Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:13:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông thật sự lập công !

 

Ngăn chặn một vụ cố ý phóng hỏa!

 

"Chỗ để vài , dẫn sang nhà Bao Hướng Đảng, hỗ trợ đồng chí Hầu Khánh tiến hành bắt giữ Bao Hướng Đảng."

 

"Ngoài , xảy chuyện lớn như thế , còn thông báo cho bộ dân làng đến văn phòng đại đội, giải thích tình hình cho , đề nghị các gia đình tự kiểm tra xem nhà ai mất lệnh chuyển tiền nữa !"

 

"Ừm, vất vả cho cử một đồng chí lên cục cảnh sát huyện một chuyến, thông báo với cục huyện là bên chúng bắt giữ thành công, mời cục cử xuống dẫn !"

 

Tưởng Điền Phong liên tục gật đầu...

 

Phó Thu Thạch khi Mã Dân bắt liền thành nhiệm vụ, trở về nhà họ Lâm.

 

Lâm Niệm thấy ngoài cổng sân tiếng gõ cửa, là nhịp điệu gõ cửa mà cô và Phó Thu Thạch hẹn , thế là vội vàng dậy mở cửa cho Phó Thu Thạch.

 

ngủ mà vẫn mặc nguyên quần áo, chính là vì khoảnh khắc để lỡ việc.

 

Bà Khúc ngủ say cũng tiếng gõ cửa thức giấc.

 

"Ai đấy..." Bà mở cửa hỏi.

 

Phó Thu Thạch: "Là cháu, bà nội Khúc!"

 

"Chúng nhà chuyện, gọi cả bác Đại Cường và bác Đại Cương nữa!"

 

Bà Khúc thấy lời liền chuyện, bà vội vàng gõ cửa phòng các con trai.

 

Sau khi đông đủ, Phó Thu Thạch hạ thấp giọng : "Bao Hướng Đảng và Mã Dân mới bắt , là hai họ câu kết với chiếm đoạt lệnh chuyển tiền!"

 

Bà Khúc xong liền thẫn thờ : "Thật... thật sự là họ !"

 

Lâm Đại Cường đ.ấ.m một phát xuống bàn: "Cái loại ch.ó má! Nếu họ chiếm đoạt, năm đó chú ba sốt... trong nhà nếu thiếu tiền thì chú ba chịu đựng, sốt đến mức ngớ ngẩn!"

 

Lâm Đại Cương cũng phẫn uất : "Anh cả, cái chân của nếu tiền chữa trị thì cũng thọt!"

 

Bà Khúc hồi lâu nên lời, mãi một lúc bà mới nghẹn ngào : "Tiền ... liệu đòi ?"

 

Phó Thu Thạch: "Tiền chắc chắn đòi , nhưng đây thì chắc, xem hai nhà đó tiêu xài hết bao nhiêu!"

 

Bà Khúc : "Bất kể đòi bao nhiêu, Tiểu Phó , cháu cứ giúp bà mang về trả cho đồng chí Dương, con trai bà hy sinh bao nhiêu năm ..."

 

"Tiền của đồng chí Dương cũng gió thổi mà đến, nhà bà bây giờ cũng dùng đến tiền đó nữa!"

 

Phó Thu Thạch: "Bà ơi, cháu sẽ báo cáo tình hình với đồng chí Dương ạ!"

 

Bà Khúc gật đầu.

 

Lâm Niệm cầm khăn tay giúp bà lau nước mắt, kết quả nước mắt bà cụ càng lau càng chảy nhiều, Lâm Niệm liền vòng tay ôm lấy bà Khúc.

 

Bà Khúc nhịn thành tiếng: "Thằng ba ơi, thằng ba của ... nó linh thiêng lắm, chắc chắn là nó hiển linh con ơi..."

 

Đoạn Xuân Hoa thấy lời vội vàng đóng cửa gian chính .

 

Trời đất ơi kiếp, lời tuyệt đối tuyệt đối để ai đấy.

 

Mê tín dị đoan là nha!

 

"Rầm rầm rầm..."

 

"Cac đồng chí xã viên!"

 

"Mời lập tức tập trung tại văn phòng đại đội!"

 

"Các đồng chí xã viên, mời nhanh ch.óng tập trung tại văn phòng đại đội!"

 

"Mỗi nhà một , trong nhà để , đừng để kẻ trộm thừa cơ lẻn !"

 

"Rầm rầm rầm..."

 

Ngoài sân vang lên tiếng chiêng đồng, Đoạn Xuân Hoa vội vàng mở cửa gian chính, mở cổng sân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-135.html.]

Lúc cổng sân của hàng xóm láng giềng cũng mở, hết cánh cửa đến cánh cửa khác mở , thò đầu ngoài hỏi: "Có chuyện gì thế? Nửa đêm nửa hôm khua chiêng gọi ?"

 

"Chắc xảy chuyện gì lớn đấy chứ?"

 

"Đi , mau xem !"

 

"Mẹ, đều kéo về phía văn phòng đại đội !"

 

Bà Khúc dậy, bà với Lâm Đại Cường: "Đi gọi Đại Dũng và lũ trẻ dậy, để chúng trông nhà, chúng văn phòng đại đội!"

 

Lâm Đại Dũng đang ngủ mơ màng gọi dậy, bà Khúc dặn dò: "Đại Dũng , con dẫn Đại Đản với lũ trẻ trông nhà cho kỹ nhé con?"

 

"Tuyệt đối chạy lung tung, đừng để lấy trộm đồ nhà nhé!"

 

Đại Dũng vội vàng gật đầu: "Vâng , yên tâm, Đại Dũng lời!"

 

Lâm Niệm lấy cho Đại Dũng mấy viên kẹo sữa: "Chú Đại Dũng trông nhà vất vả , chú chia cho Đản Đản ăn cùng nhé!"

 

Đại Dũng lập tức hớn hở, chú chia kẹo ngay tại chỗ: "Của Đại Dũng, của Đại Đản, của Nhị Đản..."

 

"Của Đại Dũng để cho ăn!" Nói , chú bóc viên kẹo của , nhanh ch.óng nhét miệng bà Khúc.

 

Trong mắt bà Khúc vẫn còn ngấn lệ, chú cho như , bỗng chốc bà bật .

 

Lâm Niệm đưa thêm cho Lâm Đại Dũng một viên kẹo nữa: "Viên bù cho chú Đại Dũng ạ!"

 

Đại Dũng tít mắt: "Cảm ơn Lâm tri thức!"

 

Vỗ n.g.ự.c: "Mọi , cháu sẽ ngoan mà!"

 

Lâm Niệm và Phó Thu Thạch theo về phía văn phòng đại đội, đường các xã viên đồn đoán rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Từ đằng xa thấy văn phòng đại đội thắp đuốc sáng trưng.

 

Đến gần mới phát hiện, của đội dân quân đều mặt, điều thể tin nổi là đại đội trưởng Bao Hướng Đảng và thủ quỹ Mã Dân còng tay!

 

Trời đất ơi!

 

Rốt cuộc là xảy chuyện gì ?

 

Không chứ, ban ngày Bao Hướng Đảng còn nhảy dựng lên cho Lâm tri thức tay, cho Lâm tri thức hối hận, nửa đêm ông bắt ?

 

Còn nữa.

 

Hai tri thức mới đến là Miêu Tráng và Hầu Khánh quần áo từ bao giờ ?

 

Mũ lưỡi trai và đồng phục...

 

Trời ạ!

 

Họ là đồng chí của cục cảnh sát cơ đấy!

 

Các tri thức cũng kinh hãi, đại đội trưởng bắt , ơi...

 

Đầu óc kịp nữa !

 

họ đang nhỉ?

 

Có khả năng, dù cũng là nửa đêm!

 

Đợi đến khi đến đông đủ, Tưởng Điền Phong mới nhảy lên một cái cối đá, dùng cái loa tự chế bằng bìa cứng : "Các xã viên, đêm nay đội dân quân chúng phối hợp với đồng chí Miêu Tráng, đồng chí Hầu Khánh của cục huyện, bắt giữ hai con sâu mọt lớn..."

 

Chương 105 Quỵt nợ

Vãi chưởng thật!

 

Vãi chưởng! Vãi chưởng!

 

Bao Hướng Đảng?

 

Đại đội trưởng Bao Hướng Đảng là con sâu mọt lớn!

 

 

Loading...