Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:11:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu thanh niên trí thức chẳng nhà sẽ gửi cho cô ba ngàn đồng !

 

Có ba ngàn đồng , nhà họ Lữ cưới mấy vợ chẳng ?

 

Lâm Niệm lẩm bẩm một câu: “Haiz... cái hạng mà, thể cùng hoạn nạn nhưng thể hưởng phú quý, tiền còn về đến tay nghĩ đến chuyện đổi vợ !”

 

Mấy cô con dâu nhà họ Lữ đồng loạt biến sắc.

 

Lâm Niệm khẽ nhếch môi, xem màn ly gián cần chút kỹ thuật nào tác dụng đấy!

 

Cô chính là kiểu xem náo nhiệt sợ chuyện lớn mà!

 

Có qua mới toại lòng !

 

Chương 84 Nổ tung

 

Ba cô con dâu nhà họ Lữ hạng hiền lành, bọn họ chồng đ.á.n.h mặt cả làng, vốn còn lý trí, kích động, cả ba cùng lao Lữ đại tẩu.

 

Cảnh tượng đó!

 

Phải gọi là kịch liệt!

 

Đánh cho Lữ đại tẩu kêu oai oái.

 

Chủ nhiệm phụ nữ Quách Thúy Bình cũng cạn lời.

 

Cuối cùng khi tách mấy thì trời cũng tang tảng sáng!

 

Xã viên thực sự trải qua một nửa đêm náo nhiệt, trong thôn đài phát thanh, xem phim điện ảnh là một hành động cực kỳ xa xỉ, cả năm chắc xem một buổi phim .

 

Cho nên, cái màn náo nhiệt của nhà họ Lữ, thực sự xem đến là say sưa, dù là mất ngủ nửa đêm, cũng thấy đáng giá.

 

Xem náo nhiệt xong, về nhà họ Lâm, Khúc đại nương với Lâm Niệm: “Sáng nay cháu đừng nữa, để thằng Đại Đản mấy đứa cháu.”

 

“Cháu ở nhà ngủ một lát !”

 

Lâm Niệm lắc đầu: “Như lắm, cháu vẫn nên thôi, dù cũng chẳng việc gì.”

 

“Vậy để bọn Đại Đản cùng cháu!” Khúc đại nương .

 

Lâm Niệm suy nghĩ một chút, ừm... cái cũng .

 

“Vậy thì bảo bọn Đại Đản mang theo sách giáo khoa , lát nữa cháu dạy bọn nó học.” Mấy đứa trẻ nhà học, trẻ con ở thôn Tiền Tiến hầu như đều học.

 

Không , mà là trường học ở đại đội bên cạnh, mà đợt mùa hè, một trận mưa lớn phá hủy ngôi trường tiểu học của đại đội đó.

 

Công xã cấp kinh phí, trong thôn cũng tiền sửa.

 

Công xã là đợi vụ thu hoạch mùa thu sẽ gom tiền sửa trường, cho nên, bọn trẻ học thì đợi đến vụ thu hoạch mùa thu, thậm chí khi đợi đến đầu xuân năm .

 

Bọn trẻ nhà Đản vui, trong thôn những đứa trẻ thích học, nhưng trẻ con nhà họ thì đều thích học.

 

Không vì gì khác.

 

Bởi vì chú ba là sinh viên đại học, là niềm tự hào của cả gia đình.

 

Bởi vì chú ba khi nghiệp đại học , mỗi tháng đều gửi tiền và phiếu về cho gia đình.

 

Ngày tháng ở nông thôn quá khổ cực, kiếm tiền quá khó khăn.

 

Dù bây giờ học đại học là dựa tiến cử, nhưng học thêm chút gì thì vẫn hơn chứ!

 

Nghe điều kiện tuyển công nhân ở thành phố nghiệp cấp hai thì cũng nghiệp cấp ba, nếu học hành thì cơ hội bày mắt cũng nắm bắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-108.html.]

 

Chuyện quyết định xong, Lâm Niệm lấy một lọ mạch nha tinh , đó tìm đường đỏ, chia thành mấy phần gói , tìm thêm mấy gói bánh quy.

 

Cô tìm một cái giỏ đựng mấy thứ , dặn dò Đại Đản và Nhị Đản: “Mạch nha tinh là cho nhân viên y tế Lư ở trạm y tế, còn mấy phần đường đỏ và bánh quy , hai đứa mang tặng cho Dương ngũ nãi nãi... mỗi một phần đường đỏ, một phần bánh quy, cảm ơn các bà các thím bảo vệ chị!”

 

Ba đứa nhỏ gật đầu lia lịa, ‘bạch’ một tiếng giậm chân chào: “Đảm bảo thành nhiệm vụ!”

 

Lâm Niệm cho mỗi đứa một viên kẹo sữa thỏ trắng, xoa đầu chúng híp mắt : “Đi !”

 

Tại cục công an huyện.

 

Phó Thu Thạch đến nơi thì cửa vẫn mở, liền đến tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn sáng, tiện tay mua mười mấy cái bánh bao, xách đến nơi thì cục khéo mở cửa.

 

“Ôi, đây chẳng đồng chí Phó ?”

 

Vừa bước cửa, một đồng chí đang dọn dẹp vệ sinh thấy là Phó Thu Thạch liền chào hỏi.

 

Vừa quen.

 

“Sao đến sớm thế ?”

 

Phó Thu Thạch: “ đến tìm đồng chí Nghiêm Chính chút việc, mấy cái bánh bao gọi nhiều quá ăn hết, ai ăn sáng thì dùng tạm nhé!”

 

Nói đoạn, đưa bọc giấy đang xách tay cho đồng chí .

 

“Không , ngại thế chứ?” Đồng chí đó xua tay liên tục, Phó Thu Thạch đặt thẳng đồ lên bàn: “Giúp một tay, thể xách mấy thứ văn phòng lãnh đạo !”

 

Nói xong rảo bước bên trong.

 

Đồng chí ló đầu lưng gọi với theo: “Vậy thì cảm ơn đồng chí Phó nhé!”

 

Gọi xong liền vội vàng chào đồng nghiệp, cùng chia bánh bao.

 

Là bánh bao nhân thịt!

 

Anh ngửi thấy mùi !

 

“Đồng chí Phó, đến thật đúng lúc, cũng đang định phái tìm !” Phó Thu Thạch gõ cửa văn phòng của Nghiêm Chính, Nghiêm Chính đang pha , thấy Phó Thu Thạch đến liền nở nụ rạng rỡ.

 

Ông chính là phụ trách chuyên án.

 

“Vụ án tiến triển , của chúng canh chừng ở bưu điện, phát hiện một bà lão đến bưu điện mạo nhận tiền gửi của Khúc đại nương, hiện vẫn khống chế đó, nhưng đồng chí chuyên môn theo dõi, thấy bà tiếp xúc với ở thôn Tiền Tiến.”

 

Phó Thu Thạch : “ đến cũng là vì chuyện , tối qua ở thôn Tiền Tiến...”

 

“Chuyện trộm bò là gọi bừa thôi, tối qua hề kẻ trộm bò, nhưng các thể dùng cái cớ để thăm hỏi thôn.”

 

“Vừa đám nhà họ Lữ phá hoại tối qua liên quan đến thanh niên trí thức Tiêu Lam, Tiêu Lam dính líu với gia đình đại đội trưởng, như , dù các hỏi xã viên chuyện về Bao Hướng Đảng thế nào thì cũng khiến Bao Hướng Đảng cảnh giác...”

 

“Ha ha ha ha, ! Đồng chí Phó, đúng là cái !” Nghiêm Chính giơ ngón tay cái với .

 

“Như quả thực tạo thuận lợi lớn cho việc điều tra của chúng , cũng đang đau đầu nên bắt đầu từ để rút dây động rừng!”

 

“Đồng chí hợp ngành của chúng đấy, chuyển ngành nhất định cân nhắc nhé!”

 

“Anh mà ngành nhất định sẽ tiền đồ vô lượng!”

 

Phó Thu Thạch mỉm gật đầu: “Chắc chắn !”

 

Vốn định mượn công văn hỗ trợ điều tra bên Dung Thành để về thôn hỏi Lâm Niệm, dùng đó cái cớ để tra chuyện .

 

Giờ cái cớ thỏa đáng hơn, Phó Thu Thạch liền đến bưu điện gọi điện cho Cố Triều Dương, bảo trì hoãn việc hỗ trợ điều tra thêm mấy ngày.

 

 

Loading...