Niệm.

 

Đại đội trưởng tạm thời Tưởng Điền Phong giống như Bao Hướng Đảng, ông coi thường Lưu Cường lúc nào cũng hếch mũi lên trời.

 

Cán bộ Kinh thành cũng chẳng quản nổi một cơ sở nhỏ như thôn ông.

 

Tuy nhiên, bên ngoài vẫn giữ kẽ, nếu sợ cái thằng chơi , hai chữ "tạm thời" chức danh đại đội trưởng của ông vẫn bỏ .

 

"Đồng chí Lâm Niệm , lúc gọi cô về thì lỡ dở việc lắm, sắp thu hoạch vụ thu , chuồng bò là trọng điểm đấy, chỉ sợ kẻ phá hoại, đến lúc bò xảy vấn đề gì thì tổn thất nặng nề lắm!"

 

Ông khéo léo như , Lưu Cường vẫn hài lòng, đập bàn một cái: "Các thái độ gì thế hả?"

 

"Đại đội các còn ai khác nữa ? Không thể cử khác ?"

 

" thấy đó chính là vấn đề thái độ của các !"

 

Đồng chí cùng từ công xã định lên tiếng giúp lời, thì Trương Hải Dương : "Chúng thể phá hỏng sự sắp xếp vốn của đại đội ."

 

"Thế , cứ đến chuồng bò tìm đồng chí Lâm Niệm chuyện ."

 

Anh chẳng chút thiện cảm nào với họ Lưu Cường , cứ thái độ của , lát nữa gặp Lâm Niệm chắc chắn cũng là dọa nạt ép uổng.

 

Cũng dì họ nghĩ gì nữa, giải quyết vấn đề chứ kết thù , bảo Lưu Cường tới.

 

Trương Hải Dương lên tiếng, Lưu Cường nổi khùng nữa, mà xòa : "Vậy thì phiền em nhé, em họ!"

 

"Không phiền ạ! Đại đội trưởng, mong ông giúp chỉ đường tới chỗ đồng chí Lâm Niệm đang việc."

 

Tưởng Điền Phong vội đầu ruộng gọi một đứa trẻ dẫn đường.

 

 

Loading...