Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:13:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bằng giá đập cho Hoàng Kiến Quốc một trận trò.
Bà Khúc nắm tay Lâm Niệm, nghiêm túc : "Niệm Niệm, cháu đúng lắm!"
"Bọn họ nếu nảy sinh tâm địa độc ác, bắt?"
"Căn nhà đó là do ông nội cháu liều mạng kiếm , tuyệt đối thể để ngoài chiếm hời!"
Trước giải phóng kiếm ít tiền hề dễ dàng, lũ ch.ó săn khoác da (ngụy quân, cảnh sát) lấy, ăn, hạch sách, giang hồ còn đủ loại thế lực cướp bóc trắng trợn trộm cắp ngấm ngầm...
Lão già Nam về Bắc, thực sự là đem cái đầu treo lủng lẳng bên thắt lưng mà liều mạng đấy!
"Mẹ ruột thì chứ? Mẹ ruột hại cháu thì cháu phản kháng ? Đây là xã hội mới , chứ xã hội cũ !"
"Bà nội bảo cháu , ngay cả khi bố cháu sống , nếu ông dùng phận bố để ép cháu, hại cháu, cháu cũng cần khách sáo với ông !"
"Cháu trị ông thì cứ đến với bà nội, bà nội trị ông !"
Lâm Đại Dũng vỗ n.g.ự.c thình thịch: "Mẹ Đại Dũng, Đại Dũng đ.á.n.h giỏi lắm!"
Y...
Sao chú giỏi thế !
Trong lòng Lâm Niệm cảm động, cô ôm lấy bà Khúc: "Bà ơi..." Chao ôi, cảm giác khác bảo vệ vô điều kiện thật .
bà ơi, con trai bà thực sự còn sống đấy ạ!
" Niệm Niệm, cháu và tiểu Phó quen như thế nào ?" Một ở Dung Thành, một ở khu bảo tồn phương Bắc, chẳng liên quan gì đến cả!
Lâm Niệm liếc Phó Thu Thạch một cái.
Sau đó thẹn thùng : "Anh Thu Thạch lúc đó đang nhiệm vụ ở Dung Thành, đó đồng chí Dương Đống Lương nhờ tới thăm cháu... Anh giúp cháu nhiều."
"Lúc đó, chính là lúc cháu đang hoang mang lo sợ nhất..."
Lâm Đại Cường tới vỗ vỗ vai Phó Thu Thạch: "Tiểu Phó , cảm ơn nhé!"
"Cái đó, nghỉ phép cũng khá lâu đấy, bao giờ thì ?"
Lâm Đại Cương phụ họa: "Không để ảnh hưởng đến công việc nhé, thanh niên là lấy công việc trọng!"
Phó Thu Thạch: ????
Câu cảm ơn, câu đuổi ?
Sự chuyển ngoặt cũng đột ngột quá đấy!
Phó Thu Thạch lòng của bậc cha chứ.
Lâm Đại Cường và Lâm Đại Cương lúc chẳng đang trong trạng thái " cha già" online , Phó Thu Thạch giúp đỡ Lâm Niệm thì họ cảm ơn.
dắt Lâm Niệm , thì dễ dàng thế !
Niệm Niệm của họ mới tìm đường về nhà mà!
Niệm Niệm của họ tuổi đời còn nhỏ lắm!
Nhìn Phó Thu Thạch chịu lép vế, Lâm Niệm trong lòng thầm ngớt, đến nỗi mặt cũng nhịn mà lộ .
Vì tối nay nhận , Lưu Vĩnh Cường Phó Thu Thạch đuổi tới điểm thanh niên tri thức , lúc chỉ cả nhà họ Lâm.
Trong trường hợp ngoài, Lâm Niệm chút kìm nén , cô cũng cong mắt phụ họa: " đấy Thu Thạch, lỡ việc, phụ sự tin tưởng của tổ chức nhé!"
Phó Thu Thạch bất lực, cái đồ lương tâm !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-142.html.]
Để đó, đợi kết hôn nhất định đ.á.n.h đòn cô!
"Kỳ nghỉ vẫn còn, định giải quyết xong vấn đề công việc của Niệm Niệm mới , Niệm Niệm dù cũng là con gái thành phố, quen việc đồng áng !"
Lời dứt, Lâm Đại Cường lập tức : "Cậu cũng khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, đúng là nên chơi cho thật thoải mái!"
Lâm Đại Cương: " , chỗ chúng tuy bằng thành phố, nhưng đồ trong núi cũng nhiều lắm, đầu dắt núi..."
Phó Thu Thạch: ...
Thái độ ... Diễn kịch biến mặt (Xuyên kịch biến kiểm) cũng nhanh bằng các !
Chương 110 Sự lợi hại của bà cụ nông thôn
Bà Khúc mắng cho hai đứa con trai một trận.
Cái lũ đầu gỗ thì cái quái gì!
Thời buổi tìm một cháu rể khó chừng nào!
Hai cái thứ chẳng mô tê gì, cứ loạn!
"Tiểu Phó cháu đừng để ý đến chúng nó, nhà bà nội cũng là nhà cháu, cháu ở bao lâu thì ở."
Phó Thu Thạch vội vàng cảm ơn: "Cháu cảm ơn bà." Không dễ dàng gì, cuối cùng cũng tìm chỗ dựa !
Sự đổi về phận khiến bà Khúc quan tâm đến Phó Thu Thạch tăng lên mấy bậc, bà bắt đầu dò hỏi tình hình các mặt của Phó Thu Thạch.
Phó Thu Thạch cũng giấu giếm, giới thiệu vắn tắt tình hình của một lượt.
Ví dụ như nhập ngũ từ khi nào, hiện tại đang ở đơn vị nào, chức vụ là gì, chuyện trong nhà là như thế nào.
"... Mẹ cháu từ khi cháu còn nhỏ, bố cháu lấy vợ khác, cháu từ nhỏ sống cùng ông bà nội, thiết với họ lắm."
"Ông nội cháu thích Niệm Niệm, hôn nhân của cháu do cháu tự quyết định, ông nội gật đầu là ." Thật ông nội gật đầu cũng chẳng quan trọng, nhưng đối mặt với lớn tuổi, Phó Thu Thạch cách ăn .
Anh cũng hề giấu giếm mối quan hệ giữa và bố ruột, thích Lâm Niệm, thì chân thành đối đãi, thể giấu giếm lừa gạt.
Có lẽ tình hình thực tế xong cảnh ngộ của sẽ trở nên vô cùng khó khăn, nhưng trong những vấn đề mang tính nguyên tắc như thế , lừa dối phát hiện, hậu quả sẽ trở nên nghiêm trọng.
Nghiêm trọng đến mức thể kiểm soát cũng chừng!
Bây giờ thành thật, ít nhất thứ vẫn trong tầm kiểm soát của .
Phó Thu Thạch là thật thà chất phác, giấu giếm, nghĩa là chú trọng nghệ thuật chuyện.
nên thì đều hết .
Niệm Niệm là bố dượng thì kế, tiểu Phó là kế thì bố dượng.
Anh em họ Lâm chút vui .
Niệm Niệm như , gia đình tiểu Phó phức tạp như thế, xứng với Niệm Niệm.
Bà cụ Khúc thở dài : "Con , chủ yếu vẫn là bản mỗi thôi, các con xem Niệm Niệm kìa, đoạn tuyệt với ruột là đoạn tuyệt luôn!"
"Cái thứ tình m.á.u mủ , tùy thôi, nếu duyên phận mỏng, thì cưỡng cầu cũng ."
"Dĩ nhiên, các cháu bây giờ chỉ là đang tìm hiểu thôi, những lời sớm quá cũng cần thiết, dù kết hôn còn thể ly hôn, huống chi chỉ là đang yêu đương.
Quan hệ đến mấy thì lời vẫn .
Niệm Niệm của chúng là thể chịu bất kỳ ấm ức nào do ai gây , mụ già tuyên bố , Niệm Niệm thích ai, kết hôn với ai, tùy ý con bé vui vẻ, nhà họ Lâm chúng can thiệp.
nếu nhà ai để Niệm Niệm của chúng chịu ấm ức, bất kể đó là ai, dù là Thiên Vương lão t.ử chăng nữa, mụ già cũng thể liều mạng vả cho một trận!"