Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:13:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" , dù cũng sống thọ thế , đồng quy vu tận với thì cũng chẳng lỗ."
Lâm Niệm: Hu hu.
"Bà ơi... Mạng của bà quý giá bao nhiêu, cho phép liều mạng , cháu bà sống thọ trăm tuổi!"
Bà Khúc rơi nước mắt đồng ý: "Được , bà nội liều mạng, bà nội sống thọ trăm tuổi, luôn ở bên cạnh Niệm Niệm của chúng , , còn bế con cho Niệm Niệm của chúng nữa chứ!"
Hai bà cháu quấn quýt một lát, Phó Thu Thạch mới : "Bà ơi, đến mấy, cũng bằng cho ."
"Bà cứ xem cháu thế nào là ạ!"
"Bà đúng, bây giờ là xã hội mới , cái bộ quân quân thần thần phụ phụ t.ử t.ử ."
"Vấn đề của cháu cháu tự giải quyết, sẽ để Niệm Niệm đối mặt."
Bà Khúc gật gật đầu, chủ đề coi như qua, tìm ai quan trọng, quan trọng là Niệm Niệm thích.
Chỉ cần Niệm Niệm thích, chuyện khó đến mấy bà cũng tìm cách dẹp yên giúp Niệm Niệm.
Bây giờ xem , tiểu Phó vẫn khá .
Còn về bố đẻ kế của , lúc nào cần mụ già tay, thì nhất định cho họ thấy bà già nông thôn "loạn quyền đ.á.n.h c.h.ế.t lão sư phó" như thế nào!
"Thịt lợn rừng..." Bà lão vẫn chiếm hời, nhưng mở miệng Phó Thu Thạch ngắt lời.
"Thịt lợn rừng bà cứ giữ cho cả nhà ăn ạ, cháu còn định núi săn ít thỏ rừng, gà rừng gì đó nữa, bà đến cả thịt lợn rừng cũng nhận, cháu săn thỏ rừng gà rừng về thì thế nào?"
Lâm Niệm híp mắt lay lay cánh tay bà Khúc: "Bà ơi, bà vẫn coi cháu là ngoài ạ? Anh Thu Thạch lấy lòng bà mà bà cũng cho!"
Thấy Lâm Niệm chủ động giúp thuyết phục bà cụ, Phó Thu Thạch kìm mà nhếch môi .
Xem , trong lòng cô gái nhỏ mà! Thậm chí chẳng mảy may nghĩ đến việc bọn họ đang diễn kịch, tự tin đúng là tự tin thật.
Lâm Niệm lên tiếng , bà Khúc còn thể gì khác ?
Chỉ thể đồng ý thôi.
Thế là, cả nhà hăng hái thảo luận xem chỗ thịt lợn rừng còn nên xử lý như thế nào.
Bà Khúc : "Tối nay cứ ướp thịt , ngày mai vợ thằng Cả và bà đều , chúng thịt khô."
Đến lúc Phó Thu Thạch , còn thể mang một ít về đơn vị mà ăn.
"Bà ơi, cháu ngoài một lát." Chuyện rõ , Phó Thu Thạch liền dậy .
Anh lấy cớ cảm ơn những giúp đỡ trong vụ Bao Hướng Đảng, xin ít bánh bao ngô và thức ăn mặn, lúc trời tối mịt , Phó Thu Thạch liền xách giỏ luôn.
Chỗ bánh bao ngô và thịt là mang cho Đới Quốc An.
Đới Quốc An thấy tín hiệu liền tìm Phó Thu Thạch, thấy Phó Thu Thạch mang đồ ăn đến cho , liền mắng cho Phó Thu Thạch một trận tơi bời.
"Đã bảo đừng đưa tới , cái thằng mà lời thế hả?"
"Để thấy thì tính ?"
"Hê hố, thơm thật đấy!"
Mắng cản trở việc ông ăn uống, một miếng bánh bao ngô nhét đầy thịt c.ắ.n xuống, thơm đến mức ông lão nheo cả mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-143.html.]
"Bao Hướng Đảng hạ bệ , tiếp theo cháu sẽ giúp đội trưởng dân binh Tưởng Điền Phong lên đại đội trưởng thôn Tiền Tiến, giác ngộ, chính trực linh hoạt."
"Trước khi cháu , cháu sẽ ám chỉ để ông đối xử với các ông một chút."
Đới Quốc An trừng mắt một cái: "Cậu đừng mà loạn!"
"Cho giỏi đấy, còn nhúng tay cả chuyện của đại đội nữa cơ !"
"Cậu giỏi thế thì lo mà sự nghiệp cho , tranh thủ mà thăng tiến sớm !"
Phó Thu Thạch khẽ : "Cháu chuyên môn vì các ông, cháu là vì vợ cháu đấy chứ, cô ở đây cắm đội, cháu nỡ để cô xuống ruộng việc đồng áng."
"Ông , chỉ là tiện thể thôi."
Đới Quốc An đảo mắt trắng dã, giơ tay vỗ bộp một cái vai .
Phó Thu Thạch hì hì hỏi: "Tay ông đau ? Có cần cháu thổi thổi cho ?"
Đới Quốc An hừ hừ: "Thật Lâm tri thanh một đứa con gái như , trúng ở điểm nào nữa!" Chẳng tí nghiêm chỉnh nào.
Phó Thu Thạch nhét thêm một cái bánh bao ngô cho Đới Quốc An, thịt đầy ú nụ: "Dĩ nhiên là trúng tướng mạo tuấn, khí chất bất kham, cùng với chính khí lẫm liệt của cháu . , còn cả hình mỹ nữa chứ!"
Đới Quốc An: "Nhổ ! Nếu con gái mà tìm như , sẽ đ.á.n.h gãy chân nó luôn!"
Phó Thu Thạch: "Ông cũng chẳng sinh đứa con gái như Niệm Niệm !"
Nói xong liền vọt , trong chớp mắt chạy xa, Đới Quốc An đá một cái trung, tức đến mức tại chỗ chống nạnh, chỉ Phó Thu Thạch: "Có giỏi thì đừng đây! Quay đây lão t.ử sẽ cho tay!"
Phó Thu Thạch ngu, dại gì mà lao đầu chỗ c.h.ế.t.
Đợi ông hết giận mới , giúp Đới Quốc An bỏ chỗ ăn hết hộp cơm mà ông tự mang theo: "Cái miệng ông thì bảo cho cháu đưa đồ ăn tới, nhưng cơ thể thành thực đấy chứ, thật sự còn mang theo hộp cơm gì?"
Đới Quốc An: [○`Д'○]
Ai cũng đừng cản , đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng nhãi ranh để trừ hại cho dân!
Chương 111 Cố nhân tới
"Bên phía chuồng bò cái họ Vu vấn đề đấy, e là nhắm đối tượng của ."
" theo dõi một , lén lút trộm đối tượng của hai , ánh mắt đầy sự tính toán."
"Vốn dĩ việc đối tượng của đến trông chuồng bò thấy kỳ quái , kết quả còn phát hiện Bao Kháng Mỹ và vợ của Vu Vọng Thủy là Bạch Lan lén lút hẹn hò."
"Bây giờ tuy Bao Hướng Đảng trong , nhưng Bao Kháng Mỹ vẫn còn ở đây."
Biết Lâm Niệm là đối tượng của cái thằng nhãi ranh , ông dĩ nhiên để tâm.
Nhắc đến chuyện của Lâm Niệm, Phó Thu Thạch lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Cháu , thôi , ông về , cháu cũng về đây!"
Đới Quốc An bóng lưng Phó Thu Thạch hừ lạnh : "Thằng nhãi ranh, dùng xong là chạy biến!"
mắng thì mắng thế thôi, lúc về ông lão vẫn ngâm nga hát thầm trong lòng.
Quay chuồng bò, ông nhẹ nhàng gõ cửa phòng bên cạnh.
Chẳng mấy chốc, Bành Vi Dân khẽ mở cửa, Đới Quốc An nhỏ: "Lấy một cái bát đây!" Nói xong ông liền về phòng.
Giáo sư Bành mừng rỡ, vội lấy bát cùng Đới Quốc An phòng ông, Đới Quốc An chia cho ông một nửa chỗ thịt và bánh bao còn : " lén tìm kiếm đấy, tốn hai đồng bạc cộng thêm một cân phiếu thịt, một cân phiếu lương thực."