Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:11:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc mới phòng giam, chỗ của cô và Trương Thúy Phương là ở vị trí cạnh nhà vệ sinh.
Cô chịu đó, liền chọn gầy yếu nhất trong phòng là Giản Hồng Mai để bắt nạt, bắt bà nhường giường.
Kết quả là Giản Hồng Mai kịp câu nào thì cô những phạm nhân khác trong phòng đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.
Sau cô mới , vị trí cạnh cửa là nơi thông thoáng nhất, là dành cho đại ca trong phòng .
Còn Giản Hồng Mai ...
Bà là tội phạm g.i.ế.c !!!!
Oa oa oa!
Số cô mà đen thế, phòng giam đụng tội phạm g.i.ế.c !
Phải rằng, những tội phạm khác thể vì giảm án mà còn chút kiêng dè, nhưng tội phạm g.i.ế.c thì khác, họ g.i.ế.c một cũng là xử b.ắ.n, g.i.ế.c hai cũng vẫn là xử b.ắ.n thôi...
Thế nên trong phòng giam chẳng ai dám đụng Giản Hồng Mai.
Dù cho sức chiến đấu của bà là cao nhất!
Sau khi quản giáo khỏi, Trương Thúy Phương rón rén đến mặt Giản Hồng Mai, thận trọng : “Chị Giản, Lệ Lệ nó còn nhỏ tuổi, nó gì mong chị... mong chị đại nhân đại lượng...”
Giản Hồng Mai tung một cước đá văng bà , Trương Thúy Phương nghiến c.h.ặ.t răng, đau đến mấy cũng dám thốt tiếng.
“Mọi đè bà , nhét cái tất thối mồm bà cho !” Giản Hồng Mai lững thững tiến về phía Trương Thúy Phương, Trương Thúy Phương kinh hãi tột độ, nhưng lập tức đè c.h.ặ.t lấy, Hoàng Lệ Lệ như lập công chuộc tội, tiện tay cởi ngay cái tất , nhanh nhẹn nhét mồm Trương Thúy Phương.
Vẻ mặt nịnh bợ Giản Hồng Mai: “Chị Giản, nhét xong ạ.”
Giản Hồng Mai xổm xuống, nhổ một bãi nước bọt mặt Trương Thúy Phương, đó dậy tung một trận đ.ấ.m đá túi bụi bà .
Bà ghét nhất hạng ngược đãi con đẻ của !
Loại xứng ?
Chó cũng chẳng bằng!
Mẹ kiếp!
Nếu để Trương Thúy Phương nếm thử mùi vị ngược đãi, đ.á.n.h đập cho thật , bà g.i.ế.c c.h.ế.t bà ngay lúc !
Dù cũng là án t.ử hình.
G.i.ế.c thêm một đứa tạp chủng coi như là trời hành đạo!
Giản Hồng Mai đ.á.n.h mệt , lúc mới bảo buông Trương Thúy Phương .
Trương Thúy Phương bẹp đất như một con ch.ó c.h.ế.t.
Hoàng Lệ Lệ chẳng buồn ngó ngàng gì đến bà , Trương Thúy Phương đau đớn khắp , bà chịu nổi nữa, bà thực sự chịu nổi nữa !
Đều là do con nhỏ c.h.ế.t tiệt Lâm Niệm hại bà !
Đợi bà ngoài, chỉ cần bà ngoài, nhất định sẽ khiến con nhỏ đó c.h.ế.t yên lành!
Trương Thúy Phương chịu nổi, Hoàng Lệ Lệ cũng chịu nổi, mỗi ngày của hai trong trại tạm giam đều là sự giày vò.
Ngặt nỗi thời gian cứ thế trôi qua mà chẳng lấy một ai đến thẩm vấn họ.
Hỏi thì chỉ nhận câu trả lời là việc thu thập chứng cứ kết thúc.
Không , Hoàng Lệ Lệ tối ngày mắng c.h.ử.i Trương Thúy Phương, cũng từ những cuộc cãi vã của họ mà chắp vá sự thật câu chuyện.
Sau khi sự thật, các phạm nhân chẳng ai thể hiểu nổi Trương Thúy Phương.
Trong họ cũng trọng nam khinh nữ, nhưng việc bạc đãi con gái ruột cũng là để trợ cấp cho con trai ruột, phù thủy để lọt nước ngoài!
Hành động ngược đãi con gái ruột để lấy lòng con riêng như Trương Thúy Phương thì ai nấy đều khinh bỉ.
Hệ quả của sự khinh bỉ chính là, hễ rảnh rỗi là lôi họ bắt nạt để giải trí!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-111.html.]
Cuộc sống trong phòng giam của Hoàng Lệ Lệ và Trương Thúy Phương quả thực là nước sôi lửa bỏng!
Đợi trong phòng ngủ say, tiếng ngáy vang lên như sấm, Trương Thúy Phương mới loay hoay bò dậy, lết lên giường của .
Bà đắp chăn, trùm kín đầu âm thầm rơi nước mắt.
Số bà mà khổ thế ?
Tại chứ!
Rõ ràng bà thể sống những ngày tháng , đều là tại con nghịch nữ Lâm Niệm hại bà !
Lệ Lệ hiểu cho bà , con trai ruột oán trách bà ...
Bà tất cả vì ai chứ?
Trương Thúy Phương càng nghĩ càng đau lòng, ông trời ơi, ông mở mắt mà xem, đứa con gái ruột nào hại ruột như thế ?
Ông nên giáng một tia sét đ.á.n.h c.h.ế.t con bất hiếu đó mới đúng!
Trương Thúy Phương đau lòng đến cả đêm ngủ, sáng vẫn dậy đúng giờ để tập hợp, đó lao động khổ sai...
“Giản Hồng Mai, ngoài một chút!” Mọi mới việc một lúc thì đến trích xuất thẩm vấn Giản Hồng Mai.
Giản Hồng Mai dẫn , những khác cũng chỉ bà một cái lập tức cúi đầu việc, dám dừng tay dù chỉ một giây.
Trong phòng thẩm vấn, Giản Hồng Mai lên ghế thẩm vấn, tay chân đều khóa ghế.
Cố Triều Dương bước phòng thẩm vấn, Giản Hồng Mai hé mắt một cái : “ nhiều , ông đ.á.n.h , chịu nổi nên dùng ghế đập c.h.ế.t ông .”
“Các thấy phiền , cứ hỏi mãi hỏi mãi!”
“Cứ phán t.ử hình cho rảnh nợ!”
“Đồng chí Giản Hồng Mai, vụ án xuất hiện chứng cứ mới, hơn nữa con gái của bà là Giản Hiểu Linh đến trình báo, rằng chồng bà là Vương Trường Thuận cưỡng h.i.ế.p cô bé, bà vì cứu con nên mới lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t Vương Trường Thuận.
Công tác thu thập chứng cứ của chúng tất, chứng minh những gì đồng chí Giản Hiểu Linh là sự thật.
Cô bé đúng là Vương Trường Thuận xâm hại...”
Giản Hồng Mai xong cả như rụng rời, bà điên cuồng giãy giụa: “Con bé dối, Vương Trường Thuận cưỡng h.i.ế.p con bé, con bé vẫn trong sạch mà!”
“Con bé cưỡng h.i.ế.p!”
“Là g.i.ế.c Vương Trường Thuận, các cứ phán t.ử hình !”
“Các phán t.ử hình !”
Đôi mắt Giản Hồng Mai đỏ ngầu, những thớ gân xanh nổi lên cuồn cuộn vùng da lộ ngoài, bà gào thét một cách khản đặc.
Cố Triều Dương hiệu, hai đồng chí nữ dẫn một thiếu nữ xuất hiện ở cửa sổ sắt.
“Mẹ!”
“Mẹ ơi!”
“Con đều với các đồng chí ở cục , con quan tâm đến danh tiếng, con thể mất !”
Cô bé nước mắt giàn giụa, Giản Hồng Mai sụp đổ rống lên: “Con bé ngốc , con cái gì !”
“Con , con như thì danh tiếng sẽ hủy hoại hết đấy!”
“Sau còn gả cho ai, sống tiếp thế nào đây hả con?”
Giản Hiểu Linh : “Mẹ ơi, con đăng ký xuống nông thôn , con với các đồng chí ở văn phòng thanh niên trí thức , nhờ họ sắp xếp cho con thật xa!”
“Con sẽ bám rễ ở nông thôn, ở đó ai quen con, những chuyện xảy với con.”
“Mẹ hãy cải tạo cho , cố gắng giảm án, đợi ngoài thì đến nông thôn tìm con, con sẽ phụng dưỡng !”