Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:13:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cướp sạch họ tìm ai đây?

 

Ai cướp cũng chẳng rõ nữa.

 

Hơn nữa những cướp quang minh chính đại.

 

Trời đất của nhà họ Bao và nhà họ Mã sụp đổ , hai nhà đều vang lên tiếng than thấu tận trời xanh.

 

Tưởng Điền Phong sự chỉ dẫn của Phó Thu Thạch, nhanh ch.óng tạm quyền vị trí của Bao Hướng Đảng, sắp xếp , đó liền lên công xã báo cáo.

 

Các đồng chí ở công xã khi Tưởng Điền Phong thuật xong, từng một hồi lâu phản ứng kịp.

 

Đợi đến khi phản ứng , các cán bộ từng một tức đến mức đập bàn, một đại đội quyền công xã xảy chuyện lớn như thế .

 

Đây là một vụ bê bối!

 

Lần , mất mặt lên tận huyện luôn !

 

Cán bộ đại đội ưu tú của họ là một phần t.ử !

 

Cái lão Bao Hướng Đảng còn bầu là tiên tiến hàng năm nữa chứ!

 

Vị cán bộ năm đó sức ủng hộ Bao Hướng Đảng đại đội trưởng, năm nào cũng giúp ông giành giải tiên tiến thì bủn rủn chân tay, ngã xuống ghế.

 

"Đồng chí Tưởng Điền Phong, vị trí đại đội trưởng của đại đội các sẽ do tạm quyền, nhất định công tác tư tưởng cho các xã viên, định cảm xúc của , nhất định đảm bảo vụ thu hoạch mùa thu diễn thuận lợi!"

 

Tưởng Điền Phong ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, bắt tay với cán bộ công xã: "Các vị lãnh đạo yên tâm, nhất định đảm bảo thành nhiệm vụ!"

 

Đây chính là điều đồng chí Tiểu Phó , chủ động tranh thủ sự công nhận của lãnh đạo công xã .

 

Thôn Tiền Tiến.

 

Chắc chắn là thể bình lặng .

 

Mọi tụ tập thành từng nhóm ba năm , bàn tán về chuyện của Bao Hướng Đảng.

 

bỗng nhiên phát hiện mấu chốt, với bên cạnh: "Mọi phát hiện , cứ hễ ai đối đầu với Lâm tri thức, ngay cả đại đội trưởng, đen đủi là đen đủi ngay..."

 

Mọi : !

 

Thật sự là như thế đấy!

 

Chương 106 Hôn

Người ở điểm tri thức đương nhiên cũng đang tụ tập bàn tán.

 

Cũng chẳng trách lơ là việc đồng áng, thực sự là chuyện quá đỗi chấn động, mười dặm tám dặm bao nhiêu năm nay mới một vụ việc như thế .

 

Hoàng Ngọc Phượng mỉa mai : "Theo thấy, Lâm Niệm đúng là tà môn, cứ như thần xui xẻo , ai gần cô là chẳng kết cục gì!"

 

"Mọi nhất nên tránh xa cô một chút!"

 

"Đầu tiên là nhà họ Lữ và Tiêu tri thức, đó là tiểu đội trưởng Đinh Cường Thắng, tiếp đến là đại đội trưởng Bao Hướng Đảng."

 

"Từng một, đều xui xẻo hết cả!"

 

"Cô đúng là một tai họa!"

 

Trương Hồng Anh nhíu mày, cô quát mắng: "Hoàng Ngọc Phượng, mê tín dị đoan là , cái gì mà tà môn."

 

"Chú ý lời của cô!"

 

Dương Xuân Lan thì thèm nể mặt Hoàng Ngọc Phượng, mắng thẳng luôn: " thấy cô mới là tai họa !"

 

"Bao Hướng Đảng cũng chẳng hạng lành gì, ông là đáng đời!"

 

"Theo như cô thì các đồng chí ở cục bắt sai chắc, nó chứ cô bất bình cho Bao Hướng Đảng thì cô lên cục mà kêu oan cho Bao Hướng Đảng !"

 

Cô ghét nhất là Bao Hướng Đảng, chính vì đưa lợi ích gì hối lộ cho Bao Hướng Đảng, nên xuống nông thôn sắp xếp gánh phân, cùng việc với các phần t.ử suốt một thời gian dài.

 

Sau đó cũng là do cô may mắn bắt một con thỏ rừng đem biếu, Bao Hướng Đảng mới đổi việc cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-137.html.]

 

Cái điểm tri thức của họ, các tri thức cũ hầu như đều từng Bao Hướng Đảng trù dập.

 

Hồi mới đến họ còn lên văn phòng đại đội loạn, lên điểm tri thức loạn, nhưng Bao Hướng Đảng đến cũng lý, điểm tri thức ngược còn phê bình các tri thức họ hiểu chuyện.

 

Sau đó, Bao Hướng Đảng còn trả hai tri thức cầm đầu gây chuyện năm đó về điểm tri thức.

 

Hai tri thức đó cuối cùng phân đến nơi núi non hẻo lánh cực khổ hơn.

 

Nghe nơi đó núi non trùng điệp, lên huyện xe bò mất ba ngày, bộ mất sáu ngày.

 

Cũng chính đó, mới ngoan ngoãn.

 

"Hoàng Ngọc Phượng, đây chính là chỗ sai của cô , Bao Hướng Đảng là phạm tội, thể ông là xui xẻo ?"

 

Ngay cả Hứa Niên Hoa cũng nhịn mà châm chọc Hoàng Ngọc Phượng một câu.

 

Các tri thức cũng , mấy nhảy phê bình cô , Hoàng Ngọc Phượng ngây , cô sai điều gì chứ?

 

"Các ... các ơn mắc oán!"

 

" bụng nhắc nhở các , mà các ..."

 

Cốc Hướng Dương chẳng nể nang gì cô , mắng thẳng mặt: "Xì! Cô lòng gì chứ? Cô bất bình cho Bao Hướng Đảng thì cũng chẳng hạng lành gì!"

 

"Cái đồ ngu ngốc!"

 

"Mẹ nó chứ nhà họ Lữ chuyện thì bắt ? Tiêu Lam chuyện thì bắt ?"

 

"Đến lượt cô thì hại thành tai họa, cô nó tính là cái thá gì chứ! thấy cô nó mới là tai họa, là cái gậy chọc cứt thì !"

 

Hoàng Ngọc Phượng mắng đến mức cãi câu nào, cô "oa" một tiếng rống lên.

 

Quay đầu chạy mất.

 

Thật là quá đáng mà!

 

Đám cứ như Lâm Niệm bỏ bùa , chẳng đúng sai gì hết!

 

Sau khi cô chạy , liền đồn đoán xem Bao Hướng Đảng và Mã Dân mười mấy năm nay rốt cuộc trộm của nhà họ Lâm cũ bao nhiêu tiền.

 

"Nghe tháng nào cũng tiền."

 

"Cứ cho là một tháng năm đồng, một năm là sáu mươi đồng, mười năm là sáu trăm đồng! Họ còn trộm suốt mười mấy năm, kiểu gì chẳng gần một nghìn đồng cơ chứ!"

 

"Xuýt xuýt xuýt... nhiều tiền thế cơ !"

 

"Mọi xem, tiền liệu đòi ?"

 

Mọi lắc đầu: "Khó lắm, tiền chắc chắn là tiêu xài , đòi thì e là cũng chẳng đòi bao nhiêu!"

 

"Nhà họ Lâm cũ đúng là chịu thiệt thòi lớn!"

 

"Bao Hướng Đảng đúng là hạng chẳng gì!"

 

"Cái đồ ch.ó c.h.ế.t đó đáng lẽ t.ử hình mới đúng!"

 

"Mọi xem đại đội trưởng kế nhiệm sẽ là ai? Liệu đến một giống như Bao Hướng Đảng ?"

 

"Không thể nào chứ? Đã một như Bao Hướng Đảng , mà đến thêm một như nữa thì công xã chắc phát điên mất!"

 

...

 

Giải quyết xong Bao Hướng Đảng, Phó Thu Thạch cũng còn việc gì nữa.

 

Anh bảo ba đứa trẻ Đản trông chừng chuồng bò cho Lâm Niệm, đó dẫn Lâm Niệm rừng.

 

"Mấy hôm đặt bẫy, chúng xem thu hoạch !" Gặp một cái dốc cao, Phó Thu Thạch nhảy vọt lên , tư thế vô cùng hiên ngang, mắt vô cùng.

 

Sau khi vững liền xuống đưa tay về phía Lâm Niệm, kéo cô lên.

 

Loading...